Live Thật cay đắng cho kiếp con người xứ này .....!

Chuyện là cách đây vài hôm gặp lại đứa em gần nhà, tại xưa nó ôn thi cấp 3 trường Phan Châu Trinh chuyên tại Đà Nẽng tao có giúp nó ôn thi môn Anh Văn, kèm cặp giúp nó mấy buổi vì mẹ nó nhờ tao giúp vì đợt đó tao có thi chuyên nên bả hỏi nhờ tao bày mẹo, hỏi mới biết tin thằng anh nó, là người bạn học cùng khóa cấp 3 với tao xưa cùng học đã qua đời bên Nhật nửa năm trước vì lao lực. Bỏ mạng nơi đất khách quê người chỉ vì do làm việc quá sức thức đêm hôm cày, ăn uống cũng không đầy đủ, chỉ để tích cóp gửi từng đồng ngoại tệ về quê hương.

Người ta bán cả sức lao động, thậm chí đánh đổi cả tính mạng ở xứ người, rốt cuộc cũng chỉ để gom góp đủ tiền mua lại cái gọi là 'Quyền sử dụng' cho một mảnh đất trên chính quê hương mình — thứ mà đáng lẽ ra, với tư cách là người chủ của đất nước, họ phải đương nhiên có quyền sở hữu.

Ngẫm lại mới thấy thương cho con dân xứ Việt. Bao đời lam lũ, bao thế hệ triệu con người đổ máu xương cho những mỹ từ thiêng liêng như 'Tổ quốc' hay 'Giải phóng'. Nhưng khi hòa bình đến, cái 'Tổ quốc' ấy lại không bảo hộ được họ, không tạo ra một môi trường đủ để họ sống đúng nghĩa một con người. Họ lại tiếp tục phải li tán bôn ba sinh tồn lao lực nơi đất khách quê người, tiếp tục bôn ba rồi gục ngã âm thầm nơi xứ lạ.

Từ 'Tổ quốc' vốn dĩ là một khái niệm thiêng liêng về cội nguồn và đồng bào. Nhưng khi bộ máy quản lý biến nó thành một công cụ độc quyền, coi con người dân nước họ như là mớ rau để đem cân bán, xem nó như đống rác rưởi thất nghiệp gánh nặng của những quan chức cần chạy đua thành tích KPI "xóa đói giảm nghèo bền vững, nông thôn mới", đẩy gánh nặng thất nghiệp ấy ra nước ngoài, biến con người thành lực lượng làm thuê xuất khẩu để thu ngoại tệ, thì cái danh xưng 'Quốc gia' (Nation) ấy đã mất đi bản chất của một Hợp đồng Xã hội đúng nghĩa: Nơi mà người dân đóng góp máu xương và tiền thuế để đổi lại sự bảo hộ, an sinh và quyền tài sản đích thực.


Sự bi kịch của người dân xứ này bắt nguồn từ một sự đánh tráo khái niệm và nhồi sọ trơ trẽn: Đánh tráo 'Nhà nước' (State) với 'Tổ quốc' (Motherland).

Tổ quốc (Motherland) là đất mẹ, là tiếng nói chung của những con người, là tổ tiên, văn hóa, đạo đức, màu da và đồng bào — thứ thiêng liêng nằm trong tim mỗi người và không thuộc sở hữu của riêng ai, điều này khẳng định tình yêu quê hương là thứ bản năng, không ai có quyền độc quyền, được phép đại diện hay nhân danh cho ai. Còn Dân tộc (Nation) là cộng đồng những con người cùng sinh sống, cùng đổ máu xương để giữ gìn vùng đất đó, bảo vệ tài nguyên khoáng sản, tài nguyên thiên nhiên của vùng đất đó, và khi ấy danh xưng (Name) hay một cái tên mà một nhóm con người cùng hoàn cảnh, cảnh ngộ và tôn giáo, hệ tư tưởng thống nhất quyết định đặt tên cho nó NHẰM bảo vệ nó khỏi một nhóm người khác, và khi ấy một dân tộc được hình thành khi tập thể con người trên vùng lãnh thổ đó tự định danh "Chúng ta là ai" để phân biệt với phần còn lại của thế giới.

Trong khi đó, Nhà nước (State) bản chất chỉ là một bộ máy quản lý hành chính, một nhóm người, một sự đại diện được người dân thuê về thông qua một Hợp đồng Xã hội khi ấy một nhà nước ra đời: Dân nộp thuế và hiến dâng sức lực, đổi lại Bộ máy đó phải có nghĩa vụ bảo hộ sinh mạng, tài sản và tạo ra một môi trường đủ sống cho công dân.

