Thơ văn đàn ca sáo nhị

Đi là chết ở trong lòng một ít
Chết cho gì mình yêu dấu trong đời
Mình để lại một ít mình thân thiết
Ở mọi nơi và mọi lúc không ngơi

Đó là cái tang của mong ước mà thôi
Là câu cuối của một bài thơ đẹp
Đi là chết ở trong lòng một ít
Mình ra đi, đấy là một trò chơi

Và cho tới lần cuối cùng vĩnh biệt
Chính hồn mình mình gieo rắc cho người
Mình gieo rắc trong mỗi lần tạm biệt
Đi là chết ở trong lòng một ít
 
Tao có một chấm đá, đủ an ủi phong trần
Ẩn mình nơi kính đáo , tặng người trong thế nhân
Tao có một chấm đá, đủ an ủi phong trần
Khi homie vui vẻ, khi cô độc một thân
Tao có một chấm đá, đủ an ủi phong trần
Đá phê khi tiểu ấu, đá tỉnh đã lão nhân
Tao có một chấm đá, đủ an ủi phong trần
Đại đạo 3 ngàn vạn, chí tôn đạo đồng phê
Miệng huýt cùng Police , cầm phóng doạ ông can
Kia trại giam đã đến, kia cửa lớn vạn phần
Chợt nhìn về quê cũ, nơi đó đá đây sân

Nơi đây tao dừng bước, tặng đá cho thế nhân
 

Có thể bạn quan tâm

Top