m giống t chán vcc, đọc được cái topic này đồng cảm vcl. trước đây lúc yêu cũng biết nghe lời các kiểu, giờ dẩm vcc ra. t thì tính tình hiền lành, càng hiền nó càng bướng. nhiều khi nói nặng nhẹ thì mình lại thấy thương nó, khổTrước lúc còn nhỏ, bố t nói vui rằng sau này hãy lấy 1 ng vợ như mẹ, mẹ t là 1 ng hiền lành, chịu thương chịu khó, lớn lên tao lại cố tìm 1 ng xinh đẹp để yêu, nhưng rồi mới thấy rằng thật sự hối hận. Vợ t tính tình cũng tốt, nhưng cũng ngang bướng, và lúc nào cũng đặt mình trên hết
nhà có người có vấn đề về thần kinh thì con cái ít nhiều cũng bị di chứng. vợ m tuy bt nhưng vẫn có biểu hiện của người không bt. m và gđ cẩn thận đấy đối xử với nó tốt 1 chútNhiều cmt quá t cũng quên mất là đã nói cái này chưa. Tính con vợ t nó thất thường và hay tiêu cực. Nếu ly hôn kiểu gì nó cũng giành nuôi 1 đứa. Nhưng tính nó thế, t sợ đến lúc nó điên lên k kiểm soát được thì nó làm gì ảnh hưởng đến con thì khổ lắm. Bố vợ thì ẩm ương, đầu óc không bình thường. Nhà vợ thì k có kinh tế nên chắc chắn không giúp gì được cho nó. Gần 2 tháng từ bài đăng này, chỉ dạy mà nó đéo có tiến triển gì, vẫn đâu đóng đấy. Buồn quá nên lại vào đây tâm sự với ae.

Tại m chiều nó quá, sinh hư đấy. Vợ t về t chửi cho suốt ngày, đuổi về 2,3 lần, nhưng xong lại chiều hết nấc khi nó ngoan. Như thế, cho nó thấy ngoan thì cái gì cũng có, nó ko bao giờ ý kiến, ý cò gì nữa, tất nhiên ông sống vẫn quân tử 2 bên nhà, và phải có lý đúng. Sai thì mình nhận, nó mới nể. Chứ sai lè ra mà vẫn cãi thì đéo được. Chốt lại, không nên chiều quá, chiều quá là sinh hư.Vợ t chỉ thích về ngoại, từ lúc đẻ xong nó như con người khác, lúc nào nó cũng tỏ ra khó chịu vs t mặc dù t là thằng tốt tính vcl, cơm nước cho vợ, rửa đít cho con, mỗi nhà mỗi cảnh, nhìn vợ con chúng nó ngoan ngoãn mà thèm, dkm ...
Thông cảm với hoàn cảnh của m. m là đàn ông tốt. Nhưng mỗi người mỗi tính... Con người ta cứ phải va vào khó khăn mới biết đâu là hạnh phúc thực sự..T nghĩ là bố mẹ t chỉ có mình t. Ông bà nào cũng muốn có cháu bế. Ở nhà vợ t nó còn như vậy. Nếu ra ở riênh thì ông bà ở nhà lủi thủi hàng xóm toàn cháu nhỏ, mình có cháu mà ko được bế.
Ông muốn cho ông bà được nghỉ. Ở nhà đưa đón cháu đi học, bà ở nhà việc nhà cơm nước. T với vợ mỗi người 1 xe, sáng đi tối về với con. Cuối tuần nghỉ đưa cả nhà đi chơi. Chỉ muốn cuộc sống như vậy thôi.
Ninh Hiệp hả mày?Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.
Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.
Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.
Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.
Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Mày cũng nên đặt mình vào vị trí của vợ mày, giờ kinh tế m có thể nuôi được nhưng m hiểu cảm giác ở nhà không làm gì nó tù lắm không? Lại còn sống chung với bố mẹ chồng, ngày một ngày hai thì không sao, chứ dần dà đôi bên cũng ngứa mắt khó chịu chứ, nói thật là sống chung 2 thế hệ với nhau thì kiểu đéo gì cũng có vấn đề luôn. Ở nhà không làm gì thì chán với bị mẹ chồng ngứa mắt, mà làm việc nhà nấu nướng thì chẳng thà đi làm ngồi điều hòa làm việc còn đỡ hơn là vô công rồi nghề ở nhà xong bị khó chịu, xong lại còn ở ngoại thành, đìu hiu đéo có gì chơi, bạn bè không có, cơm nước nấu nướng xong ngồi ngắm mẹ chồng cả ngày đợi mày về àThằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.
Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.
Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.
Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.
Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Dẫn nó đi bú cặt trai đi. No đang thèm đấyThằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.
Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.
Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.
Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.
Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Xu thế giờ thế thôi mày, vì các em giờ tự do và được chiều quen, nên sống môi trường đấy nó hơi ngột ngạt. Nói riên chuyện lên phố, tất nhiên coi thường bố mẹ chồng là sai, nhưng mong muốn lên HN để có môi trường tốt hơn nó lại không sai.Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.
Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.
Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.
Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.
Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Suy nghĩ của m rất tốt. Với những người phụ nữ biết ý, thực sự tôn trọng thì cái tâm nó nghĩ và cái hành động nó biểu hiện ra thể hiện sự tôn trọng m. Còn với những mẫu người phụ nữ còn lại thì nhiều khi họ ko coi trọng đâu. M cần hiểu rằng, tốt quá, chân thành quá với người khác nhiều khi họ xem đó là điều đương nhiên mà mình phải làm, ko giúp thì họ quay lưng chê... Đấy là mấy cái loại chỉ biết lợi ích cá nhân...T ko muốn vợ nghĩ là t có tiền nên trên cơ nó, t bình thường nhất có thể. Muốn nó hiểu là, nó chăm con thì t mới có thời gian tập trung làm, tiền của t cũng như tiền của nó để nó thoải mái nhất, k bị tự ti khi chưa có việc làm. Vậy mà...