Khi một người trẻ phải bán sức lao động rồi bỏ mạng nơi đất khách, chỉ để gửi ngoại tệ về mua lại 'quyền sử dụng' cho một mảnh đất chôn thân, thì đó là minh chứng cho việc Hợp đồng Xã hội đã hoàn toàn đứt gãy. Bộ máy cầm quyền (State) đã thu trọn tiền thuế và xương máu dưới danh nghĩa 'Tổ quốc', nhưng lại tước bỏ Quyền sở hữu tài sản thực sự của người dân, đẩy họ vào thế làm thuê ngay trên chính quê hương mình hoặc tha hương cầu thực rồi gục ngã nơi xứ lạ.

Việc bắt người dân phải phụng sự một Bộ máy quan liêu dưới cái mác 'yêu Tổ quốc', chính là hành vi bóc lột sự tha thiết thiêng liêng nhất của con người, thứ mà đáng lẽ ra, với tư cách là người chủ của đất nước, họ phải đương nhiên có quyền sở hữu cái "Tổ quốc" ấy.

Mỗi chuyến bay mang theo những người trẻ ra đi xuất khẩu lao động không phải là sự tự hào của một quốc gia, mà là vết thương rỉ máu của một thể chế không đủ sức nuôi dưỡng con mình.

Thương cho kiếp con người xứ Việt, đi qua bao cuộc chiến tranh để rồi trong thời bình lại phải gục ngã âm thầm nơi xứ lạ. Một Quốc gia (Nation) đúng nghĩa phải là nơi che chở và mang lại phẩm giá cho công dân, chứ không phải là một công xưởng đẩy người dân đi làm thuê để thu về từng đồng ngoại tệ. Trả lại quyền sở hữu, trả lại giá trị thực sự cho người dân trên chính quê hương mình—đó không chỉ là một đòi hỏi về pháp lý, mà là lời chuộc lỗi tối thiểu với những sinh mạng đã âm thầm nằm xuống nơi đất khách.

Trên là Một chút suy ngẫm cuối tuần rảnh rỗi của TML @Không tên1
-----

 
Sửa lần cuối:

Tại sao GenZ lại nổi giận?


1. Thế hệ 6x,7x,8x đã cướp gần như trọn mọi thứ. Từ đất đai công việc đến cơ hội phát triển.
2. GenZ giờ chia làm 2 bộ phận :
- Con cán bộ - Gia đình thân quen cán bộ => Giàu hoặc rất giàu đi lùi về vạch đích, học trường Chuyên, chơi bời khắp thế giới, đi du học. Sau này lại tiếp nối vị trí của bố mẹ
- Con cháu gia đình bình thường => Còng lưng ra làm, nhưng vẫn không thể đáp ứng đủ những nhu cầu cơ bản : Nhà ở - Công việc ổn định - Ăn uống thực phẩm không đảm bảo
3. Sự công bằng nghiêng hẳn sang một cái gọi là " Quan hệ - Quan chức". Mọi thứ trở nên khó khăn với các em GenZ bình thường và lại siêu thuận lợi với các em GenZ COCC
4. Mọi kỳ thi để nhằm cơ hội đổi đời đều đã được các " Sếp" sắp xếp theo đúng " QUy trình" ví dụ cơ bản như vụ Chuyên Tuyên Quang chẳng hạn. Giờ kể cả rùm beng cả nước vẫn nhất quyết không lắp camera mà chỉ làm phông bạt bên ngoài.

Các cháu GenZ là thế hệ mới của lực lượng lao động nhưng lại đang gánh sự mục rữa về cả đạo đức và tài nguyên của đất nước do thế hệ đi trước để lại, đang phải còng lưng nuôi một bộ máy chỉ biết đớp và đớp, đời này truyền đời nọ đớp. Vậy các cháu sao không tức giận?

773981784_1988130451841046_1514427883783623334_n.png
 
Chuyện là cách đây vài hôm gặp lại đứa em gần nhà, tại xưa nó ôn thi cấp 3 trường Phan Châu Trinh chuyên tại Đà Nẽng tao có giúp nó ôn thi môn Anh Văn, kèm cặp giúp nó mấy buổi vì mẹ nó nhờ tao giúp vì đợt đó tao có thi chuyên nên bả hỏi nhờ tao bày mẹo, hỏi mới biết tin người bạn học cùng khóa cấp 3 với tao xưa cùng học đã qua đời bên Nhật nửa năm trước vì lao lực. Bỏ mạng nơi đất khách quê người chỉ vì do làm việc quá sức thức đêm hôm cày, ăn uống cũng không đầy đủ, chỉ để tích cóp gửi từng đồng ngoại tệ về quê hương.

