Trình Ca
Mai là mùng một
🌸THẾ NÀO LÀ CHÂN TÂM - THẾ NÀO LÀ VỌNG TÂM...!
Chúng ta học Phật, rốt cuộc là học điều gì?
Không phải học cho nhiều kiến thức,
cũng không phải cầu thần thông,
mà là học để nhận ra chính mình.
Nhận ra điều gì vậy?
Chính là nhận ra chân tâm của mình.
Nhưng đáng tiếc thay, từ vô lượng kiếp đến nay,
chúng ta lấy vọng làm chân, lấy cái giả cho là thật,
nên mới trôi lăn trong luân hồi không có ngày ra.
Chúng ta phải hiểu rằng:
Chân tâm của chúng ta chưa từng mất.
Nó không ở đâu xa, không phải tìm bên ngoài.
Ngay lúc này đây, khi quý vị nghe pháp, cái “
biết rõ ràng đó, chính là chân tâm.
Thế nhưng vì sao chúng ta không thấy được?
Vì bị vọng tâm che lấp.
Vậy Vọng tâm là gì?
Là khi ta khởi một niệm:
Người này tốt, người kia xấu thì đó là vọng tâm.
Việc này lợi cho ta, việc kia hại cho ta thì đó là vọng tâm.
Thậm chí cho rằng
Ta đang tu hành rất tốt cũng vẫn là vọng tâm!
Chúng ta phải nhớ kỹ:
Hễ có phân biệt, có chấp trước, đều là vọng tâm.
Còn Chân tâm thì sao?
" Chân tâm không phân biệt, không chấp trước, không động niệm."
Nó giống như tấm gương sáng:
Người đến thì hiện hình, người đi thì không lưu lại
Không yêu ghét, không giữ bỏ
Luôn luôn thanh tịnh, bình đẳng, giác
Đó chính là tâm của chư Phật.
Hiện nay chúng ta sống thế nào?
Sáng mở mắt ra là vọng tâm hoạt động:
Nghĩ chuyện được mất, hơn thua, yêu ghét...
Một ngày từ sáng đến tối, vọng niệm nối tiếp vọng niệm, chưa từng dừng lại.
" Cho nên cuộc sống mới khổ!"
Khổ không phải do hoàn cảnh,
mà do tâm vọng động của chính mình.
Chúng ta thử nghĩ xem:
Nếu trong tâm không còn phân biệt đúng sai, không còn chấp trước được mất, thì còn gì làm chúng ta phiền não?
Sẽ Không còn!
Cho nên Phật dạy:
“Tất cả pháp từ tâm tưởng sanh."
Tâm là gốc.
Tâm thanh tịnh thì thế giới thanh tịnh.
Tâm ô nhiễm thì cảnh giới biến thành khổ đau.
Vậy tu hành là tu cái gì?
Không phải tu bên ngoài, mà là tu ngay nơi khởi tâm động niệm.
Một niệm vừa khởi lên:
Biết nó là vọng thì buông xuống!
Đừng theo nó, đừng phân tích, đừng nuôi dưỡng.
Chỉ cần không chấp, nó tự diệt.
Pháp môn niệm Phật thù thắng ở chỗ nào?
Là dùng một niệm "A Di Đà Phật" để thay thế tất cả vọng niệm.
Niệm lâu ngày, vọng tưởng ít dần, tâm dần thanh tịnh.
Khi tâm thanh tịnh đến cực điểm, thì chân tâm tự nhiên hiển lộ.
Chúng ta phải nhớ một câu này, vô cùng quan trọng:
Không sợ vọng niệm khởi, chỉ sợ giác chậm.
Vọng niệm khởi là bình thường, nhưng phải nhận ra ngay.
Vừa nhận ra, đó chính là giác.
Giác rồi thì buông xuống, đó là công phu.
Đừng hỏi:
"Chân tâm ở đâu?"
Hễ chúng ta còn đi tìm, thì cái tâm đi tìm đó chính là vọng!
Chân tâm không cần tìm, chỉ cần buông vọng, nó tự hiện.
Cũng giống như bầu trời vậy:
Mây là vọng tâm
Trời xanh là chân tâm
Khi chúng ta không cần xua mây, chỉ cần biết mây là giả, không chạy theo nó,
thì trời xanh tự hiện ra.
Vì vậy người học Phật chỉ cần:
“Cả đời này, nếu muốn thành tựu, thì phải buông xuống vạn duyên,
giữ một câu A Di Đà Phật, thì chắc chắn không uổng kiếp người."
Và hiểu rằng:
Chân tâm không xa, chỉ vì chúng ta không chịu buông vọng.
Một niệm buông xuống, là một phần giải thoát.
