Có Hình THÁP MASLOW RỖNG RUỘT: KHI NGƯỜI TRẺ DÙNG CONCERT VÀ “CHỮA LÀNH” ĐỂ GÂY MÊ THỰC TẠI

Hopeless dân tộc miền đông nước Lào, mấy cái xàm Lồn xàm lông như anh trai chơi gay hay ăn nhậu bài bạc nó chi tiền ác lắm, còn ăn uống cho đàn hoàng, chi phí thuốc than y tế học hành thì mở mồm ra kêu mắc than khổ….
1 thùng Heineken xanh giá 475k thằng uống cả thùng, 3 số 5 30k/ gói ngày làm 2 gói ko than mắc. Kêu mua đồ dùng học tập cho con cái than gia đình nghèo khổ…. Ra ngoài nhậu nhẹt a e xã hội nói chuyện tình nghĩa thì kinh lắm, lên phường làm giấy tờ im như chó nghe sấm….
1 tuong lai hopeless cho bọn gen Z dổn lầm
 
Vãi lý luận.
Ngày xưa cũng đầy lễ hội, còn là thời kỳ vàng của sách Selfhelp, "Tôi tài giỏi, bạn cũng thế", "Người không tay chân" Nick...
Đầy luôn.
Giờ chúng nó ít đọc Selfhelp là đã bớt đi một thứ rồi đấy.
Vẫn là tốt đẹp, tốt đẹp.
Bọn trẻ giờ với cái thói quen xem video ngắn bảo chúng nó đọc hết 1 trang sách thế lol nào được :vozvn (19):
//Bài viết nội dung này dài dòng quá và nói chung không phù hợp. Đứa đéo có tư duy tìm hiểu thì thấy dài đéo đọc còn đứa nào có tuy duy nghiên cứu thì lại thấy nội dung phức tạp hoá lên khi ngay cái đầu tiên là cái tháp maslow nó đéo phù hợp với văn hoá người Việt thì phân tích lol gì cho dài dòng nữa
 
Bọn trẻ giờ với cái thói quen xem video ngắn bảo chúng nó đọc hết 1 trang sách thế lol nào được :vozvn (19):
//Bài viết nội dung này dài dòng quá và nói chung không phù hợp. Đứa đéo có tư duy tìm hiểu thì thấy dài đéo đọc còn đứa nào có tuy duy nghiên cứu thì lại thấy nội dung phức tạp hoá lên khi ngay cái đầu tiên là cái tháp maslow nó đéo phù hợp với văn hoá người Việt thì phân tích lol gì cho dài dòng nữa
Cho nên lũ Gen Z bây giờ cực kỳ ngu về mọi thứ
 
Nói về nhạc nhẽo thần tượng, thì cách đây 1 năm tao nghe chém gió từ ông chú trong qđ hay tham gia trong các chuyên đề nội bộ nghiên cứu thần học. Cụ thể là khi nghe nhạc theo một biên độ tần số nhất định, nó sẽ thu ngắn khoảng cách kết nối giữa thế giới vật lý và thế giới tâm linh, khiến não bộ dễ tiếp thu các nội dung ngầm từ các thế lực tâm linh (dưới dạng tần số). Ví dụ cụ thể, một bài hái bình thường giai điệu hát 1 đằng nhưng khi tua ngược lại và tua chậm lại sẽ có ngôn từ khác, tai có thể không nghe được nội dung ẩn (do cần tua lại mới nghe được) nhưng vô thức sẽ nghe được và tiếp thu. Ví dụ giai điệu là "anh yêu em, mãi mãi về sau" (cái này tao chế), nhưng khi tua ngược và tua chậm lại sẽ có đoạn "tôi thờ phụng và chỉ làm theo lời của abc".
Đọc lướt qua thì t định tìm hiểu thêm, nhưng sau đọc lại dòng đầu thấy m nghe từ “ông chú trong qđ” thì t nghĩa lại. Nhảm vl, thà nghe ông chú trong công an còn hơn.