Người ta bán cả sức lao động, thậm chí đánh đổi cả tính mạng ở xứ người, rốt cuộc cũng chỉ để gom góp đủ tiền mua lại cái gọi là 'Quyền sử dụng' cho một mảnh đất trên chính quê hương mình — thứ mà đáng lẽ ra, với tư cách là người chủ của đất nước, họ phải đương nhiên có quyền sở hữu.

Ngẫm lại mới thấy thương cho con dân xứ Việt. Bao đời lam lũ, bao thế hệ triệu con người đổ máu xương cho những mỹ từ thiêng liêng như 'Tổ quốc' hay 'Giải phóng'. Nhưng khi hòa bình đến, cái 'Tổ quốc' ấy lại không bảo hộ được họ, không tạo ra một môi trường đủ để họ sống đúng nghĩa một con người. Họ lại tiếp tục phải li tán bôn ba sinh tồn lao lực nơi đất khách quê người, tiếp tục bôn ba rồi gục ngã âm thầm nơi xứ lạ.

Từ 'Tổ quốc' vốn dĩ là một khái niệm thiêng liêng về cội nguồn và đồng bào. Nhưng khi bộ máy quản lý biến nó thành một công cụ độc quyền, coi con người dân nước họ như là mớ rau để đem cân bán, xem nó như đống rác rưởi thất nghiệp gánh nặng của những quan chức cần chạy đua thành tích KPI "xóa đói giảm nghèo bền vững, nông thôn mới", đẩy gánh nặng thất nghiệp ấy ra nước ngoài, biến con người thành lực lượng làm thuê xuất khẩu để thu ngoại tệ, thì cái danh xưng 'Quốc gia' (Nation) ấy đã mất đi bản chất của một Hợp đồng Xã hội đúng nghĩa: Nơi mà người dân đóng góp máu xương và tiền thuế để đổi lại sự bảo hộ, an sinh và quyền tài sản đích thực.


Sự bi kịch của người dân xứ này bắt nguồn từ một sự đánh tráo khái niệm và nhồi sọ trơ trẽn: Đánh tráo 'Nhà nước' (State) với 'Tổ quốc' (Motherland).

Tổ quốc (Motherland) là đất mẹ, là tiếng nói chung của những con người, là tổ tiên, văn hóa, đạo đức, màu da và đồng bào — thứ thiêng liêng nằm trong tim mỗi người và không thuộc sở hữu của riêng ai, điều này khẳng định tình yêu quê hương là thứ bản năng, không ai có quyền độc quyền, được phép đại diện hay nhân danh cho ai. Còn Dân tộc (Nation) là cộng đồng những con người cùng sinh sống, cùng đổ máu xương để giữ gìn vùng đất đó, bảo vệ tài nguyên khoáng sản, tài nguyên thiên nhiên của vùng đất đó, và khi ấy danh xưng (Name) hay một cái tên mà một nhóm con người cùng hoàn cảnh, cảnh ngộ và tôn giáo, hệ tư tưởng thống nhất quyết định đặt tên cho nó NHẰM bảo vệ nó khỏi một nhóm người khác, và khi ấy một dân tộc được hình thành khi tập thể con người trên vùng lãnh thổ đó tự định danh "Chúng ta là ai" để phân biệt với phần còn lại của thế giới.

Trong khi đó, Nhà nước (State) bản chất chỉ là một bộ máy quản lý hành chính, một nhóm người, một sự đại diện được người dân thuê về thông qua một Hợp đồng Xã hội khi ấy một nhà nước ra đời: Dân nộp thuế và hiến dâng sức lực, đổi lại Bộ máy đó phải có nghĩa vụ bảo hộ sinh mạng, tài sản và tạo ra một môi trường đủ sống cho công dân.

