xemchoi
Đẹp trai mà lại có tài
THI HOA HẬU LÀ THI CÁI GÌ?
Tôi không bao giờ cho rằng thi hoa hậu là thi nết. Thi hoa hậu chỉ là cuộc biểu diễn (Show, Performance) nhan sắc. Nhan sắc là vẻ đẹp của thân xác. Ba vòng, chiều cao, làn da, gương mặt và cả trang phục, đi đứng đều là biểu diễn hình thức của thân xác.
Ngay cả màn ứng xử cũng chẳng có nết na gì, vì chẳng em nào ngu dại thể hiện sự mất nết trong lời nói. Nhớ những cuộc thi đầu tiên, giám khảo thường hỏi loại câu hỏi: "Em nghĩ thế nào về câu "Cái nết đánh chết cái đẹp", thí sinh trả lời như cái máy, rằng nội dung quyết định hình thức, cái nết quan trọng hơn cái đẹp. Nếu thí sinh có não, nó hỏi ngược lại, rằng thi hoa hậu là thi đẹp hay thi nết thì giám khảo cứng họng. Đó là câu hỏi ngu, nếu không ngu thì là sự láu cá của một mụ giám khảo xấu xí nào đó đố kỵ với cái đẹp thân xác. Đó là chưa nói thí sinh nhỡ mồm hỏi, nếu thi nết thì sao cô không thi để phô thân xác của cô cho thiên hạ xem thì vị giám khảo ấy chỉ có độn thổ.
Tôi biết cái loại câu: "Nếu đoạt vương miện hoa hậu, em làm gì với số tiền thưởng?" là câu gài bẫy. Thí sinh không thể thoát bẫy, vì buộc phải trả lời rằng, số tiền đó một phần em đền ơn mẹ em, còn lại em làm từ thiện... Làm từ thiện là nết. Thế là thi xong lo làm từ thiện cho hết số tiền đó, vừa đi đến chỗ bắt buộc phải đi, vừa quảng cáo cho doanh nghiệp và chỉ còn đường đi làm gái bao để bù lỗ. Không ngẫu nhiên mà nhà văn Hồ Anh Thái viết: Đa phần các cuộc thi hoa hậu đã biến con gái nhà lành thành gái bao cao cấp.
Có lần, báo chí rình rập ghi hình "tư thế khó đỡ" của hoa hậu ngủ trên máy bay hay ăn bún đậu mắm tôm, dân mạng, trong đó có trí thức đạo mạo hô hoán lên, rằng "bậc mẫu nghi thiên hạ" mà sao mất nết vậy? Tôi phải bật cười: Các ông không có mẹ hay sao mà tưởng tượng chui ra từ háng của hoa hậu nhỉ?
Hôm nay có trí thức nói, người Việt mang tâm thức đặc sệt Nho giáo nên đã chửi hoa hậu ăn mặc "trong veo" đến lộ hàng. Tôi cũng phải bật cười, rằng sao không nói họ mang tâm thức Hồi giáo luôn? Vì từ xưa cho đến nay, chỉ có Hồi giáo mới cấm phụ nữ lộ hàng. Còn Nho giáo thì chưa chắc. Giới Nho giáo ăn chơi đàng điếm hơn vị trí thức này tưởng. Các kỹ viện, kể cả yến tiệc trong cung đình, chuyện giai nhân phơi thân cho tài tử, cho cả vua xem là chuyện thường tình.
Tôi thử tìm hiểu xem, thi hoa hậu có từ đâu? Thì ra là có từ thời cổ đại và phổ biến trong thời trung đại, khi đám đàn ông quyền lực, giàu có xem thân xác đàn bà là món hàng giải trí, hoan lạc. Gốc là những cuộc tuyển gái vào kỹ viện hoặc cung đình. Giám khảo thường là những ông bà tú hoặc thái giám. Các vị giám khảo này kiểm tra vẻ đẹp thân xác rất ngặt, từ vóc dáng đến sờ mó tận vùng sâu, kiểm tra từ đi đứng đến cách ngồi, nằm đón đàn ông, kể cả sau đó huấn luyện luôn đủ chiêu "vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề". Nết được đánh giá cũng qua thân xác, đó là trinh tiết. Tây cũng thế và ta cũng thế, chẳng phân biệt Nho giáo hay không Nho giáo.
