Tao kể cho m nghe một câu chuyện để m lấy niềm tin và hi vọng
Em trai tao ngày xưa hơn 3 tuổi mới biết nói , đầu óc bị chậm hơn cho với đứa trẻ cùng chăng lứa , thích gì làm đấy không nghe ai . Đang học trèo lên cây ngủ . Cấp 2 còn học bảng cửu chương , mãi sau này mới biết nhân . Suốt ngày chỉ mê game và thích gì làm đấy ăn trộm , ăn cắp tiền để chơi game
Sau 18 tuổi . Biết đi làm , tự nhiên nó ngoan ra , tự bỏ game , chăm chỉ đi làm ( mặc dù nó hơi chậm ) nhưng mà ngoan ko biết uống rượu bia , không thuốc lá , gái hú. Đi làm là về nhà . Tiền đưa cho mẹ hết . Đến nay là 27 tuổi vẫn như thế . Ngoan biết nghe lời . Không đổ đốn như tao là thằng anh nó
Cho nên là m cứ kiên trì chấp nhận và dạy dỗ nó từ từ . Đến tuổi ông trời tự biết cho nó làm gì là đúng . Đừng có lo lắng quá đi chạy chữa lung tung uống thuốc vớ lại lại hỏng mẹ thần kinh nó ra vì thuốc .
Chúc gia đình m bình an mạnh khỏe
