Solider unknown
Giới luật viện Bề Đề Tự
Hy vọng lần này không bị hụt hẫng nhue truyện tiền nhiều có nên mua nô lệ tình dục
Copy by saul badman
Một ngày cuối năm 2014. Sau 1 tháng vật vã trên công trường đầy nắng và gió miền duyên hải Nam Trung Bộ, như thường lệ tôi lại bay ra Hà Nội ít ngày để ký cọt những giấy tờ cần thiết. Đưa tôi ra sân bay Cam Ranh, thằng T vừa lái xe vừa tỉ mỉ liệt kê cho tôi mấy mã số hay ho ở Oasis Cầu Đất :
- ...Con Linh đấy thì ngon nhất hội, nhưng hot quá chưa chắc book được đâu anh ạ. Hay nhất là anh order con Hoài, nó massage chuẩn chỉ, lại nhiệt tình vãi đái, xong anh kiếm cái khách sạn, đợi 2h chúng nó tan ca thì gọi con Linh ra ngoài. Chốc em bắn số với pass cho.
- Tao ra giải quyết mấy việc, chứ ra chơi gái đéo đâu.
- Thôi, em lạ gì anh, nhịn cả tháng rồi còn ngại. Cái tội kén cá chọn canh.
- Tao có ăn tạp như mày đéo đâu, con tộc đen như cứt chó mà mày còn chơi được.
- Mẹ, đấy không phải là ăn tạp, đấy là trải nghiệm, nó có cái hay riêng của nó, anh đéo hiểu được đâu.
- Đéo nói lại ông, thôi tôi đi đây, nhớ nhắn tôi cái số con Linh.
Tôi lên máy bay là đánh 1 giấc thẳng cẳng, hạ cánh lúc nào không biết, khách xuống gần hết rồi, con bé tiếp viên quen mặt mới nhẹ nhàng đánh thức tôi dậy, và đưa 1 cái khăn ướt. Tôi cảm ơn và xin số điện thoại như 1 thói quen.
Ra tới sảnh, đã thấy cậu lái xe của ông chú láu táu chạy ra xách vali cho tôi. Vừa đi nó vừa phổ biến cho tôi thời khóa biểu tối nay. Đại loại là mọi người biết anh ra, nên tối nay tụ tập ăn uống. Tôi lập tức chột dạ, kiểu gì nhậu xong, ông chú cũng lôi tôi ra vừa hút xì gà vừa tâm sự đủ mọi chuyện đến mấy giờ sáng cho xem. Kế hoạch lượn qua Oasis và qua đêm với em Linh mỹ nhân coi như đổ bể. Tôi đang bứt rứt khó chịu thì có 1 số máy lạ gọi đến, tôi bực dọc trả lời hơi to, làm con bé đầu dây bên kia vội vàng :
- Dạ, em là Ngân bên Techcombank, ko biết bây giờ anh tiện nói chuyện ko ạ.
- Uhm, có chuyện gì thế?
- Dạ, anh đủ tiêu chuẩn để ngân hàng bên em phát hành thẻ tín dụng cho anh ạ, hạn mức trước mắt là 70 triệu, em mới anh qua chi nhánh X để bên em hỗ trợ ạ.
- Uhm, rảnh anh qua.
- Dạ, lúc nào anh qua được thì anh gọi vào số này của em để em hỗ trợ anh nhé.
- Ok.
Tôi cúp máy 1 lúc thì thấy tin nhắn Zalo kêu, mở ra thì thấy 1 mặt cười hello của em Ngân. Tò mò tôi vào trang cá nhân của em ấy xem ảnh, úi chà, đúng gu của tôi luôn, trắng trẻo, xinh xắn, baby, nhưng mông ra mông, ngực ra ngực, đùi ra đùi. Bực dọc liền tiêu tan, tôi nuốt nước bọt đánh ực 1 cái, rồi reply :
- Hi em, anh xin lỗi lúc nãy hơi thô lỗ, tại anh bị bảo hiểm gọi nhiều quá.
- Hihi, em cũng bán bảo hiểm đó, quên nãy chưa mời anh.
- Thế hả, em có gói bảo hiểm chống ế nào không, anh mua mức cao nhất.
- ^^, có gói đó thì tụi em bán nội bộ là hết rồi, ko có mà bán ra ngoài đâu anh, gái ngân hàng tụi em ế lắm.
- Uh, ế là đúng em ạ, lúc nào cũng xinh lung linh lại còn sống trên tiền thì có anh nào dám với tới.
- Hic, sống trên đống tiền không phải của mình, được cầm mà không được tiêu đau khổ lắm anh ạ.
- Cũng tội nhỉ, có khi nó là cái nghiệp đấy em ạ. Cũng may kiếp này em xinh như hoa như ngọc vậy, làm đẹp cho đời, kiếp sau chắc không có tiền để đau khổ đâu.