Ở phương Tây, thi hoa hậu phổ biến từ thời đế chế La Mã. Ở phương Đông, thời Xuân Thu - Chiến quốc, Quản Trọng từng mở cuộc thi hoa hậu ở tầm quốc tế để tuyển gái đẹp cho nước Tề. Nhờ cuộc thi này mà Tề thu hút cả giai nhân lẫn tài tử đến giúp Tề tranh ngôi bá chủ.
Thi hoa hậu hiện đại chẳng qua kế tục truyền thống đó, bằng cách chuyển cuộc thi trong kỹ viện hay cung đình ra ngoài phổ thông gọi là cấp quốc gia hoặc quốc tế. Bản chất vẫn là trình diễn thân xác. Chỉ khác là, trong phần trình diễn của thời Trung cổ có phần khỏa thân, thì thi hoa hậu hiện đại phải che bằng voan mỏng hoặc bằng bikini.
Thi hoa hậu hiện đại ở Tây thực chất là sự hoan lạc nối dài của đế chế La Mã. Còn ta thì vừa nối dài thú hoan lạc của Nho giáo kết hợp với bắt chước phương Tây.
Bản chất của khỏa thân, che voan mỏng hay mặc bikini đều là phô diễn thân xác, tức nhục dục. Đó là lý do, vào năm 1947, những người phản đối Công giáo La Mã yêu cầu nhà nước Mỹ cấm thi phần trang phục bikini vì đó là sự tiếp tục duy trì trò hoan lạc của đế chế La Mã và xúc phạm phụ nữ. Không chỉ ở Mỹ, phong trào chống thi phô diễn thân xác phụ nữ còn lan sang nhiều quốc gia khác, mãi đến những năm 1990 mới được phép cho biểu diễn lại.
Thi hoa hậu một thời bị tẩy chay ở các quốc gia ********, vì người ******** xem đó là thói ăn chơi trụy lạc của bọn phong kiến, tư sản. Mãi đến những năm 1990, người ******** mới "tự diễn biến", học đòi thói "ăn chơi trụy lạc" đó. Hiện nay, Việt Nam mỗi năm có gần 30 cuộc thi hoa hậu, số lượng gái đẹp chỉ đứng sau kết nạp nhà thơ và phong học hàm học vị giáo sư tiến sĩ.
Chung quy thi hoa hậu chỉ là công khai thú vui ngắm nhìn thân xác phụ nữ của đám đàn ông giàu có, quyền lực. Ai chống cứ chống, còn kẻ giàu có, quyền lực thì... tao thích thì tao làm thui. Không có nhan sắc đàn bà, người ta làm giàu hay tranh ghế để làm gì? Mà tôi tin, ngắm nhìn bề ngoài là cho mọi người, còn bọn giàu có, quyền lực thì chui vào tận bên trong đấy chứ!
Xét đến cùng, vạn sự nơi thế tục, dù là cái ghế quyền lực, tiền bạc, danh hiệu và học hàm học vị hay vương miện hoa hậu đều nhằm mục đích thoả mãn cái dâm của loài người. Nhìn thẳng sự thật như vậy thì dễ chia sẻ hơn. Đem mặt nạ đạo đức-văn hoá gắn vào đó chỉ làm cho mọi sự trở nên rắc rối phức tạp và đầy mâu thuẫn.
Tất nhiên, dưới góc nhìn nhân văn hiện đại, thân xác phụ nữ là kiệt tác của tạo hoá, cần được tôn trọng như một tín điều thiêng liêng, có thể phô diễn trong không gian trong sáng, lành mạnh, chứ không thể biến nó thành trò mua vui, hoan lạc đầy nhục dục và tùy tiện của kẻ có tiền có quyền nữa... Tất nhiên đó là điều khó, vì kẻ dung tục bẩn thỉu nào cũng có thể lợi dụng với đủ thứ nhân danh để bịp. Chỉ còn cách, để được tôn trọng, trước hết, người phụ nữ phải biết tôn trọng thân xác của mình. Thân xác để được yêu, không là cục thịt cho kẻ phàm phu đớp và táp.
Chu Mộng Long
-------
Hình 1: Thi hoa hậu hiện đại,
Hình 2: Một bức tranh ghi lại cảnh thi hoa hậu thời trung cổ.


