Thơ về ...người dưng @@@

  • Tạo bởi Tạo bởi Cqson
  • Start date Start date

Cqson

Địt Bùng Đạo Tổ
NHỚ NGƯỜI DƯNG - Thơ: Trần Tuấn Cường
Giữa đêm ngồi trăn trở nhớ người dưng
Mạng online tôi chưa từng gặp gỡ
Lòng xuyến xao cho tim này nức nở
Mộng tơ hồng duyên nợ sánh cùng em

Hạ qua rồi cơn gió thổi mát đêm
Tiếng ve sầu đang vang rền rộn rã
Người dưng thôi sao trong lòng như đã
Muốn trao em tất cả trái tim mình

Tháng sáu về nắng mai đẹp lung linh
Mùa Hạ ước duyên tình ta cùng xứng
Con thuyền hoa cả hai cùng chèo vững
Mộng trang đài xây dựng lầu ái nhung

Người dưng ơi!!anh thấy nhớ vô cùng
Lòng tự nhủ sẽ thủy chung tình mãi
Đôi mảnh tim hai ta cùng ghép lại

Cho vườn yêu hoa trái đậu giao mùa.
 
LẶNG THẦM EM NHỚ NGƯỜI DƯNG - Thơ: Nguyệt Minh
Người dưng ơi ..ngay lần đầu anh đến
Như thân quen em đã mến anh rồi
Khoảnh khắc lạ lùng tim đập mãi thôi
Khi chạm phải nồng nàn đôi mắt ấy

Anh đâu hay em yêu rồi từ đấy
Nhưng lặng thầm che đậy trước người dưng
Nhớ quá chừng mà giả bộ dửng dưng
Cứ hoài mong người gần em thêm chút

Khép mắt lại mơ về anh ..hạnh phúc
Em yêu anh ..từng giây phút đợi chờ
Lúc yếu mềm.. trái tim thấp thỏm lo
Sợ xa xôi.. tình chìm vào dông tố

Em yêu anh...bằng tình yêu ngoan cố
Nên mơ hồ trong hố thẳm tình em
Bao lâu rồi vẫn giữ mãi trong Tim
Mơ về anh ấm êm trong giấc ngủ

Người dưng ơi.. biết không tình ấp ủ
Nhớ anh nhiều nên ủ rũ chiều nay
Ước một lần tay nắm chặt bàn tay
Bước cùng ai ..dù chông gai bão nổi

Tình yêu em...người dưng ơi muốn hỏi
Có hư vô... khác lạ với đời thường
Sợ gió đời tình lạc mãi muôn phương
Nên muốn nghe ..lời thương.. người dưng nói...!!!!
 
Anh nhớ tôi phải hem?
XIN YÊU MÃI NGƯỜI DƯNG - Thơ: Nguyễn Hưng
Chỉ một lần ta lướt vội qua nhau
Để trái tim cứ khơi màu luyến nhớ
Có lẽ nào kiếp tiền duyên định nợ
Trói buộc nhau từ cái thuở lọt lòng

Xa muôn trùng giữa tuấn lãnh sơn phong
Mà xúc cảm nơi cõi lòng gần lắm
Người dưng thôi...sao yêu thương sâu đậm
Để bồi hồi thèm hơi ấm vòng tay

Đêm chập chờn mơ tưởng bóng dáng ai
Rồi mê muội giữa cơn say tìm kiếm
Chợt giật mình bốn bên là gối nệm
Giọt lệ nhòa bỗng chệ chiễm vành mi

Ước rất nhiều hiện thực được mấy khi
Chỉ bỏ ngõ phút phân kỳ chia biệt
Người dưng à...anh yêu em thắm thiết
Tên người hòa trong quãng huyết lưu thông

Anh biết người cũng yêu nữa...phải không?
Bởi ánh mắt đã thay lòng nói hộ
Nhưng tự tôn đã bao lần thế chỗ
Cây ngẹn đòng mà khó trổ đài hoa

Người dưng à...anh chờ đợi...dù xa
Gót chân son một lần qua bến ái
Cho đôi tim thôi mỏi mòn khắc khoải
Cùng điệu hòa cung nhịp mãi yêu thương

Người dưng ơi...anh đợi phía cuối đường.
 