Mấy cái thể loại quân đội thời bình này, suốt ngày sống trong doanh trại, chả đc tiếp xúc bên ngoài nên hay tự nghĩ ra mấy cái thứ oái oăm vl.
 
Con nyc của tao thế hệ gen z cũng mắc cái hội chứng này, đù mé tao khuyên răn, phân tích cho nó đủ đường để nó hiểu mà cuối cùng nó đéo hiểu, còn mạt sát tao là đồ keo kiệt xem tiền lớn như bánh xe bò. Mẹ bà nó sài tiền như nước đéo bít thủ tiền phòng xa, suốt ngày cứ chăm chút vẻ bề ngoài trọng sỉ diện hảo, mắc nợ phải chạy vạy mượn khắp nơi. Cạn lời. Đưa bài này cho nó đọc hy vọng nó ngộ ra chân lý. Bao năm chửi tao xối xả làm tao cứ tưởng bản thân mình là thằng keo kiệt thiệt, cũng mún lú theo nó. Cái địt mẹ nhà nó, đéo bít phân biệt đc đâu là sài tiền đúng đắn, đâu là keo kiệt bủn xỉn
bỏ con mẹ nó đi mà yêu con khác
 
UzZvF8.jpg
 
4. Tháp Maslow rỗng ruột - một thế hệ quay vòng và mắc kẹt ở tầng 2.

Nếu như Abraham Maslow còn sống đến năm 2025 và chứng kiến những gì đang diễn ra tại Việt Nam, có lẽ ông sẽ phải bổ sung lại cho học thuyết nổi tiếng nhất của mình.

Năm 1943, Maslow vẽ ra một kim tự tháp vững chãi với quy luật sắt đá: Con người phải đi từng bước. Bạn phải được ăn no (Tầng 1 - Sinh lý), rồi phải có nhà cửa, tiền tiết kiệm để cảm thấy an toàn (Tầng 2 - An toàn), sau đó mới có thể nghĩ đến chuyện yêu đương (Tầng 3), được tôn trọng (Tầng 4) và cuối cùng là khẳng định bản thân (Tầng 5). Đó là một lộ trình thăng tiến tuyến tính và bền vững: Móng có chắc thì nhà mới cao.

Nhưng năm 2025 đã đập tan quy luật đó, tạo ra một biến thể quái dị mà tôi tạm gọi là: "Tháp Maslow rỗng ruột".

a. Sự gãy đổ của tầng 2 và cú "nhảy cóc" tuyệt vọng.​

Trong mô hình của tháp Maslow cổ điển thì nhu cầu an toàn như “An cư lạc nghiệp” nằm ở tầng 2 - một nền tảng cực kì quan trọng. Bạn phải an toàn rồi mới có thể nghĩ đến được các nhu cầu khác. Tuy nhiên như thực thế của năm 2025 của bối cảnh Việt Nam, tầng 2 này đã bị “phong tỏa”. Giá bất động sản quá cao so với thu nhập, khiến việc thỏa mãn nhu cầu này trở nên bất khả thi với số đông. Khi nấc thang thứ 2 này bị gãy, thay vì đứng yên và rơi vào tuyệt vọng, cơ chế bộ não của con người luôn tìm lối thoát. Và lối thoát khả dĩ nhất được giới trẻ tìm đến đó là thực hiện cú “nhảy cóc”. Họ chấp nhận để trống tầng 2 - An toàn (ở nhà thuê, không có khoản tiết kiệm,...) để nhảy thẳng lên các tầng cao hơn.

Tại sao lại có sự lựa chọn đầy rủi ro này? Đó là sự cộng hưởng giữa cơn đói khát Dopamine và trạng thái "bất lực tập nhiễm". Logic của họ rất đơn giản nhưng đầy chua chát: "Nếu tôi không bao giờ có thể mua được sự an toàn dài hạn (Nhà cửa - Tầng 2), thì tôi sẽ dùng số tiền đó để mua niềm vui tức thời (Túi hiệu/Concert - Tầng 5). Ít nhất, nó khiến tôi cảm thấy mình vẫn đang sống, chứ không phải đang tồn tại mòn mỏi.".