190190
24 bình luận
9 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Tôi không bao giờ cho rằng thi hoa hậu là thi nết. Thi hoa hậu chỉ là cuộc biểu diễn (Show, Performance) nhan sắc. Nhan sắc là vẻ đẹp của thân xác. Ba vòng, chiều cao, làn da, gương mặt và cả trang phục, đi đứng đều là biểu diễn hình thức của thân xác.
Ngay cả màn ứng xử cũng chẳng có nết na gì, vì chẳng em nào ngu dại thể hiện sự mất nết trong lời nói. Nhớ những cuộc thi đầu tiên, giám khảo thường hỏi loại câu hỏi: "Em nghĩ thế nào về câu "Cái nết đánh chết cái đẹp", thí sinh trả lời như cái máy, rằng nội dung quyết định hình thức, cái nết quan trọng hơn cái đẹp. Nếu thí sinh có não, nó hỏi ngược lại, rằng thi hoa hậu là thi đẹp hay thi nết thì giám khảo cứng họng. Đó là câu hỏi ngu, nếu không ngu thì là sự láu cá của một mụ giám khảo xấu xí nào đó đố kỵ với cái đẹp thân xác. Đó là chưa nói thí sinh nhỡ mồm hỏi, nếu thi nết thì sao cô không thi để phô thân xác của cô cho thiên hạ xem thì vị giám khảo ấy chỉ có độn thổ.
Tôi biết cái loại câu: "Nếu đoạt vương miện hoa hậu, em làm gì với số tiền thưởng?" là câu gài bẫy. Thí sinh không thể thoát bẫy, vì buộc phải trả lời rằng, số tiền đó một phần em đền ơn mẹ em, còn lại em làm từ thiện... Làm từ thiện là nết. Thế là thi xong lo làm từ thiện cho hết số tiền đó, vừa đi đến chỗ bắt buộc phải đi, vừa quảng cáo cho doanh nghiệp và chỉ còn đường đi làm gái bao để bù lỗ. Không ngẫu nhiên mà nhà văn Hồ Anh Thái viết: Đa phần các cuộc thi hoa hậu đã biến con gái nhà lành thành gái bao cao cấp.
Có lần, báo chí rình rập ghi hình "tư thế khó đỡ" của hoa hậu ngủ trên máy bay hay ăn bún đậu mắm tôm, dân mạng, trong đó có trí thức đạo mạo hô hoán lên, rằng "bậc mẫu nghi thiên hạ" mà sao mất nết vậy? Tôi phải bật cười: Các ông không có mẹ hay sao mà tưởng tượng chui ra từ háng của hoa hậu nhỉ?
Hôm nay có trí thức nói, người Việt mang tâm thức đặc sệt Nho giáo nên đã chửi hoa hậu ăn mặc "trong veo" đến lộ hàng. Tôi cũng phải bật cười, rằng sao không nói họ mang tâm thức Hồi giáo luôn? Vì từ xưa cho đến nay, chỉ có Hồi giáo mới cấm phụ nữ lộ hàng. Còn Nho giáo thì chưa chắc. Giới Nho giáo ăn chơi đàng điếm hơn vị trí thức này tưởng. Các kỹ viện, kể cả yến tiệc trong cung đình, chuyện giai nhân phơi thân cho tài tử, cho cả vua xem là chuyện thường tình.
Tôi thử tìm hiểu xem, thi hoa hậu có từ đâu? Thì ra là có từ thời cổ đại và phổ biến trong thời trung đại, khi đám đàn ông quyền lực, giàu có xem thân xác đàn bà là món hàng giải trí, hoan lạc. Gốc là những cuộc tuyển gái vào kỹ viện hoặc cung đình. Giám khảo thường là những ông bà tú hoặc thái giám. Các vị giám khảo này kiểm tra vẻ đẹp thân xác rất ngặt, từ vóc dáng đến sờ mó tận vùng sâu, kiểm tra từ đi đứng đến cách ngồi, nằm đón đàn ông, kể cả sau đó huấn luyện luôn đủ chiêu "vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề". Nết được đánh giá cũng qua thân xác, đó là trinh tiết. Tây cũng thế và ta cũng thế, chẳng phân biệt Nho giáo hay không Nho giáo.