- Haizzz, anh trù em kiếp sau nghèo kiết xác ah. Khẩu nghiệp như anh, ế là đúng rồi.
- Uh, em nói cũng đúng, đã xấu trai lại ăn nói vô duyên, nên anh đành chịu ế. Thế còn em, xinh đẹp vậy thì ế vì lý do gì được nhỉ?
- Em có xinh đâu, lùn 1 mẩu mà anh cứ khen nhỉ. Anh đã xấu, vô duyên lại thẩm mỹ kém.
- Anh cũng sợ thế, nên vừa cho thằng tài xế của anh xem ảnh em. Nó phán mỗi 1 từ.
- Xấu chứ gì?
- Không, là "ngon" xong nó nuốt nước bọt.
- Uầy, em có phải thức ăn đâu mà ngon với ngọt. Anh đúng là vô duyên. Ah, em vừa vào xem ảnh anh, anh cũng đâu có xấu đâu, chỉ hơi đen thôi, nhưng nhìn duyên mà.
- Thế hả, thật ra anh không ăn ảnh, ngoài đời anh đẹp trai hơn nhiều, lại tâm lý với phụ nữ nữa. Mai gặp là em biết liền.
- Gì mà mai gặp, em xấu thì xấu chứ đâu có dễ dãi thế. Biết anh là ai.
- Là khách hàng chứ ai, mời anh qua làm thẻ, xong lại bảo không tiếp là sao. Cho anh số giám đốc, anh phải phản ánh trường hợp này. "mặt giận"
- Uh nhỉ, em quên mất, mai anh qua khi nào ạ.
- 11h anh qua làm việc, 11h30 anh đưa đi ăn trưa. Thế nhé, giờ anh làm việc đã, bye em.
- Ơ, anh...
Tôi về tới công ty tranh thủ giải quyết hết công việc trong chiều hôm đó, buổi tối thì dự tiệc cùng gia đình, không có đả động gì tới em Ngân Techcombank nữa. Sáng hôm sau, tôi dành cả buổi để đi cắt tóc, gội đầu, rồi lựa 1 bộ đồ tương đối trẻ trung đến ngân hàng. Cũng không khó để tôi nhận ra khuôn mặt xinh xắn của em Ngân sau quầy hỗ trợ thẻ. Qua bộ đồng phục của Tech bó sát, tôi bất giác nở nụ cười sảng khoái khi biết em còn ngon hơn trong hình. Tôi giữ nguyên nụ cười rồi bước tới...
Copy by saul badman
Một ngày cuối năm 2014. Sau 1 tháng vật vã trên công trường đầy nắng và gió miền duyên hải Nam Trung Bộ, như thường lệ tôi lại bay ra Hà Nội ít ngày để ký cọt những giấy tờ cần thiết. Đưa tôi ra sân bay Cam Ranh, thằng T vừa lái xe vừa tỉ mỉ liệt kê cho tôi mấy mã số hay ho ở Oasis Cầu Đất :
- ...Con Linh đấy thì ngon nhất hội, nhưng hot quá chưa chắc book được đâu anh ạ. Hay nhất là anh order con Hoài, nó massage chuẩn chỉ, lại nhiệt tình vãi đái, xong anh kiếm cái khách sạn, đợi 2h chúng nó tan ca thì gọi con Linh ra ngoài. Chốc em bắn số với pass cho.
- Tao ra giải quyết mấy việc, chứ ra chơi gái đéo đâu.
- Thôi, em lạ gì anh, nhịn cả tháng rồi còn ngại. Cái tội kén cá chọn canh.
- Tao có ăn tạp như mày đéo đâu, con tộc đen như cứt chó mà mày còn chơi được.
- Mẹ, đấy không phải là ăn tạp, đấy là trải nghiệm, nó có cái hay riêng của nó, anh đéo hiểu được đâu.
- Đéo nói lại ông, thôi tôi đi đây, nhớ nhắn tôi cái số con Linh.
Tôi lên máy bay là đánh 1 giấc thẳng cẳng, hạ cánh lúc nào không biết, khách xuống gần hết rồi, con bé tiếp viên quen mặt mới nhẹ nhàng đánh thức tôi dậy, và đưa 1 cái khăn ướt. Tôi cảm ơn và xin số điện thoại như 1 thói quen.
Ra tới sảnh, đã thấy cậu lái xe của ông chú láu táu chạy ra xách vali cho tôi. Vừa đi nó vừa phổ biến cho tôi thời khóa biểu tối nay. Đại loại là mọi người biết anh ra, nên tối nay tụ tập ăn uống. Tôi lập tức chột dạ, kiểu gì nhậu xong, ông chú cũng lôi tôi ra vừa hút xì gà vừa tâm sự đủ mọi chuyện đến mấy giờ sáng cho xem. Kế hoạch lượn qua Oasis và qua đêm với em Linh mỹ nhân coi như đổ bể. Tôi đang bứt rứt khó chịu thì có 1 số máy lạ gọi đến, tôi bực dọc trả lời hơi to, làm con bé đầu dây bên kia vội vàng :
- Dạ, em là Ngân bên Techcombank, ko biết bây giờ anh tiện nói chuyện ko ạ.