Một người có thể chấp nhận ở nhà thuê chật hẹp nhưng sẵn sàng chi tiền cho các nhu cầu xa xỉ là vì thế. Những trải nghiệm này mang lại một nguồn Dopamine tức thì giúp não bộ quên đi sự thiếu hụt của thực tế. Đây chính là cách “phòng vệ” trước cảm giác bất lực và thua cuộc.

Chính vì sự đánh tráo khái niệm này, họ sẵn sàng chi hàng chục triệu cho các khóa tu, các chuyến retreat chữa lành. Họ coi đó không phải là tiêu xài hoang phí (Tầng 5), mà là một khoản đầu tư thiết yếu cho sự "an toàn" của chính mình (Tầng 2 mới). Một sự ngụy biện hoàn hảo của lý trí để xoa dịu nỗi đau thực tại.

b. Đánh tráo khái niệm và sự sụp lún của tháp Maslow.​

Để hiểu tận gốc rễ của hiện tượng này, chúng ta cần nhìn lại cuộc đối thoại giả tưởng giữa hai nhà tâm lý học vĩ đại: Viktor Frankl và Sigmund Freud.

Nếu Freud tin rằng động lực lớn nhất của con người là "Will to Pleasure" (Ý chí tìm kiếm khoái lạc), thì Frankl phản bác rằng động lực tối thượng phải là "Will to Meaning" (Ý chí tìm kiếm ý nghĩa). Theo Frankl, con người sống là để đi tìm ý nghĩa cuộc đời mình, chứ không phải chỉ để sướng.

Nhưng năm 2025 đã đẩy giới trẻ vào một bi kịch của Frankl: Khi cánh cửa an cư bị khóa chặt, khi nỗ lực làm việc không mang lại sự đảm bảo cho tương lai, cái gọi là "Ý nghĩa" (Meaning) - hay cảm giác mình đang xây dựng một cuộc đời có mục đích - trở nên xa vời và vô vọng.

Và quy luật tâm lý tàn khốc đã diễn ra đúng như Frankl dự báo: Khi "Will to Meaning" bị chặn đứng, con người sẽ rơi vào trạng thái "chân không hiện sinh" và lập tức quay đầu tìm về "Will to Pleasure" để khỏa lấp.

Không có một lời giải thích nào cho hiện tượng "Tháp Maslow rỗng ruột" chính xác hơn câu nói sấm truyền của Viktor Frankl: "Khi con người không tìm thấy ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống, họ sẽ tìm cách đánh lạc hướng bằng khoái lạc".

Câu nói này đã bóc trần sự thật trần trụi: Những người cố gắng nhảy cóc qua Tầng 2, về bản chất, vẫn đang mắc kẹt ở đó. Đúng là bộ não con người có khả năng kỳ diệu để "hack" vào các tầng cao hơn. Giống như những người nghệ sĩ nghèo hay nhà thơ trong tù đày, họ có thể quên ăn, quên ngủ, quên đi thực tại nghiệt ngã để thăng hoa trong tác phẩm của mình. Lúc đó, sức mạnh tinh thần ở Tầng 5 lớn đến mức nó tạm thời ức chế toàn bộ tiếng kêu gào của sinh học.

Nhưng xin nhớ cho, đó chỉ là sự "tạm thời". Cơ thể con người là vật lý, và sinh học là một chủ nợ tàn nhẫn. Bạn có thể lờ đi cơn đói trong 10 tiếng để vẽ, nhưng không thể lờ nó đi trong 10 ngày. Khi cơn hưng phấn qua đi, thực tại (cơm áo gạo tiền, nợ nần, sự bất định) sẽ quay lại đòi nợ với cả vốn lẫn lãi.

Hãy hình dung tâm lý của thế hệ này như một sợi dây thun.

