Richchoi
Lỗ đýt gợi cảm
Hồi kia tao đi làm cho công ty X, đủ năng lực nên tao xuất phát ra làm riêng. Nhưng công ty X ghen ăn tức ở, đéo cho tao làm và lôi tao lên công ty để đưa cớm fake ra doạ. Mục đích để dằn mặt hơn 200 nhân viên về việc về làm riêng. Bọn nó tịch thu ổ cứng và toàn bộ dữ liệu của tao ngay tại công ty (trả ổ cứng khác nhưng ko còn dữ liệu). Tịch thu cả mấy acc bitcoin của tao, cả PayPal, PO,..... Cũng chẳng nhiều nhưng số tiền bọn nó lấy trong ổ cứng đủ tao bươn chải suốt 5 năm đại học mà đéo cần đi làm. Rồi còn cả mạt sát, chửi bới tao, làm cho tất cả nhân viên rèm pha. Rèm pha tới nỗi ai mà quen tao xin vào làm công ty là nó rất dè chừng. Kiểu như bọn nó sợ tao cài cắm người vào. Sự việc xảy ra 2 năm rồi nhưng bây giờ vẫn còn dư âm rất nhiều và tao đã trở thành một truyền thuyết. Hồi đó tao ngu đần và đéo hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Mãi sau 1 năm nghiên cứu về pháp luật mình đã làm gì sai thì đéo có củ cặc gì sai cả, và tao bắt đầu làm tiếp. Bây giờ bọn nó đéo làm gì được tao.
Tao cũng chẳng bận tâm vì tính tao dĩ hoà vi quý. Tiền đối với tao đéo phải là tất cả. Tao chấp nhận những việc trên để bọn nó ko về thẳng nhà mạt sát gia đình tao. Chỉ dừng lại ở mạt sát tại công ty. Tao không muốn như vậy vì mẹ tao suy tim độ 3 rồi. Người già thì cứ thấy dính dáng đến phức tạp là đéo vui chứ đéo cần suy xét đúng sai. Nhưng cái vấn đề chính ở câu chuyện này đéo phải tao lên đây để kể về thành tíhc. Mà là mẹ tao đợt này suy tim nặng, khả năng phải mổ đặt máy hỗ trợ vào tim, chi phí thì tao cũng áng chừng khoảng tiền trăm triệu đến tiền tỷ. Tiền tao lâu giờ được đồng nào ném vào kinh doanh hết, bây giờ đi vay thì tao cũng sẽ vay được mà không mất lãi. Vì mấy cái vấn đề nghĩa tử là nghĩa tận, tao cũng có khả năng trả nợ được rất cao. Nhưng tao chững lại một giây, tại sao mình phải vay nhỉ?
Tao đi làm bị người ta mạt sát khiến cho sự nghiệp chậm đi một năm. Biết đâu 1 năm đó sẽ mang lại cho tao hàng chục tỷ vì tao phất đúng thời đúng lúc? Vậy tao phải làm gì? Đòi tiền chúng nó thì tao đéo cần. Nhưng tao có nên đến thẳng công ty đặt vấn đề là mẹ tao bị bệnh nặng mà tao bị chậm 1 năm kinh doanh nên bây giờ cần vay 1 tỷ và trả trong vòng 6 tháng không nhỉ? Nếu như tao không vay được, thì 20 triệu cũng đéo thể giúp gì mẹ tao. Nhưng với 20 triệu, tao có thể cho 2-3 tỉnh biết được câu chuyện của tao và mủi một ít lòng thương. Và 2xx nhân viên của công ty đó sẽ có cái nhìn sâu xa hơn về sếp của bọn chúng. Theo mấy tml, dĩ hoà vi quý hay là nhận lại những gì mình đã mất?
Tao cũng chẳng bận tâm vì tính tao dĩ hoà vi quý. Tiền đối với tao đéo phải là tất cả. Tao chấp nhận những việc trên để bọn nó ko về thẳng nhà mạt sát gia đình tao. Chỉ dừng lại ở mạt sát tại công ty. Tao không muốn như vậy vì mẹ tao suy tim độ 3 rồi. Người già thì cứ thấy dính dáng đến phức tạp là đéo vui chứ đéo cần suy xét đúng sai. Nhưng cái vấn đề chính ở câu chuyện này đéo phải tao lên đây để kể về thành tíhc. Mà là mẹ tao đợt này suy tim nặng, khả năng phải mổ đặt máy hỗ trợ vào tim, chi phí thì tao cũng áng chừng khoảng tiền trăm triệu đến tiền tỷ. Tiền tao lâu giờ được đồng nào ném vào kinh doanh hết, bây giờ đi vay thì tao cũng sẽ vay được mà không mất lãi. Vì mấy cái vấn đề nghĩa tử là nghĩa tận, tao cũng có khả năng trả nợ được rất cao. Nhưng tao chững lại một giây, tại sao mình phải vay nhỉ?
Tao đi làm bị người ta mạt sát khiến cho sự nghiệp chậm đi một năm. Biết đâu 1 năm đó sẽ mang lại cho tao hàng chục tỷ vì tao phất đúng thời đúng lúc? Vậy tao phải làm gì? Đòi tiền chúng nó thì tao đéo cần. Nhưng tao có nên đến thẳng công ty đặt vấn đề là mẹ tao bị bệnh nặng mà tao bị chậm 1 năm kinh doanh nên bây giờ cần vay 1 tỷ và trả trong vòng 6 tháng không nhỉ? Nếu như tao không vay được, thì 20 triệu cũng đéo thể giúp gì mẹ tao. Nhưng với 20 triệu, tao có thể cho 2-3 tỉnh biết được câu chuyện của tao và mủi một ít lòng thương. Và 2xx nhân viên của công ty đó sẽ có cái nhìn sâu xa hơn về sếp của bọn chúng. Theo mấy tml, dĩ hoà vi quý hay là nhận lại những gì mình đã mất?
Sửa lần cuối: