Đạo lý Thế Giới này là Phù Du

Thế giới này là phù du...

Từ "phù du" này nghĩa là nó tồn tại và nó đang kết thúc ở mỗi khoảnh khắc. Phù du không có nghĩa là không ở đây; thế giới chắc chắn là ở đây, không có gì để nghi ngờ về sự tồn tại của nó.
Nhưng đồng thời, thế giới không vĩnh cửu. Sự tạm thời này nghĩa là nó biến đổi trong mọi khoảnh khắc, bất cứ điều gì tồn tại ở khoảnh khắc này sẽ không còn y nguyên ở khoảnh khắc tiếp theo.

Chẳng có gì y nguyên, dù chỉ trong một khoảnh khắc.

Heraclitus, triết gia Hi Lạp, nói: "Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông." Dòng sông chảy liên tục - bạn không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông, bởi vì nước mà bạn tắm lần đầu đã chảy đi vào thời điểm bạn tắm lần thứ hai.
Cũng có thể nói rằng bạn không thể nhìn hai lần vào cùng một thế giới - trong chớp mắt, thế giới đã thay đổi.

Nếu bạn Hiểu rằng bản chất của thế giới là phù du và mọi thứ đều đang biến đổi , thì bạn sẽ không níu bám vào mọi thứ, không nghĩ rằng chúng sẽ là của bạn mãi mãi.

Nếu bạn hiểu rằng trong thế giới này, mọi thứ đang chết đi trong từng khoảnh khắc, thì sự ham sống điên khùng của bạn cũng sẽ tiêu tan. Cái mà bạn gọi là sinh ra chỉ là bước đầu tiên tới cái chết. Không muốn chết thì đừng nên sinh ra, chẳng có cách nào khác. Nếu bạn được sinh ra, bạn sẽ chết đi. Ngày mà bạn được sinh ra, hành trình đến cái chết đã bắt đầu; bước đầu tiên đã được thực hiện. Sinh ra là bước đầu tiên của cái chết , và cái chết là bước cuối cùng của sinh ra.

Tuổi trẻ đơn giản là nằm trên con đường đến tuổi già chứ không gì khác. Tuổi trẻ chỉ là một sự già đi. Tuổi trẻ không phải cái đối lập của tuổi già, mà là một phần của cùng dòng chảy. Tuổi trẻ là cái nằm đằng sau, cách một vài bước, còn tuổi già là cái nằm đằng trước, cách một vài bước, nhưng cùng là một dòng chảy. Bờ của tuổi trẻ và bờ của tuổi già đều nằm trên cùng một dòng sông.

Hiền nhân nói rằng thế giới này là một dòng chảy ngắn ngủi, sự sinh ra được nối liền với sự chết đi , và tuổi trẻ nối liền với tuổi già.

Hạnh phúc được kết nối với bất hạnh.
tình yêu được kết nối với căm ghét.
còn tình bạn kết nối với thù hận.

Người nào ước mong kiểm soát dòng chảy tất yếu này sẽ chịu nhiều đau đớn.

Bạn muốn bất cứ cái gì bạn coi trọng phải mãi còn với bạn.

Bạn muốn rằng nếu ai đó yêu bạn, tình yêu này phải là vĩnh viễn.

Tất cả những người yêu nhau muốn tình yêu của họ là vĩnh viễn. đó là lí do tất cả những người yêu nhau đều trở nên bất hạnh. Trong thế giới này chẳng có gì là vĩnh viễn, kể cả tình yêu.

Mọi thứ đều như thế, nhưng bạn đang sống trong một khoảnh khắc; bạn chỉ thấy khoảnh khắc đó và tin rằng nó là tất cả. Bạn quên những khoảnh khắc quá khứ và tương lai. Bởi thế nên bạn lo âu, bạn đau khổ.
Nguyên nhân gốc rễ cho khổ đau của con người là anh ta muốn dừng điều không thể dừng được, anh ta muốn trói buộc điều không thể trói buộc, anh ta muốn cứu vãn điều không thể cứu vẫn.

Nếu bạn ngồi dưới một cái cây và ao ước rằng lá của nó mãi xanh, bạn sẽ gặp khó khăn - và đó không phải lỗi của những chiếc lá hay cái cây. Đó không phải lỗi của thế giới, chính những khao khát của bạn tạo ra khó khăn. Bởi vì ngày hôm nay chiếc lá xanh,
ngày mai nó sẽ khô héo; sự xanh tươi của nó là hành trình đến khô héo.

Nếu bạn có thể nhìn thấy chiếc lá khô cũng là một phần của chiếc lá xanh thì bạn sẽ hiểu rằng thế giới này là phù du.

Nếu bạn có thể nhìn thấy người già đang hấp hối trong một đứa trẻ đang chào đời, bạn sẽ hiểu rằng thế giới này là phù du.

Nếu bạn có thể nhìn thấy sự nhạt phai của tình yêu trong cơn thủy triều dâng của tình yêu, bạn sẽ hiểu rằng thế giới này là phù du.
 
Top