Người trẻ dùng những chuyến du lịch chữa lành, những đêm concert cuồng nhiệt để cố kéo căng sợi dây thun ấy lên đỉnh tháp (Tầng 5). Tại khoảnh khắc đó, họ chạm tới sự thăng hoa. Nhưng vì đôi chân không có bệ đỡ vững chắc của tài chính (Tầng 2), nên ngay khi sự kiện kết thúc, khi họ thả tay ra, lực đàn hồi sẽ kéo tuột họ trở lại mặt đất. Thậm chí, quán tính của cú rơi tự do sẽ đập mạnh họ xuống tận đáy tháp.

Đây chính là lời giải cho hội chứng "Post-concert depression" (Trầm cảm sau sự kiện) hay cảm giác trống rỗng đến kiệt quệ sau mỗi chuyến đi xa của giới trẻ năm 2025. Khoảnh khắc ở concert là Pháo hoa: Vụt sáng rực rỡ, đẹp đến nao lòng, nhưng tắt ngấm chỉ sau vài giây và để lại màn đêm đen kịt.

Còn Cuộc đời hiện thực hóa (Self-Actualized Life) đích thực là Ngọn hải đăng: Một trạng thái bền vững, nơi các tầng dưới đã đủ kiên cố để con người không bao giờ bị sóng gió cơm áo quật ngã.

Chúng ta đang chứng kiến một thế hệ sống như những người nghệ sĩ đi trên dây mà không có lưới bảo hiểm. Họ thăng hoa đấy, rực rỡ đấy, nhưng chỉ cần một cơn gió của biến cố tài chính thổi qua, cú ngã sẽ rất đau. Sự "hiện thực hóa bản thân" (Self-Actualization) của năm 2025, buồn thay, chỉ là những đốm pháo hoa vụt sáng trong đêm tối của sự bất an, chứ không phải là ánh sáng bền vững của một ngọn hải đăng.

Sự khác biệt nằm ở thế chủ động. Người thành công thực sự sáng tạo vì họ muốn thế, còn người trẻ trong tháp Maslow rỗng ruột phải thăng hoa vì họ buộc phải thế – để trốn chạy một thực tại mà họ không dám đối diện.

5. Sự phân hóa giàu – nghèo, khi thước đo là “hy vọng”.

Năm 2025 không chỉ đánh dấu sự biến động của các chỉ số kinh tế, mà còn vẽ nên một bức tranh xã hội bị xé lẻ theo mô hình chữ K (K-shaped Society) rõ rệt hơn bao giờ hết.

Nếu như trước đây, khoảng cách giàu nghèo được đo bằng số dư tài khoản, bằng chiếc xe họ đi hay ngôi nhà họ ở, thì năm 2025, thước đo tàn nhẫn nhất lại là: Khả năng dám nghĩ đến tương lai.

Chúng ta thấy rõ hai thế giới song song cùng tồn tại:

Thế giới của những người "Được quyền Nhìn xa" (Nhóm sở hữu tài sản): Nhờ sự bùng nổ của giá vàng và bất động sản, tài sản ròng của nhóm này tăng trưởng phi mã mà không cần làm việc vất vả. Tâm lý của họ vững vàng như kiềng ba chân. Các tầng đáy tháp Maslow của họ đã được đổ bê tông cốt thép, cho phép họ thảnh thơi hoạch định cho 10 năm, 20 năm sau. Họ nói về di sản, về đầu tư giáo dục cho con cái du học, về việc nghỉ hưu sớm. Họ giàu có về mặt "Hy vọng".

Thế giới của những người "Chỉ dám Nhìn gần" (Nhóm làm công ăn lương): Ở phía ngược lại là đại bộ phận người trẻ làm công ăn lương. Khi thu nhập thực tế bị lạm phát bào mòn và giấc mơ an cư tan vỡ, "tương lai" đối với họ trở thành một khái niệm xa xỉ và đáng sợ. Họ không dám nhìn xa hơn kỳ lương tháng tới. Họ buộc phải sống gấp, sống vội, tiêu dùng cho những niềm vui ngắn hạn, không phải vì họ hoang phí, mà vì họ sợ. Sợ rằng nếu không tận hưởng ngay bây giờ, ngày mai số tiền đó cũng sẽ bốc hơi trước bão giá mà thôi.

Sự phân hóa tàn khốc nhất của năm 2025 chính là ở đây: Người giàu càng giàu thêm nhờ tích lũy tài sản, còn người nghèo càng nghèo đi vì phải tiêu dùng cảm xúc để duy trì sự tỉnh táo.

Cái nghèo của năm 2025 không chỉ là cái nghèo vật chất. Nó là cái nghèo về quyền được mơ mộng. Khi một người trẻ phải bán đi tương lai dài hạn để mua lấy liều thuốc an thần cho hiện tại, đó là lúc họ bị dồn vào chân tường.

Có một câu nói mà tôi từng đọc được đâu đó, và nó vận vào bối cảnh năm 2025 một cách đáng sợ:

"Cầu mong sao những đứa trẻ sẽ không bao giờ đói đến mức buộc phải ăn ngấu nghiến chính những giấc mơ của mình."

Nhưng buồn thay, với thế hệ "Tháp Maslow rỗng ruột" này, dường như họ đang phải ăn dần ăn mòn những giấc mơ dài hạn của mình mỗi ngày, chỉ để nuôi sống cái tôi đang thoi thóp trong một thực tại quá đỗi khắc nghiệt.

KẾT:​

Khép lại những trang viết nhìn về năm 2025, chúng ta đã cùng nhau mổ xẻ những nghịch lý đầy đau đớn. Những sân vận động cháy vé, những chuyến du lịch xa xỉ hay sự thờ ơ với việc mua nhà... tất cả là những phản ứng sinh tồn bản năng của một thế hệ trước áp lực thời đại.

Chúng ta đã gọi tên nó là "Cơ chế phòng vệ", là "Tháp Maslow rỗng ruột". Điều này giúp ta thấu cảm và ngừng phán xét họ là những kẻ hoang phí. Nhưng thấu cảm không đồng nghĩa với việc dung túng.

Cần phải sòng phẳng với nhau rằng: Dù hoàn cảnh lịch sử năm 2025 có khắc nghiệt đến đâu - giá nhà cao, AI đe dọa, thu nhập bấp bênh - thì việc chúng ta phản ứng lại bằng cách buông thả vào khoái lạc (Will to Pleasure) vẫn chỉ là một sự trốn chạy.

Giới trẻ năm 2025 là nạn nhân của bối cảnh kinh tế, đúng. Nhưng nếu họ cứ mãi đóng vai nạn nhân và dùng nỗi đau thời đại để biện minh cho việc "đốt" sạch tương lai vào những niềm vui ngắn hạn, thì họ đang tự biến mình thành thủ phạm trong bi kịch của chính mình.

Tấm vé concert hay chuyến đi chữa lành có thể là chiếc phao cứu sinh giúp bạn ngoi lên mặt nước để thở trong giây lát. Nhưng bạn không thể sống cả đời trên chiếc phao đó. Biển đời vẫn sóng gió, và chiếc phao "dopamine" rồi sẽ xì hơi. Nếu không học cách tự bơi, không học cách đối diện trực diện với sự bất an thay vì dùng tiền để gây mê nỗi sợ, thì sớm muộn gì bạn cũng sẽ chìm.

Viktor Frankl đã từng cảnh báo: *"****Con người có thể bị tước đoạt tất cả, trừ một thứ: Sự tự do lựa chọn thái độ của mình trong bất kỳ hoàn cảnh nào"***. Bạn không chọn được thời đại mình sinh ra, không chọn được giá nhà năm 2025, nhưng bạn hoàn toàn có quyền chọn cách mình đối mặt với nó.

