Trên đời này, thứ gì khó mới tạo ra giá trị khan hiếm, nhất là trí thức. Thứ vốn dĩ không thể cân đong đo đếm bằng bất kỳ biện pháp trực quan, khoa học nào được. (Trí thức # IQ).
Tao vẫn nhớ như in lúc thi Đại học, 1 chọi 63, 2 phòng thi lấy 1 thí sinh, cả nước tuyển đúng 140 sinh viên chia ra 2 cơ sở ở SG và HN.
Tất nhiên, để đi thi phải qua vòng sơ tuyển, và không phải ai cũng có cơ hội mua hồ sơ hay tiếp cận. Ngày sơ tuyển, thêm 1 con được tuyển thẳng do đạt giải HSG cấp Quốc gia lên tham gia. Nó chắc suất đéo cần thi mà auto đậu là thêm áp lực cạnh tranh rồi.
Ngày thi môn đầu, oto đậu kín lối đi dài hàng trăm mét vào trường. Thầy cô, người quen bắt tay nhau tíu tít. Ai cũng toát ra vẻ oai phong, bệ vệ.
Vào phòng thi, giám thị yêu cầu để hết điện thoại, máy nhắn tin lên bàn. Ôi đkm nó làm cho 1 đống. Đó cũng là lần đầu tiên tao thấy ĐtDđ nhiều như vậy.
Có lẽ đến cả lúc chết tao cũng kg thể quên giây phút lóc cóc đạp xe đạp 30km đi xem kết quả cùng mẹ tao. Giấy dán kín đặt 2-3 tấm bảng thông báo điểm. Tao dò ra điểm, không cao lắm, năm ngoái lấy 27 điểm mà tao có 25,5 là tim tao đánh lô tô rồi.
Đáng lẽ chỉ cần xem ngay cuối dòng có chữ Đ là đậu, H là hỏng là rõ ngay nhưng tao thi lần đầu nên đéo biết.
Lúc đó tao sợ thấy mẹ tao buồn lắm, tao biết bà đã hy sinh nhiều thứ để lo cho tao. Mọi hy vọng, kỳ vọng bà đặt hết vào tao. Tao sẽ phải làm sao đối diện với ánh mắt ấy?
Thêm tính tao thì lười. Tao cũng trong tuyển HSG trường cấp 3 nhưng lại đéo trúng môn thi ĐH. Thi ban C mà đéo học cc gì cả. Bộ đề những năm 1999-2001 đâu 3x - 4x bộ câu hỏi mà thực sự tao mới thuộc 1/2 bộ câu đầu.
Ấy vậy mà nhiều điều kỳ diệu đã xảy ra kể cả trong quá trình thi làm tao đạt số điểm không tưởng. Tờ thí sinh trúng tuyển đúng 2/3 trang A4.
Khi thấy dòng tên tao trong 68 thí sinh ấy. Thực sự, cuộc đời này, khoảnh khắc ấy đã là bất diệt.
Lan man rồi. Quay lại câu chuyện giáo dục và tri thức.
Sau khi nhập học, tao gặp đồng hương đéo cần thi mà xét tuyển diện KV0 (Dành cho khu vực đồng bào dân tộc). Nhà nó cách nhà tao đâu đó 2,5km.
Nhưng khi ra đi làm, tao gặp thể loại học kế toán, học đào tạo từ xa, tại chức, chuyên tu thậm chí đéo cần thi và chả cần học.
Chúng nó bỏ ra 150 triệu học cao học. Và khi cầm tấm bằng Thạc sỹ trên tay, chúng sẵn sàng nhấn nút xoá hết quá khứ thậm chí học bổ túc văn hoá xuống cống rảnh. Chỉ cần duy nhất Th.S là đủ để ở 1 vị trí mà bọn ĐH kg đủ cạnh tranh.
Vậy! Giá trị của giáo dục và tri thức ở đâu?
Ở chính cái khoảng khắc trúng tuyển ấy. Đó là thứ học hàm, học vị và đồng tiền không mua được.
Nó không chỉ là kết quả của sự kiên trì, trí thông minh mà cả sự may mắn của số phận.
Hôm nay tao say nên type hơi dài. Cm thông cảm nhé!