NHỚ NGƯỜI DƯNG - Thơ: Tùng Trần
Đêm sắp tàn vẫn mơ màng thổn thức
Dạ bồn chồn mà mắt lệ rưng rưng
Hay bởi vì ta lại nhớ người dưng
Cuộc tình lỡ..nhưng đã từng êm ấm

Mất nhau rồi..hai phương trời xa lắm
Kẻ quặn lòng..người say đắm cùng ai
Nhớ thật nhiều..từng ánh mắt vòng tay
Nụ hôn trao của tháng ngày kỷ niệm

Những ước mơ..duyên cau trầu ngọt lịm
Vụt bay rồi biết chốn nao tìm kiếm
Bên khung trời mang sắt tím ngày xưa
Cùng đón đưa mỗi chiều cùng câu hứa

Đêm sắp tàn mà giấc ngủ vẫn chưa
Giọt sương khuya hay mưa về đọng lại
Trên đôi môi nghe lạnh lùng tê tái
Người dưng rồi..sao lại nhớ người dưng..!!??
 
NHỚ NGƯỜI DƯNG - Thơ: Quốc Phương
Ở đâu đó.. tự nhiên lòng thấy nhớ
Về một người.. vẫn bảo đó người dưng
Chẳng hiểu sao.. đôi má lại đỏ bừng
Tim cho hỏi.. đã từng thương ai vậy

Bao năm tháng.. người thương đâu không thấy
Bởi tình kia.. chưa thức dậy một lần
Quen lâu rồi..cũng được gọi là thân
Hình bóng ấy.. bụi trần nơi xứ khác

Nay bỗng thấy.. trong lòng buồn man mác
Nhớ đến ai.. mà hồn lạc vu vơ
Cứ vào ra.. tâm trí lại thẫn thờ
Như mong ngóng.. đợi chờ một ai đó

Cũng có thể.. vì tình yêu chưa tỏ
Nên bây giờ.. muốn nhờ gió chuyển lời
Rằng yêu thương.. lan tỏa khắp muôn nơi
Tìm người ấy.. thôi đừng rời xa nữa.
 
NỖI NHỚ - Thơ: Trần Hữu
Bao chờ đợi người dưng nơi đó.
Nơi phương xa người có nhớ không?
Nơi này ngày nhớ đêm mong.
Tâm thư anh gửi theo dòng thời gian.

Vượt cách trở với ngàn nỗi nhớ.
Có phải chăng duyên nợ hai ta.
Đôi tim cũng đã giao hoà.
Biết bao gian khó đường xa hoá gần.

Say giấc mộng ái ân em hỡi!
Nỗi nhớ thương vời vợi khôn nguôi.
Dáng hình cùng với nụ cười .
Long lanh ánh mắt ơi người anh yêu.

Tuy cách trở bao điều đã nói.
Trái tim yêu vẫy gọi tình này.
Ngày vui siết chặt vòng tay.
Thủy chung em nhé! Càng ngày càng yêu.
 
NHỚ NGƯỜI DƯNG - Thơ: Duyên Nguyễn
Người dưng ơi cho em mượn bờ vai
Em tựa suốt đêm dài mai sẻ trả
Xuân về rồi sao tình chong chênh quá
Cái rét Nàng Bân sợ ngã mất thôi

Người dưng ơi cho em mượn bờ môi
Truyền hơi ấm cho đời thêm tươi đẹp
Hoa trinh nữ chiều chưa buông đã khép
Tình yêu này sao đang đẹp lại xa ?

Người dưng ơi cho em mượn cành hoa
Để nhìn ngắm cho qua ngày buồn tẻ
Bàn tay nâng nụ hoa thật dịu nhẹ
Như nâng tình ta nhỏ bé một thời

Người dưng ơi cho em mượn nụ cười
Che giọt lệ nằm sâu sau mi mắt
Ôm niềm đau siết ghì cho thật chặt
Và lau khô giọt nước mắt một thời

Người dưng ơi hãy buông tiếng lã lơi
Trên trang viết với mọi người vui nhé
Quên đau thương bao đêm trường cô lẻ
Quẳng niềm đau hãy vui vẻ mỗi ngày.
 

Có thể bạn quan tâm

Top