Thay vì chọn "nhảy cóc" lên đỉnh tháp Maslow bằng những ảo ảnh xa hoa, có lẽ đã đến lúc thế hệ này cần can đảm bước xuống mặt đất. Chấp nhận sự thật rằng tầng 2 đang dang dở, chấp nhận tích lũy chậm chạp, chấp nhận sự bất an như một phần của cuộc sống, thay vì dùng tiền để mua một sự an tâm giả tạo.

Sự trưởng thành thực sự của năm 2025 không nằm ở việc bạn có thể check-in ở hàng ghế VIP nào. Nó nằm ở khả năng bạn dám tắt ánh đèn sân khấu đi, ngồi lại trong bóng tối của căn phòng trọ, nhìn thẳng vào những điều bản thân khao khát và tự nhủ: "Thực tại này thật tàn khốc, nhưng mình sẽ không dùng ảo giác để chối bỏ nó nữa."

Đó mới là lúc sự "chữa lành" thực sự bắt đầu.

-------------------

Nguồn: https://spiderum.com/bai-dang/THAP-...DE-GAY-ME-THUC-TAI-NHIN-LAI-2025-aMS0VZZLWvrj
Ý thức hệ về chủ nghĩa +s ở VN đã không còn nữa từ rất lâu, VN bây giờ là tư bản thân hữu và mâu thuẫn nội tại rất khủng khiếp chỉ chờ bùng nổ.💥💥💥

Các cốp biết hết, nhưng nói rằng 1 ông tbt còn dính chàm thì không bao giờ đứng ra dọn dẹp được. Độ ì ạch quá lớn vì một cỗ máy đã quá hạn...

Tao nhận định năm sau VN sẽ có cái mới, cách tân từ gốc đến ngọn trọn vẹn.👍
 
Ý thức hệ về chủ nghĩa +s ở VN đã không còn nữa từ rất lâu, VN bây giờ là tư bản thân hữu và mâu thuẫn nội tại rất khủng khiếp chỉ chờ bùng nổ.💥💥💥

Các cốp biết hết, nhưng nói rằng 1 ông tbt còn dính chàm thì không bao giờ đứng ra dọn dẹp được. Độ ì ạch quá lớn vì một cỗ máy đã quá hạn...

Tao nhận định năm sau VN sẽ có cái mới, cách tân từ gốc đến ngọn trọn vẹn.👍
Thay đổi nhưng vẫn đảm bảo vị thế quyền lực cho giới cai trị trong nước, t đoán là vậy.
 
Dắt mũi là đi trong u mê, đây là biết rõ ràng nhưng tạm thời chấp nhận. Đó là lý do mà +s rất sợ cách mạng màu HỒNG.
Khi bạn lao động chăm chỉ, vất vả và sống lành mạnh mà bạn vẫn nghèo, nguyên nhân nằm ở hệ thống tiền tệ. T dám cá là rất ít ai biết. Giới cai trị cũng không muốn đám đông biết, tức là họ muốn đám đông luôn u mê.
 
Khi bạn lao động chăm chỉ, vất vả và sống lành mạnh mà bạn vẫn nghèo, nguyên nhân nằm ở hệ thống tiền tệ. T dám cá là rất ít ai biết. Giới cai trị cũng không muốn đám đông biết, tức là họ muốn đám đông luôn u mê.
Tao trích dẫn lại nhé :

Từ thời Tần Thuỷ Hoàng thôn tính lục quốc ở bên Tàu và xây dựng nền Chuyên chế quân chủ, họ sử dựng chính sách Ngự dân ngũ thuật (năm thuật trị dân), nghĩa là:

1. Ngu dân/愚民 (làm dân ngu muội) tức thống nhất tư tưởng.

2. Nhược dân/弱民 (làm dân yếu hèn) tức chủ trương muốn nước (tức chính quyền) mạnh thì dân phải yếu, nên cái đạo trị nước cốt phải làm cho dân yếu hèn, không có sức mà làm loạn.

3. Bì dân/疲民 (làm dân mệt nhọc), tức bắt dân phục dịch đủ chuyện, không rảnh mà nhìn tới chuyện khác.

4. Nhục dân/辱民 (làm dân thành hèn hạ), tức làm cho dân một là không còn tự tôn tự tin, hai là cứ kiểm soát bới móc lẫn nhau, cả ngày sống trong không khí sợ hãi.