Ở phương Tây, thi hoa hậu phổ biến từ thời đế chế La Mã. Ở phương Đông, thời Xuân Thu - Chiến quốc, Quản Trọng từng mở cuộc thi hoa hậu ở tầm quốc tế để tuyển gái đẹp cho nước Tề. Nhờ cuộc thi này mà Tề thu hút cả giai nhân lẫn tài tử đến giúp Tề tranh ngôi bá chủ.
Thi hoa hậu hiện đại chẳng qua kế tục truyền thống đó, bằng cách chuyển cuộc thi trong kỹ viện hay cung đình ra ngoài phổ thông gọi là cấp quốc gia hoặc quốc tế. Bản chất vẫn là trình diễn thân xác. Chỉ khác là, trong phần trình diễn của thời Trung cổ có phần khỏa thân, thì thi hoa hậu hiện đại phải che bằng voan mỏng hoặc bằng bikini.
Thi hoa hậu hiện đại ở Tây thực chất là sự hoan lạc nối dài của đế chế La Mã. Còn ta thì vừa nối dài thú hoan lạc của Nho giáo kết hợp với bắt chước phương Tây.
Bản chất của khỏa thân, che voan mỏng hay mặc bikini đều là phô diễn thân xác, tức nhục dục. Đó là lý do, vào năm 1947, những người phản đối Công giáo La Mã yêu cầu nhà nước Mỹ cấm thi phần trang phục bikini vì đó là sự tiếp tục duy trì trò hoan lạc của đế chế La Mã và xúc phạm phụ nữ. Không chỉ ở Mỹ, phong trào chống thi phô diễn thân xác phụ nữ còn lan sang nhiều quốc gia khác, mãi đến những năm 1990 mới được phép cho biểu diễn lại.
Thi hoa hậu một thời bị tẩy chay ở các quốc gia ********, vì người ******** xem đó là thói ăn chơi trụy lạc của bọn phong kiến, tư sản. Mãi đến những năm 1990, người ******** mới "tự diễn biến", học đòi thói "ăn chơi trụy lạc" đó. Hiện nay, Việt Nam mỗi năm có gần 30 cuộc thi hoa hậu, số lượng gái đẹp chỉ đứng sau kết nạp nhà thơ và phong học hàm học vị giáo sư tiến sĩ.
Chung quy thi hoa hậu chỉ là công khai thú vui ngắm nhìn thân xác phụ nữ của đám đàn ông giàu có, quyền lực. Ai chống cứ chống, còn kẻ giàu có, quyền lực thì... tao thích thì tao làm thui. Không có nhan sắc đàn bà, người ta làm giàu hay tranh ghế để làm gì? Mà tôi tin, ngắm nhìn bề ngoài là cho mọi người, còn bọn giàu có, quyền lực thì chui vào tận bên trong đấy chứ!
Xét đến cùng, vạn sự nơi thế tục, dù là cái ghế quyền lực, tiền bạc, danh hiệu và học hàm học vị hay vương miện hoa hậu đều nhằm mục đích thoả mãn cái dâm của loài người. Nhìn thẳng sự thật như vậy thì dễ chia sẻ hơn. Đem mặt nạ đạo đức-văn hoá gắn vào đó chỉ làm cho mọi sự trở nên rắc rối phức tạp và đầy mâu thuẫn.
Tất nhiên, dưới góc nhìn nhân văn hiện đại, thân xác phụ nữ là kiệt tác của tạo hoá, cần được tôn trọng như một tín điều thiêng liêng, có thể phô diễn trong không gian trong sáng, lành mạnh, chứ không thể biến nó thành trò mua vui, hoan lạc đầy nhục dục và tùy tiện của kẻ có tiền có quyền nữa... Tất nhiên đó là điều khó, vì kẻ dung tục bẩn thỉu nào cũng có thể lợi dụng với đủ thứ nhân danh để bịp. Chỉ còn cách, để được tôn trọng, trước hết, người phụ nữ phải biết tôn trọng thân xác của mình. Thân xác để được yêu, không là cục thịt cho kẻ phàm phu đớp và táp.
Chu Mộng Long
-------
Hình 1: Thi hoa hậu hiện đại,
Hình 2: Một bức tranh ghi lại cảnh thi hoa hậu thời trung cổ.


190190
24 bình luận
9 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ

)