Tao bị K, bản thân tao tự chống cự từng ngày từng giờ, 5 năm trước tao biết tao không ổn, tao bị trầm cảm nặng, lúc đó chỉ muốn buông bỏ tất cả chờ chết, tao sống không quan tâm tới điều gì nữa, 1 tháng tao nghĩ đến tự sát gần 10 lần, có lần xém làm thật, nếu không phải tao nhát chết thì giờ xanh cỏ rồi. Thế rồi một ngày tự nhiên tao nghĩ thông đi, chẳng nhớ lúc đó ai nói gì mà tao gượng dậy, tao sống lành mạnh hơn, tự tin hơn, vượt qua trầm cảm nặng, yêu thương mọi người nhiều hơn, tao bây giờ mập ra, yêu đời và tích cực hơn, mặc dù cơ thể tao nó mệt mỏi lắm rồi.
Tao vẫn còn sống sau 5 năm, vẫn cố gắng sống tốt từng ngày, tao chỉ muốn khuyên bọn mày có bị K thì cũng không được từ bỏ, tâm lý phải mạnh mẽ, phải tích cực lên, cố gắng vượt qua cú shock tâm lý, chỉ có ý chí mới thắng nổi K, thuốc thang chỉ là thứ cần thiết, TÂM LÝ là liều thuốc bất diệt.
Ngồi gõ mấy dòng này tao vừa nốc cả mớ Curmin vào người, tao sống tới giờ nhờ thuốc Nam và uống những thứ tao cho là tốt cho cơ thể, tao nói không với Thuốc Tây, chắc tuỳ cơ địa hợp thuốc hay không, đừng làm theo tao dại dột chết trước tao nhá.