- Uhm, có chuyện gì thế?
- Dạ, anh đủ tiêu chuẩn để ngân hàng bên em phát hành thẻ tín dụng cho anh ạ, hạn mức trước mắt là 70 triệu, em mới anh qua chi nhánh X để bên em hỗ trợ ạ.
- Uhm, rảnh anh qua.
- Dạ, lúc nào anh qua được thì anh gọi vào số này của em để em hỗ trợ anh nhé.
- Ok.
Tôi cúp máy 1 lúc thì thấy tin nhắn Zalo kêu, mở ra thì thấy 1 mặt cười hello của em Ngân. Tò mò tôi vào trang cá nhân của em ấy xem ảnh, úi chà, đúng gu của tôi luôn, trắng trẻo, xinh xắn, baby, nhưng mông ra mông, ngực ra ngực, đùi ra đùi. Bực dọc liền tiêu tan, tôi nuốt nước bọt đánh ực 1 cái, rồi reply :
- Hi em, anh xin lỗi lúc nãy hơi thô lỗ, tại anh bị bảo hiểm gọi nhiều quá.
- Hihi, em cũng bán bảo hiểm đó, quên nãy chưa mời anh.
- Thế hả, em có gói bảo hiểm chống ế nào không, anh mua mức cao nhất.
- ^^, có gói đó thì tụi em bán nội bộ là hết rồi, ko có mà bán ra ngoài đâu anh, gái ngân hàng tụi em ế lắm.
- Uh, ế là đúng em ạ, lúc nào cũng xinh lung linh lại còn sống trên tiền thì có anh nào dám với tới.
- Hic, sống trên đống tiền không phải của mình, được cầm mà không được tiêu đau khổ lắm anh ạ.
- Cũng tội nhỉ, có khi nó là cái nghiệp đấy em ạ. Cũng may kiếp này em xinh như hoa như ngọc vậy, làm đẹp cho đời, kiếp sau chắc không có tiền để đau khổ đâu.
- Haizzz, anh trù em kiếp sau nghèo kiết xác ah. Khẩu nghiệp như anh, ế là đúng rồi.
- Uh, em nói cũng đúng, đã xấu trai lại ăn nói vô duyên, nên anh đành chịu ế. Thế còn em, xinh đẹp vậy thì ế vì lý do gì được nhỉ?
- Em có xinh đâu, lùn 1 mẩu mà anh cứ khen nhỉ. Anh đã xấu, vô duyên lại thẩm mỹ kém.
- Anh cũng sợ thế, nên vừa cho thằng tài xế của anh xem ảnh em. Nó phán mỗi 1 từ.
- Xấu chứ gì?
- Không, là "ngon" xong nó nuốt nước bọt.
- Uầy, em có phải thức ăn đâu mà ngon với ngọt. Anh đúng là vô duyên. Ah, em vừa vào xem ảnh anh, anh cũng đâu có xấu đâu, chỉ hơi đen thôi, nhưng nhìn duyên mà.
- Thế hả, thật ra anh không ăn ảnh, ngoài đời anh đẹp trai hơn nhiều, lại tâm lý với phụ nữ nữa. Mai gặp là em biết liền.
- Gì mà mai gặp, em xấu thì xấu chứ đâu có dễ dãi thế. Biết anh là ai.
- Là khách hàng chứ ai, mời anh qua làm thẻ, xong lại bảo không tiếp là sao. Cho anh số giám đốc, anh phải phản ánh trường hợp này. "mặt giận"
- Uh nhỉ, em quên mất, mai anh qua khi nào ạ.
- 11h anh qua làm việc, 11h30 anh đưa đi ăn trưa. Thế nhé, giờ anh làm việc đã, bye em.
- Ơ, anh...
Tôi về tới công ty tranh thủ giải quyết hết công việc trong chiều hôm đó, buổi tối thì dự tiệc cùng gia đình, không có đả động gì tới em Ngân Techcombank nữa. Sáng hôm sau, tôi dành cả buổi để đi cắt tóc, gội đầu, rồi lựa 1 bộ đồ tương đối trẻ trung đến ngân hàng. Cũng không khó để tôi nhận ra khuôn mặt xinh xắn của em Ngân sau quầy hỗ trợ thẻ. Qua bộ đồng phục của Tech bó sát, tôi bất giác nở nụ cười sảng khoái khi biết em còn ngon hơn trong hình. Tôi giữ nguyên nụ cười rồi bước tới...