Niệm niệm buông xuống, là trở về tư tánh.🌸
Chúng ta học Phật, rốt cuộc là học điều gì?
Không phải học cho nhiều kiến thức,
cũng không phải cầu thần thông,
mà là học để nhận ra chính mình.
Nhận ra điều gì vậy?
Chính là nhận ra chân tâm của mình.
Nhưng đáng tiếc thay, từ vô lượng kiếp đến nay,
chúng ta lấy vọng làm chân, lấy cái giả cho là thật,
nên mới trôi lăn trong luân hồi không có ngày ra.
Chúng ta phải hiểu rằng:
Chân tâm của chúng ta chưa từng mất.
Nó không ở đâu xa, không phải tìm bên ngoài.
Ngay lúc này đây, khi quý vị nghe pháp, cái “
biết rõ ràng đó, chính là chân tâm.
Thế nhưng vì sao chúng ta không thấy được?
Vì bị vọng tâm che lấp.
Vậy Vọng tâm là gì?
Là khi ta khởi một niệm:
Người này tốt, người kia xấu thì đó là vọng tâm.
Việc này lợi cho ta, việc kia hại cho ta thì đó là vọng tâm.
Thậm chí cho rằng
Ta đang tu hành rất tốt cũng vẫn là vọng tâm!
Chúng ta phải nhớ kỹ:
Hễ có phân biệt, có chấp trước, đều là vọng tâm.
Còn Chân tâm thì sao?
" Chân tâm không phân biệt, không chấp trước, không động niệm."
Nó giống như tấm gương sáng:
Người đến thì hiện hình, người đi thì không lưu lại
Không yêu ghét, không giữ bỏ
Luôn luôn thanh tịnh, bình đẳng, giác
Đó chính là tâm của chư Phật.
Hiện nay chúng ta sống thế nào?
Sáng mở mắt ra là vọng tâm hoạt động:
Nghĩ chuyện được mất, hơn thua, yêu ghét...
Một ngày từ sáng đến tối, vọng niệm nối tiếp vọng niệm, chưa từng dừng lại.
" Cho nên cuộc sống mới khổ!"
Khổ không phải do hoàn cảnh,
mà do tâm vọng động của chính mình.
Chúng ta thử nghĩ xem:
Nếu trong tâm không còn phân biệt đúng sai, không còn chấp trước được mất, thì còn gì làm chúng ta phiền não?
Sẽ Không còn!
Cho nên Phật dạy:
“Tất cả pháp từ tâm tưởng sanh."
Tâm là gốc.
Tâm thanh tịnh thì thế giới thanh tịnh.
Tâm ô nhiễm thì cảnh giới biến thành khổ đau.
Vậy tu hành là tu cái gì?
Không phải tu bên ngoài, mà là tu ngay nơi khởi tâm động niệm.
Một niệm vừa khởi lên:
Biết nó là vọng thì buông xuống!
Đừng theo nó, đừng phân tích, đừng nuôi dưỡng.
Chỉ cần không chấp, nó tự diệt.
Pháp môn niệm Phật thù thắng ở chỗ nào?
Là dùng một niệm "A Di Đà Phật" để thay thế tất cả vọng niệm.
Niệm lâu ngày, vọng tưởng ít dần, tâm dần thanh tịnh.
Khi tâm thanh tịnh đến cực điểm, thì chân tâm tự nhiên hiển lộ.
Chúng ta phải nhớ một câu này, vô cùng quan trọng:
Không sợ vọng niệm khởi, chỉ sợ giác chậm.
Vọng niệm khởi là bình thường, nhưng phải nhận ra ngay.
Vừa nhận ra, đó chính là giác.
Giác rồi thì buông xuống, đó là công phu.
Đừng hỏi:
"Chân tâm ở đâu?"
Hễ chúng ta còn đi tìm, thì cái tâm đi tìm đó chính là vọng!
Chân tâm không cần tìm, chỉ cần buông vọng, nó tự hiện.
Cũng giống như bầu trời vậy:
Mây là vọng tâm
Trời xanh là chân tâm
Khi chúng ta không cần xua mây, chỉ cần biết mây là giả, không chạy theo nó,
thì trời xanh tự hiện ra.
Vì vậy người học Phật chỉ cần:
“Cả đời này, nếu muốn thành tựu, thì phải buông xuống vạn duyên,
giữ một câu A Di Đà Phật, thì chắc chắn không uổng kiếp người."
Và hiểu rằng:
Chân tâm không xa, chỉ vì chúng ta không chịu buông vọng.
Một niệm buông xuống, là một phần giải thoát.
Niệm niệm buông xuống, là trở về tư tánh.🌸