Đúng sai chỉ là tương đối. Có những cái tưởng là sai, nhưng đặt trong 1 hệ quy chiếu nào đó, đó không hề sai.
Ở đây, 1 kỳ thi tốt nghiệp, thời điểm 20 năm về trước, nó chả là cái gì. Nhưng 1 tấm bằng tốt nghiệp cấp 3, nó lại quan trọng trong hành trình cuộc đời của bao nhiêu cuộc đời. Ừ thì nếu ông đánh tiêu cực ở 1 kỳ thi đại học, tôi đồ rằng cả nước sẽ ủng hộ ông. Nhưng đây lại là 1 kỳ thi tốt nghiệp thpt cỏn con. Hãy để các cháu có tấm bằng c3 ông ạ. Chả vấn đề gì. Tiêu cực nhưng đó không hẵn là tiêu cực.
Ông tự cho rằng mình quang minh chính đại. Thực ra, cái quang minh của ông nó vụn vặt, tỏn mỏn. Ông là 1 giáo viên, hẵn là trong môi trường đó ông đã nhìn thấy nhiều sự tiêu cực từ ban giám hiệu như là lạm thu, thụt két tham ô...rồi ông đã đứng ra tố cáo chưa?
Ơ kìa quang minh chính đại cũng phải cần chọn đối tượng hay sao? Vì các em học sinh không có quyền lực, quyền uy trong tay, nên ông tự tin vỗ ngực ta đây quang minh chính đại khi tố cáo tiêu cực về kỳ thi của các em, còn bác hiệu trưởng, bác bí thơ, bác chủ tịch...to quá, nên thôi khỏi cần quang minh cũng được, phải không ông?
Tôi nhìn vào xã hội này, người như ông thật lòng mà nói là tiểu nhân chứ đâu phải chính trực. Họ sống cơ hội, dè chừng, toan tính. Họ tự cho mình thanh cao, chính trực, nhưng họ chỉ chăm chăm đi bắt lổi những người yếu thế hơn họ, những thành phần xã hội yếu thế hơn họ. Trong quá trình đó, họ tự cho mình 1 cái cảm giác hài lòng và ưu việt về giá trị đạo đức và đức hạnh của bản thân.
Suy cho cùng, quang minh hay chính trực, chẳng qua chỉ là 1 thứ công cùa tự nhiên đã ban cho mổi người. Nó phải là 1 thứ công cụ. Và nó không hề là 1 yếu tố phản ánh cho tính đúng hay là sai của 1 sự việc. Chẳng qua chỉ là 1 góc nhìn.