1. Ở hội thảo do VCCI tổ chức, hầu hết các ý kiến tham luận đều bắt đầu bằng cảm ơn Chính phủ lắng nghe kịp thời.
Dường như lỗi do doanh nghiệp đã nhập hàng bán Tết, chứ không phải là họ bị đánh úp.
2. Trong phiên xử đại án ở Cục ATTP tháng trước, cả hai vị cựu Cục trưởng đều khai do doanh nghiệp chầu chực đưa tiền để cảm ơn vì giải quyết nhanh hồ sơ.
Lỗi ở doanh nghiệp tất.
3. Quy mô cuộc đại khủng hoảng hàng gian hàng giả trong năm qua đã tạo ra đồng thuận xã hội rằng cần phải kiểm soát chặt chẽ việc kinh doanh của doanh nghiệp.
Đương nhiên là tiền kiểm. Từng khâu một, không để thoát.
4. Nhưng ít ai để ý rằng khủng hoảng hàng giả hàng gian năm qua đều liên quan chặt chẽ với đại án ở Cục ATTP, và nằm đúng ba lĩnh vực tiền kiểm dày nhất.
Đấy là cấp phép thực phẩm chức năng, cấp phép quảng cáo lợi ích sức khoẻ và cấp chứng nhận GMP.
5. Không ít doanh nghiệp vì lợi nhuận mà sẵn sàng gian dối, nhưng hiếm có doanh nghiệp nào dám gian dối nếu không có sự thông đồng của cơ quan quản lý nhà nước.
Và chỗ phát sinh ra sự thông đồng ấy không có gì khác hơn là cơ chế xin cho.
6. Tiền kiểm trong nghị định 46 tưởng như khoá chặt pháo đài chống hàng gian, hàng giả, nhưng thực tế là mở thêm cổng xin–cho.
Dễ hiểu là nếu tiền kiểm là tường chắn, tại sao Cục ATTP lại thủng toang hoác thế?
7. Khung quản lý ATTP mà VCCI đề xuất bắt đầu bằng ở chỗ quản trị theo rủi ro và hậu kiểm, và tập trung vào những mắt xích có nguy cơ cao thay vì kiểm tra tràn lan.
Đại án Cục ATTP cho thấy mắt xích có nguy cơ cao chính là cơ quan nắm quyền tiền kiềm.
8. Nghị định 46 được xây dựng trên tư duy xem doanh nghiệp là dối trá, còn cánh cửa quyền lực sạch boong.
Thật thế không?