Khi một người trẻ phải bán sức lao động rồi bỏ mạng nơi đất khách, chỉ để gửi ngoại tệ về mua lại 'quyền sử dụng' cho một mảnh đất chôn thân, thì đó là minh chứng cho việc Hợp đồng Xã hội đã hoàn toàn đứt gãy. Bộ máy cầm quyền (State) đã thu trọn tiền thuế và xương máu dưới danh nghĩa 'Tổ quốc', nhưng lại tước bỏ Quyền sở hữu tài sản thực sự của người dân, đẩy họ vào thế làm thuê ngay trên chính quê hương mình hoặc tha hương cầu thực rồi gục ngã nơi xứ lạ.

Việc bắt người dân phải phụng sự một Bộ máy quan liêu dưới cái mác 'yêu Tổ quốc', chính là hành vi bóc lột sự tha thiết thiêng liêng nhất của con người, thứ mà đáng lẽ ra, với tư cách là người chủ của đất nước, họ phải đương nhiên có quyền sở hữu cái "Tổ quốc" ấy.

Mỗi chuyến bay mang theo những người trẻ ra đi xuất khẩu lao động không phải là sự tự hào của một quốc gia, mà là vết thương rỉ máu của một thể chế không đủ sức nuôi dưỡng con mình.

Thương cho kiếp con người xứ Việt, đi qua bao cuộc chiến tranh để rồi trong thời bình lại phải gục ngã âm thầm nơi xứ lạ. Một Quốc gia (Nation) đúng nghĩa phải là nơi che chở và mang lại phẩm giá cho công dân, chứ không phải là một công xưởng đẩy người dân đi làm thuê để thu về từng đồng ngoại tệ. Trả lại quyền sở hữu, trả lại giá trị thực sự cho người dân trên chính quê hương mình—đó không chỉ là một đòi hỏi về pháp lý, mà là lời chuộc lỗi tối thiểu với những sinh mạng đã âm thầm nằm xuống nơi đất khách.

Trên là Một chút suy ngẫm cuối tuần rảnh rỗi của TML @Không tên1
-----

Chỉ có đi ẻ thì con người ta mới có chiêm nghiệm ra những đạo lý lớn lao thế lày :sure:
 

Tại sao GenZ lại nổi giận?


1. Thế hệ 6x,7x,8x đã cướp gần như trọn mọi thứ. Từ đất đai công việc đến cơ hội phát triển.
2. GenZ giờ chia làm 2 bộ phận :
- Con cán bộ - Gia đình thân quen cán bộ => Giàu hoặc rất giàu đi lùi về vạch đích, học trường Chuyên, chơi bời khắp thế giới, đi du học. Sau này lại tiếp nối vị trí của bố mẹ
- Con cháu gia đình bình thường => Còng lưng ra làm, nhưng vẫn không thể đáp ứng đủ những nhu cầu cơ bản : Nhà ở - Công việc ổn định - Ăn uống thực phẩm không đảm bảo
3. Sự công bằng nghiêng hẳn sang một cái gọi là " Quan hệ - Quan chức". Mọi thứ trở nên khó khăn với các em GenZ bình thường và lại siêu thuận lợi với các em GenZ COCC
4. Mọi kỳ thi để nhằm cơ hội đổi đời đều đã được các " Sếp" sắp xếp theo đúng " QUy trình" ví dụ cơ bản như vụ Chuyên Tuyên Quang chẳng hạn. Giờ kể cả rùm beng cả nước vẫn nhất quyết không lắp camera mà chỉ làm phông bạt bên ngoài.

Các cháu GenZ là thế hệ mới của lực lượng lao động nhưng lại đang gánh sự mục rữa về cả đạo đức và tài nguyên của đất nước do thế hệ đi trước để lại, đang phải còng lưng nuôi một bộ máy chỉ biết đớp và đớp, đời này truyền đời nọ đớp. Vậy các cháu sao không tức giận?

773981784_1988130451841046_1514427883783623334_n.png

CON QUAN THÌ LẠI LÀM QUAN , CON ÔNG THỢ HÀN THÌ ĐI BẮN MÁI TÔN
 
Ở quê tao thấy ai đi nhật đi hàn về cũng nhà to đùng khang trang tiện nghi đủ cả, chia buồn vs bạn mày, amen!
Dân xứ này trọng sĩ, đã đi xklđ thì có mảnh đất ruộng ở quê của gia đình thì đi được vài năm cố kiếm tiền cất cái nhà thật to để tâm lý nở mày nở mặt với bà con lối xóm so với mấy thằng bạn phụ hồ, làm thay những thằng bạn cùng quê làm chức này chức kia, tâm lý dân xứ này lam lũ, bão lũ, gió to thì muốn cất nhà cho chắc 1 lần luôn, xây phần thô bên ngoài trước, xây thì xây cho to rồi làm thì phải nợ chú ruột A bán vlxd, dì C bán nội thất, thằng Cháu D chủ thầu,..... Làm trước trả sau, góp xây dần, từ ngoài vào trong, rồi đâm nợ nần, rồi có vài nhà xây lên to như biệt thự nhưng bên trong nội thất thì ko có gì chỉ mới tô tường, phòng khách mỗi bộ bàn ghế gỗ, cái tivi, vài nhà ở quê ko có ai chỉ có 2 ông bà ở,
 
