"
Nó im lặng một chút rồi cười: "Sao tao có thể để cô ấy nhìn thấy cảnh tao phải đi tất rách, mặc ba lỗ ố vàng? Sao tao có thể để cô ấy đi ăn với tao mà phải ăn cơm không, chỉ được ăn rau rưới thêm chút nước thịt. Nghèo như tao thì tốt nhất không nên làm ảnh hưởng cô ấy tìm hạnh phúc mới."
Nó nói xong tự nhiên ngồi khóc tu tu, vừa cười vừa khóc.
Nhìn cảnh một thằng đàn ông sức dài vai rộng như nó nước mắt ngắn dài, tôi mới hiểu những câu nói đùa ở trên đều chất chứa nỗi khổ tâm nó che giấu bao năm nay. Vì không có gì trong tay nên không dám yêu quá sâu đậm, sợ cuối cùng tất cả tan biến như giấc mơ.
Nhiều người chế giễu câu hỏi chọn tình yêu hay bánh mì là trẻ con, họ cho rằng: "Người ta không sợ chịu khổ với anh thì anh sợ cái gì?"
Trước kia tôi cũng không hiểu vì sao phải sợ, giờ thì hiểu rõ rồi.
Vì sợ lúc hẹn hò chỉ có thể mời người bạn yêu ăn ở quán lề đường;
Vì sợ sinh nhật người bạn yêu, bạn chỉ có thể chúc mừng bằng một câu nói suông;
Vì sợ người bạn yêu sẽ chê bạn nghèo;
...
Nếu không có bánh mì, khi yêu người ta sẽ phải sợ hãi rất nhiều thứ. Như anh bạn tôi, lúc cuối buổi hẹn, nó lè nhè một câu mà tôi nhớ mãi:
"Tao không đủ can đảm để tiếp tục ở bên cô ấy, cũng không đủ can đảm đưa cô ấy về nhà. Tao không có tiền, tao không có gì cả, tao chỉ có sự tự ti này thôi. Tao còn chẳng dám yêu ai, dù tao cũng khát vọng lắm chứ."
Anh vẫn yêu em, nhưng anh lực bất tòng tâm"
Gửi chú, đọc từ https://xamvn.com/threads/trong-the...thanh-tien-thuc-su-quan-trong-vay-sao.212672/