5. Bần dân/貧民 (làm dân nghèo khổ), tức ngoài việc đáp ứng những nhu cầu sống tối thiểu thì tìm cách tước đoạt hết nguồn của cải dự trữ trong dân (chẳng hạn tăng giá hàng hóa, phát hành tiền vô tội vạ), vì người ta nghèo thì chỉ nhìn chuyện gần.

Sau đó họ hợp nhất với Chủ nghĩa CS, thêm một thuật trị dân nữa gọi là Hiếp dân/姦民. Được thủ tướng Nhật Bản Itō Hirobumi tổng kết rằng, [ Ngự dân ] ngữ thuật chỉ sinh ra chuyên chế và trong đất chuyên chế, dù là thiên tài hay địa tài, duy nhất chỉ có nô tài.Tức nô dân.

Bí mật nhé 🤫
 
Tao trích dẫn lại nhé :

Từ thời Tần Thuỷ Hoàng thôn tính lục quốc ở bên Tàu và xây dựng nền Chuyên chế quân chủ, họ sử dựng chính sách Ngự dân ngũ thuật (năm thuật trị dân), nghĩa là:

1. Ngu dân/愚民 (làm dân ngu muội) tức thống nhất tư tưởng.

2. Nhược dân/弱民 (làm dân yếu hèn) tức chủ trương muốn nước (tức chính quyền) mạnh thì dân phải yếu, nên cái đạo trị nước cốt phải làm cho dân yếu hèn, không có sức mà làm loạn.

3. Bì dân/疲民 (làm dân mệt nhọc), tức bắt dân phục dịch đủ chuyện, không rảnh mà nhìn tới chuyện khác.

4. Nhục dân/辱民 (làm dân thành hèn hạ), tức làm cho dân một là không còn tự tôn tự tin, hai là cứ kiểm soát bới móc lẫn nhau, cả ngày sống trong không khí sợ hãi.

5. Bần dân/貧民 (làm dân nghèo khổ), tức ngoài việc đáp ứng những nhu cầu sống tối thiểu thì tìm cách tước đoạt hết nguồn của cải dự trữ trong dân (chẳng hạn tăng giá hàng hóa, phát hành tiền vô tội vạ), vì người ta nghèo thì chỉ nhìn chuyện gần.

Sau đó họ hợp nhất với Chủ nghĩa CS, thêm một thuật trị dân nữa gọi là Hiếp dân/姦民. Được thủ tướng Nhật Bản Itō Hirobumi tổng kết rằng, [ Ngự dân ] ngữ thuật chỉ sinh ra chuyên chế và trong đất chuyên chế, dù là thiên tài hay địa tài, duy nhất chỉ có nô tài.Tức nô dân.

Bí mật nhé 🤫
Đó là lý do tại sao bct có ông tuyên giáo.
 
Đó là lý do tại sao bct có ông tuyên giáo.
Chỉ cần thế lực tư nhân giành được quyền tạo ra tiền thì theo thời gian sẽ thao túng được nhiều thứ, lúc đó các cơ quan này cũng là công cụ phục vụ cho thế lực tư nhân. Thế lực tư nhân là giới tài phiệt Do Thái và họ ở trong bóng tối. Còn thế lực ra mặt cai trị là cái anh Hiệp vừa comment.
 
Chỉ cần thế lực tư nhân giành được quyền tạo ra tiền thì theo thời gian sẽ thao túng được nhiều thứ, lúc đó các cơ quan này cũng là công cụ phục vụ cho thế lực tư nhân. Thế lực tư nhân là giới tài phiệt Do Thái và họ ở trong bóng tối. Còn thế lực ra mặt cai trị là cái anh Hiệp vừa comment.
Nhân quả, nghiệp báo là câu trả lời rốt ráo nhất.
 
