S0CHODAI
Địt Bùng Đạo Tổ
...Chắc là đã lắm
...Chắc là tuyệt vời lắm
Khí lạnh ôn hoà
Cái nắng ấm áp
Cảnh hoang vu nhưng không đáng sợ
Cảnh xứ người nhưng đầy hứa hẹn
Nơi có khoa học bậc nhất
.Đôi lúc nghĩ về cái thời binh biến ấy, nhưng người ta ra đi, họ bỏ chạy, chắc giây phút đó, là 1 đứa trẻ con, cảm thấy hồ hởi lắm, vì còn nhỏ có lo lắng mẹ gì về tiền, tài, nhà cửa đâu, cha mẹ chạy đâu, mình theo đó. Lo lắng chắc chỉ là người lớn lo.
Cũng giây phút đó đi mới có chỗ dừng chân, giờ mà đi, có mà ăn lon`. Nhà ko sẵn bên đó, tiền cũng ko, đéo ai chào đón, cũng đéo thuộc cái diện gì.
Cảm giác đu "cành" nó ntn, chắc đã lắm, lý thú lắm, với ng lớn thì đó là nguy cấp, nhưng với 1 đứa trẻ, khác gì đu lên máy bay đồ chơi, được các "chú" kéo lên, rồi bay, rồi nhìn lại ngôi nhà mình lần cuối, đầy tiếc nuối, thương nhớ, xa dần, nhỏ dần....rồi bay khuất vào mây mù.
Rồi đáp xuống xứ lạ, cũng vào 1 cái nhà, cũng ăn, cũng ỉa, có sao đâu, là 1 đứa trẻ con mà, nhưng được cái cảnh lạ, mùa đông càng lạ hơn, mùa thu càng xịn, đi xa hơn tí nhiều thứ xịn nữa.
Lớn lên mới biết, có nhiều thứ để khoe với bạn bè ở bên xứ "mình". chứ ở bên "mình" có giỏi lòi ku ra cũng nóng nực, chật chội, bon chen, đi làm buồn ngủ, ban đêm ngứa ngáy nóng nực, ban n gày khói bụi.
Bên đó...như nào vậy, chắc là đã lắm.
...Chắc là tuyệt vời lắm
Khí lạnh ôn hoà
Cái nắng ấm áp
Cảnh hoang vu nhưng không đáng sợ
Cảnh xứ người nhưng đầy hứa hẹn
Nơi có khoa học bậc nhất
.Đôi lúc nghĩ về cái thời binh biến ấy, nhưng người ta ra đi, họ bỏ chạy, chắc giây phút đó, là 1 đứa trẻ con, cảm thấy hồ hởi lắm, vì còn nhỏ có lo lắng mẹ gì về tiền, tài, nhà cửa đâu, cha mẹ chạy đâu, mình theo đó. Lo lắng chắc chỉ là người lớn lo.
Cũng giây phút đó đi mới có chỗ dừng chân, giờ mà đi, có mà ăn lon`. Nhà ko sẵn bên đó, tiền cũng ko, đéo ai chào đón, cũng đéo thuộc cái diện gì.
Cảm giác đu "cành" nó ntn, chắc đã lắm, lý thú lắm, với ng lớn thì đó là nguy cấp, nhưng với 1 đứa trẻ, khác gì đu lên máy bay đồ chơi, được các "chú" kéo lên, rồi bay, rồi nhìn lại ngôi nhà mình lần cuối, đầy tiếc nuối, thương nhớ, xa dần, nhỏ dần....rồi bay khuất vào mây mù.
Rồi đáp xuống xứ lạ, cũng vào 1 cái nhà, cũng ăn, cũng ỉa, có sao đâu, là 1 đứa trẻ con mà, nhưng được cái cảnh lạ, mùa đông càng lạ hơn, mùa thu càng xịn, đi xa hơn tí nhiều thứ xịn nữa.
Lớn lên mới biết, có nhiều thứ để khoe với bạn bè ở bên xứ "mình". chứ ở bên "mình" có giỏi lòi ku ra cũng nóng nực, chật chội, bon chen, đi làm buồn ngủ, ban đêm ngứa ngáy nóng nực, ban n gày khói bụi.
Bên đó...như nào vậy, chắc là đã lắm.


mày muốn qua đó ko tốn tiền ak! Mày thấy có ngành ghề gì bước ra làm ăn ko bỏ vốn, mày chỉ tao vs. Muốn qua đó bằng nước miếng vs mấy tờ giấy a4 hả. Thôi vậy mày ko đc xếp hàng trc ĐSQ lúc 4 giờ sáng rồi
. Tiếp tục ở vn đi thăg loll