Năm 1992 lúc tao mới vào SG, đi ăn cơm tấm tao ăn không hết đĩa, vừa đứng dậy 1 cái là có nguyên 1 đám trẻ em ăn xin bâu vào ăn cái đĩa cơm đó, mút đến hột cuối cùng. Ngoài đường con lai Mỹ, cựu binh VNCH làm bốc vác, bán vé số, xe ôm đầy ra, tới 1995 mới đỡ nhiều vì Mỹ qua vớt định cư. Xui nhất là mấy ông thương phế binh VNCH đi Mỹ đéo được, sống như địa ngục.