Đọc lướt qua thì t định tìm hiểu thêm, nhưng sau đọc lại dòng đầu thấy m nghe từ “ông chú trong qđ” thì t nghĩa lại. Nhảm vl, thà nghe ông chú trong công an còn hơn.

Mấy cái thể loại quân đội thời bình này, suốt ngày sống trong doanh trại, chả đc tiếp xúc bên ngoài nên hay tự nghĩ ra mấy cái thứ oái oăm vl.
Thời bà Hằng ngoại cảm chưa bị bóc phốt, mấy cái workshop thần học này nhiều lắm.
 
Thời bà Hằng ngoại cảm chưa bị bóc phốt, mấy cái workshop thần học này nhiều lắm.
Vụ Cậu Thủy đi tìm mộ liệt sĩ, cấu kết quân đội và NHCS, moi bao nhiêu tiền ngân sách chi phí hỗ trợ đi đào toàn xương lợn, xương chó chôn sẵn... mất dạy thực sự, nói chung vì tiền thôi, mê tín thật thì sợ bị vật bỏ mợ, éo dám láo thế.
 
Bài viết xàm lồn, trình đéo đủ mà cũng đòi bình luận về xã hội học, dông dài vkl. Bài này là một ví dụ điển hình của một đứa ngộ chữ lạm dụng AI và giải thích quá đà cho một vấn đề rất bình thường. Những năm trước đó kinh tế đéo nát bét như bây giờ, bọn nó đã bỏ cả đống tiền ra mua vé thần tượng hot rồi, ở mọi nơi trên thế giới, đéo riêng gì VN. Đấy là tuổi trẻ, tao thấy bình thường, kệ bọn nó.

Nếu phải nhét cứt vào mồm bọn genz óc chó với nhét cứt vào mồm bọn ngộ chữ thì tao chọn bọn tiêu diệt bọn ngộ chữ. Ít nhất đám genz còn sửa dc, bọn này có sửa dc lồn.
Chuẩn,dùng AI viết dài vl,chủ yếu đủ dài để chúng nó đọc podcast trên Youtube
 
Giới trẻ bỏ tiền đu thần tượng.
Xamer bỏ tiền nuôi gái, đá phò, massage.
 
Hopeless dân tộc miền đông nước Lào, mấy cái xàm lồn xàm lông như anh trai chơi gay hay ăn nhậu bài bạc nó chi tiền ác lắm, còn ăn uống cho đàn hoàng, chi phí thuốc than y tế học hành thì mở mồm ra kêu mắc than khổ….
1 thùng Heineken xanh giá 475k thằng uống cả thùng, 3 số 5 30k/ gói ngày làm 2 gói ko than mắc. Kêu mua đồ dùng học tập cho con cái than gia đình nghèo khổ…. Ra ngoài nhậu nhẹt a e xã hội nói chuyện tình nghĩa thì kinh lắm, lên phường làm giấy tờ im như chó nghe sấm….
1 tuong lai hopeless cho bọn gen Z dổn lầm
%C4%91%E1%BB%A5-m%C3%A1-th%E1%BA%B1ng-n%C3%A0y-n%C3%B3i-%C4%91%C3%BAng-%C3%BD-tao-gh%C3%AA-v0-di2g5vl5dtig1.jpeg
 
thật ra gen z từ trong tư tưởng đã khác với các thế hệ trước đó nhiều rồi mài
đa phần tụi nó sinh ra trong thời kì đất nước phát triển, bố mẹ tạm là có tiền lo cho cái ăn cái ngủ đi học nên sướng riết quen rồi
Thế hệ bông tuyết, nhưngg thực ra nói gì nói, giờ tụi nhỏ cơ hội vẫn có nhưng bị giới hạn số lượt, nằm thẳng thoii nếu móng k có beton
 
Thay vì giống các bạn đồng trang lứa mứa này thì tao dùng 5tr hồ tệ tích góp mỗi tháng để vài năm tới cầm lương Hitler tệ.
 

Có thể bạn quan tâm

Top