Chuyện là cách đây vài hôm gặp lại đứa em gần nhà, tại xưa nó ôn thi cấp 3 trường Phan Châu Trinh chuyên tại Đà Nẽng tao có giúp nó ôn thi môn Anh Văn, kèm cặp giúp nó mấy buổi vì mẹ nó nhờ tao giúp vì đợt đó tao có thi chuyên nên bả hỏi nhờ tao bày mẹo, hỏi mới biết tin thằng anh nó, là người bạn học cùng khóa cấp 3 với tao xưa cùng học đã qua đời bên Nhật nửa năm trước vì lao lực. Bỏ mạng nơi đất khách quê người chỉ vì do làm việc quá sức thức đêm hôm cày, ăn uống cũng không đầy đủ, chỉ để tích cóp gửi từng đồng ngoại tệ về quê hương.

Người ta bán cả sức lao động, thậm chí đánh đổi cả tính mạng ở xứ người, rốt cuộc cũng chỉ để gom góp đủ tiền mua lại cái gọi là 'Quyền sử dụng' cho một mảnh đất trên chính quê hương mình — thứ mà đáng lẽ ra, với tư cách là người chủ của đất nước, họ phải đương nhiên có quyền sở hữu.

Ngẫm lại mới thấy thương cho con dân xứ Việt. Bao đời lam lũ, bao thế hệ triệu con người đổ máu xương cho những mỹ từ thiêng liêng như 'Tổ quốc' hay 'Giải phóng'. Nhưng khi hòa bình đến, cái 'Tổ quốc' ấy lại không bảo hộ được họ, không tạo ra một môi trường đủ để họ sống đúng nghĩa một con người. Họ lại tiếp tục phải li tán bôn ba sinh tồn lao lực nơi đất khách quê người, tiếp tục bôn ba rồi gục ngã âm thầm nơi xứ lạ.

Từ 'Tổ quốc' vốn dĩ là một khái niệm thiêng liêng về cội nguồn và đồng bào. Nhưng khi bộ máy quản lý biến nó thành một công cụ độc quyền, coi con người dân nước họ như là mớ rau để đem cân bán, xem nó như đống rác rưởi thất nghiệp gánh nặng của những quan chức cần chạy đua thành tích KPI "xóa đói giảm nghèo bền vững, nông thôn mới", đẩy gánh nặng thất nghiệp ấy ra nước ngoài, biến con người thành lực lượng làm thuê xuất khẩu để thu ngoại tệ, thì cái danh xưng 'Quốc gia' (Nation) ấy đã mất đi bản chất của một Hợp đồng Xã hội đúng nghĩa: Nơi mà người dân đóng góp máu xương và tiền thuế để đổi lại sự bảo hộ, an sinh và quyền tài sản đích thực.


Sự bi kịch của người dân xứ này bắt nguồn từ một sự đánh tráo khái niệm và nhồi sọ trơ trẽn: Đánh tráo 'Nhà nước' (State) với 'Tổ quốc' (Motherland).

Tổ quốc (Motherland) là đất mẹ, là tiếng nói chung của những con người, là tổ tiên, văn hóa, đạo đức, màu da và đồng bào — thứ thiêng liêng nằm trong tim mỗi người và không thuộc sở hữu của riêng ai, điều này khẳng định tình yêu quê hương là thứ bản năng, không ai có quyền độc quyền, được phép đại diện hay nhân danh cho ai. Còn Dân tộc (Nation) là cộng đồng những con người cùng sinh sống, cùng đổ máu xương để giữ gìn vùng đất đó, bảo vệ tài nguyên khoáng sản, tài nguyên thiên nhiên của vùng đất đó, và khi ấy danh xưng (Name) hay một cái tên mà một nhóm con người cùng hoàn cảnh, cảnh ngộ và tôn giáo, hệ tư tưởng thống nhất quyết định đặt tên cho nó NHẰM bảo vệ nó khỏi một nhóm người khác, và khi ấy một dân tộc được hình thành khi tập thể con người trên vùng lãnh thổ đó tự định danh "Chúng ta là ai" để phân biệt với phần còn lại của thế giới.

