yéuinhly
Thích phó đà
m bị mấy năm mà đã muốn chết, t bị từ năm lớp 9 đến giờ là 14 năm rồi , nhưng vẫn tham sống sợ chết lắm, nói chung nhieuf lúc thấy tự tin kinh người cảm giác cân dc cả thế giới, có lúc lại tự ti ko dám nhìn mặt ai , hay bị giật mình, đầu óc lúc nhớ lúc quên tình trạng này ngày càng nặng, hay có cảm giác bất an, ngủ thì ko sâu hay tỉnh giấc về đêm, phải xem dt hay tivi rồi thiếp đi chứ k có giấc ngủ tự nhiên dc. Và quan trọng nhất là cách xã hội đối xử vs t rất tệ, dù t gần như vô hại với ngay cả con kiến, nhưng luôn bị coi là kẻ bệnh hoạn , ng ta ko cho con chơi ở gần nhà t chắc sợ t hiếp dâm trẻ con, có ng nhìn t với ánh mắt e dè, có ng thì khinh thường ra mặt , t là đề tài bàn tán của cả xóm. mà xóm t toàn thành phần ăn bẩn của công, hay dân xã hội đen , nên t trả quan hệ với ai cảCái cảm giác ngày đéo nào cũng muốn sáng nay là ngày cuối cùng , mỗi lần tao nghe có ai đó chết tao lại ước đc như họ. Địt cụ. Nhưng vì gia đình cố mà sống các thanh niên ạ. 7 năm tao sống kiểu vậy.
Rồi đến 1 ngày tự nhiên làm việc , quan hệ bạn bè nó quên mất là mình từng muốn đc chết như thế nào. Trầm cảm tự đến và tự đi. Sống có mục đích và lí tưởng thì có thể Stop trầm cảm .
Nhân đây có anh em nào từng muốn kết thúc , tất cả chỉ là khoảng thời gian khó khăn tạm thời. Nếu anh em phải chịu đựng nó 1 2 năm thì chưa là gì so với 7 năm của tao. Mọi chuyện sẽ qua nhẹ nhàng như lúc đến, chỉ cần anh em đừng từ bỏ. Ok


, nói chung gần như bị xa lánh hoàn toàn.