TUG
Đàn iem Duy Mạnh
Những người mải miết chạy theo các mối quan hệ như em @___ Ngạn ___ cả đời chỉ mơ được bú nồn Hà Lan hay @Olineasdf chỉ mong sự ban phát tình thương của múi mít, cố len lỏi vào những hội nhóm thượng lưu khi trong túi chẳng có gì ngoài sự nhiệt tình hời hợt. Họ giống như những kẻ đứng ngoài hàng rào, cố rướn người để nhìn vào một bữa tiệc không dành cho mình.
Việc rượt đuổi một "cánh bướm" dù đó là tiền bạc, danh vọng hay sự công nhận chỉ chứng minh một điều duy nhất chỉ là kẻ đi vay mượn sự tồn tại.
Khi món đồ mượn bị đòi lại, thứ còn sót lại chỉ là một bản ngã rỗng tuếch và kiệt sức.
Người có tư duy gốc rễ không bao giờ đi xin một chỗ ngồi. Họ lẳng lặng xây dựng một "vườn hoa" hay đúng hơn là một đế chế cá nhân.
Họ mài giũa năng lực đến mức trở thành một thế lực không thể bị ngó lơ. Thay vì dành thời gian để làm hài lòng người khác, họ đầu tư vào sự ưu tú của chính mình.
Thế giới này vận hành trên sự trao đổi sòng phẳng, không có chỗ cho lòng thương hại hay sự cầu cạnh.
Bướm đậu lại vì sắc và hương, người tìm đến vì lợi ích và tầm vóc.
Nếu vườn hoa của bạn khô cằn, dù bạn có quỳ gối xin xỏ, chẳng có cánh bướm nào dừng chân. Vị thế thực sự không nằm ở những gì bạn đuổi theo, mà nằm ở sức nặng của những gì bạn đang nắm giữ trong tay.
Những kẻ rời đi là những kẻ không xứng tầm, và những người ở lại là những người nhìn thấy giá trị thực lực.
Đừng lo lắng về việc cô độc trong lúc trồng hoa, hãy lo lắng nếu khu vườn của bạn không có lấy một bông hoa nào rực rỡ.
Người chiến thắng thực thụ không đếm xem mình bắt được bao nhiêu cánh bướm, mà nhìn xem khu vườn của mình đã đủ rộng lớn để xoay chuyển cả thế cục hay chưa.

Việc rượt đuổi một "cánh bướm" dù đó là tiền bạc, danh vọng hay sự công nhận chỉ chứng minh một điều duy nhất chỉ là kẻ đi vay mượn sự tồn tại.
Khi món đồ mượn bị đòi lại, thứ còn sót lại chỉ là một bản ngã rỗng tuếch và kiệt sức.
Người có tư duy gốc rễ không bao giờ đi xin một chỗ ngồi. Họ lẳng lặng xây dựng một "vườn hoa" hay đúng hơn là một đế chế cá nhân.
Họ mài giũa năng lực đến mức trở thành một thế lực không thể bị ngó lơ. Thay vì dành thời gian để làm hài lòng người khác, họ đầu tư vào sự ưu tú của chính mình.
Thế giới này vận hành trên sự trao đổi sòng phẳng, không có chỗ cho lòng thương hại hay sự cầu cạnh.
Bướm đậu lại vì sắc và hương, người tìm đến vì lợi ích và tầm vóc.
Nếu vườn hoa của bạn khô cằn, dù bạn có quỳ gối xin xỏ, chẳng có cánh bướm nào dừng chân. Vị thế thực sự không nằm ở những gì bạn đuổi theo, mà nằm ở sức nặng của những gì bạn đang nắm giữ trong tay.
Những kẻ rời đi là những kẻ không xứng tầm, và những người ở lại là những người nhìn thấy giá trị thực lực.
Đừng lo lắng về việc cô độc trong lúc trồng hoa, hãy lo lắng nếu khu vườn của bạn không có lấy một bông hoa nào rực rỡ.
Người chiến thắng thực thụ không đếm xem mình bắt được bao nhiêu cánh bướm, mà nhìn xem khu vườn của mình đã đủ rộng lớn để xoay chuyển cả thế cục hay chưa.