Trong khi đó, Nhà nước (State) bản chất chỉ là một bộ máy quản lý hành chính, một nhóm người, một sự đại diện được người dân thuê về thông qua một Hợp đồng Xã hội khi ấy một nhà nước ra đời: Dân nộp thuế và hiến dâng sức lực, đổi lại Bộ máy đó phải có nghĩa vụ bảo hộ sinh mạng, tài sản và tạo ra một môi trường đủ sống cho công dân.

Khi một người trẻ phải bán sức lao động rồi bỏ mạng nơi đất khách, chỉ để gửi ngoại tệ về mua lại 'quyền sử dụng' cho một mảnh đất chôn thân, thì đó là minh chứng cho việc Hợp đồng Xã hội đã hoàn toàn đứt gãy. Bộ máy cầm quyền (State) đã thu trọn tiền thuế và xương máu dưới danh nghĩa 'Tổ quốc', nhưng lại tước bỏ Quyền sở hữu tài sản thực sự của người dân, đẩy họ vào thế làm thuê ngay trên chính quê hương mình hoặc tha hương cầu thực rồi gục ngã nơi xứ lạ.

Việc bắt người dân phải phụng sự một Bộ máy quan liêu dưới cái mác 'yêu Tổ quốc', chính là hành vi bóc lột sự tha thiết thiêng liêng nhất của con người, thứ mà đáng lẽ ra, với tư cách là người chủ của đất nước, họ phải đương nhiên có quyền sở hữu cái "Tổ quốc" ấy.

Mỗi chuyến bay mang theo những người trẻ ra đi xuất khẩu lao động không phải là sự tự hào của một quốc gia, mà là vết thương rỉ máu của một thể chế không đủ sức nuôi dưỡng con mình.

Thương cho kiếp con người xứ Việt, đi qua bao cuộc chiến tranh để rồi trong thời bình lại phải gục ngã âm thầm nơi xứ lạ. Một Quốc gia (Nation) đúng nghĩa phải là nơi che chở và mang lại phẩm giá cho công dân, chứ không phải là một công xưởng đẩy người dân đi làm thuê để thu về từng đồng ngoại tệ. Trả lại quyền sở hữu, trả lại giá trị thực sự cho người dân trên chính quê hương mình—đó không chỉ là một đòi hỏi về pháp lý, mà là lời chuộc lỗi tối thiểu với những sinh mạng đã âm thầm nằm xuống nơi đất khách.

Trên là Một chút suy ngẫm cuối tuần rảnh rỗi của TML @Không tên1
-----

Nội dung bất mãn phản động thì sau viết ngắn thôi bạn.
Dậu!
 
Dân xứ này trọng sĩ, đã đi xklđ thì có mảnh đất ruộng ở quê của gia đình thì đi được vài năm cố kiếm tiền cất cái nhà thật to để tâm lý nở mày nở mặt với bà con lối xóm so với mấy thằng bạn phụ hồ, làm thay những thằng bạn cùng quê làm chức này chức kia, tâm lý dân xứ này lam lũ, bão lũ, gió to thì muốn cất nhà cho chắc 1 lần luôn, xây phần thô bên ngoài trước, xây thì xây cho to rồi làm thì phải nợ chú ruột A bán vlxd, dì C bán nội thất, thằng Cháu D chủ thầu,..... Làm trước trả sau, góp xây dần, từ ngoài vào trong, rồi đâm nợ nần, rồi có vài nhà xây lên to như biệt thự nhưng bên trong nội thất thì ko có gì chỉ mới tô tường, phòng khách mỗi bộ bàn ghế gỗ, cái tivi, vài nhà ở quê ko có ai chỉ có 2 ông bà ở,
quê tao đa phần có đất từ thời ông bà chia cho, 2 vk ck đi nhật tầm 5 năm là đủ xây nhà sắm sửa đầy đủ mà, thằng nào đất nhiều thì xây nhà vườn mái nhật, thằng nào ít đất thì xây nhà phố, đa phần 2vk ck đi xkld tầm 5-7 năm là đầy đủ nhà cửa nội thất với con xe tay ga là về túc tắc đi làm cty, con cái thì gửi ông bà, thấy cũng êm mà
 
Top