Có Hình Thời nay mắc gì cho học sinh học lắm vậy ae ? Mệt mỏi vs bộ giáo dục luôn !

T nhớ ngày xưa t đi học có 1 buổi thôi, giờ tụi nó toàn học 2 buổi ,vk ck t thì ở xa nội ngoại , chỗ con t thì học k có nội trú nữa , thì chắc t phải đi làm để vk t ở nhà đưa đón nó , kinh tế thì khó khăn , t cũng đi hỏi hết rồi, những cặp vk ck gần chỗ t đều ở nhà 1 người để đưa đón con, kinh tế thì khó khăn k biết bộ giáo dục cho trẻ e học nhiều để làm gì , trong khi có nhiều môn trong thời khoá biểu của con nó đéo cần thiết luôn, ngày xưa học 1 buổi cũng thông minh ầm ầm , học toàn môn chính là nhiều , giờ đưa vô tùm lum làm mất time gia đình cũng như kinh tế trong nhà, chán đéo buồn nói.

 
T nhớ ngày xưa t đi học có 1 buổi thôi, giờ tụi nó toàn học 2 buổi ,vk ck t thì ở xa nội ngoại , chỗ con t thì học k có nội trú nữa , thì chắc t phải đi làm để vk t ở nhà đưa đón nó , kinh tế thì khó khăn , t cũng đi hỏi hết rồi, những cặp vk ck gần chỗ t đều ở nhà 1 người để đưa đón con, kinh tế thì khó khăn k biết bộ giáo dục cho trẻ e học nhiều để làm gì , trong khi có nhiều môn trong thời khoá biểu của con nó đéo cần thiết luôn, ngày xưa học 1 buổi cũng thông minh ầm ầm , học toàn môn chính là nhiều , giờ đưa vô tùm lum làm mất time gia đình cũng như kinh tế trong nhà, chán đéo buồn nói
Để thu thêm tiền chứ còn đéo gì nữa
 
Kỷ nguyên vươn mình nội mua đủ bộ sách cho con nó học thôi cũng nhừ hết người :vozvn (19):
T thấy có mấy quyển chèn logo vào , rồi nói là sách cải biên mới cmn

tao nghỉ thời nay chỉ cần dạy tụi nó đúng 1 năm lớp 1 cho biết chữ rồi thả về nhà cho tự học với AI
T định mua pc kèm cho nó luôn cmn
 
Học nhiều vl luôn, năm t học cấp 2 học full buổi chiều - thứ 7 chủ nhật cũng đéo tha.
Nhiều vậy, trường tao ngày xưa nó xếp cũng dễ thở, học full sáng chiều thì t7 nghỉ, tất nhiên là trong tuần vẫn có ngày trống tiết để phụ huynh sắp xếp đón con về, cháu tao sau này cũng tương tự, cuối cấp nó giảm môn phụ học môn đi thi.
 
tao nghỉ thời nay chỉ cần dạy tụi nó đúng 1 năm lớp 1 cho biết chữ rồi thả về nhà cho tự học với AI
Nó hát ba xú bê xô. Hàng xóm tao, thằng lớn đi làm rồi nghe nhạc sàn, thằng con út học cấp 2 hát phonk :))
 
nghệ thuật cai trị ngu dân ló phải thế, thời điểm tốt nhất trong cuộc đời để chúng mày học hỏi và tìm hiểu về mọi thứ xung quanh thì nó sẽ nhồi vào sủ chúng mày toàn ba cái mớ rác rưởi, quá tải cái não rồi thì hơi sức đâu mà làm kách mệnh.
 
12 năm đèn sách phải nhồi 1/2 cứt vào bên trong, chứ để tụi bay tự do khai phóng giáo dục, cái não tụi bay mở mang khôn quá rồi, đến lúc ra trường lại trưởng thành về mặt tâm lý nữa thì ai quản đc tụi bay. Lúc đó triều đại nhà sản suy vong thì ai chịu, đụ má tụi tao đang ăn trên ngồi tróc, coi tụi bay chỉ là công cụ để trích xuất tài nguyên xã hội ko hơn, thế nhé.
 
12 năm đèn sách phải nhồi 1/2 cứt vào bên trong, chứ để tụi bay tự do khai phóng giáo dục, cái não tụi bay mở mang khôn quá rồi, đến lúc ra trường lại trưởng thành về mặt tâm lý nữa thì ai quản đc tụi bay. Lúc đó triều đại nhà sản suy vong thì ai chịu, đụ má tụi tao đang ăn trên ngồi tróc, coi tụi bay chỉ là công cụ để trích xuất tài nguyên xã hội ko hơn, thế nhé.
T thấy giờ 1000 đứa thì 999 đứa cận đụt, đéo mẹ thời đại ngập mặt trong sách vở ngu người
 
Trên đời này, thứ gì khó mới tạo ra giá trị khan hiếm, nhất là trí thức. Thứ vốn dĩ không thể cân đong đo đếm bằng bất kỳ biện pháp trực quan, khoa học nào được. (Trí thức # IQ).

Tao vẫn nhớ như in lúc thi Đại học, 1 chọi 63, 2 phòng thi lấy 1 thí sinh, cả nước tuyển đúng 140 sinh viên chia ra 2 cơ sở ở SG và HN.

Tất nhiên, để đi thi phải qua vòng sơ tuyển, và không phải ai cũng có cơ hội mua hồ sơ hay tiếp cận. Ngày sơ tuyển, thêm 1 con được tuyển thẳng do đạt giải HSG cấp Quốc gia lên tham gia. Nó chắc suất đéo cần thi mà auto đậu là thêm áp lực cạnh tranh rồi.

Ngày thi môn đầu, oto đậu kín lối đi dài hàng trăm mét vào trường. Thầy cô, người quen bắt tay nhau tíu tít. Ai cũng toát ra vẻ oai phong, bệ vệ.

Vào phòng thi, giám thị yêu cầu để hết điện thoại, máy nhắn tin lên bàn. Ôi đkm nó làm cho 1 đống. Đó cũng là lần đầu tiên tao thấy ĐtDđ nhiều như vậy.

Có lẽ đến cả lúc chết tao cũng kg thể quên giây phút lóc cóc đạp xe đạp 30km đi xem kết quả cùng mẹ tao. Giấy dán kín đặt 2-3 tấm bảng thông báo điểm. Tao dò ra điểm, không cao lắm, năm ngoái lấy 27 điểm mà tao có 25,5 là tim tao đánh lô tô rồi.

Đáng lẽ chỉ cần xem ngay cuối dòng có chữ Đ là đậu, H là hỏng là rõ ngay nhưng tao thi lần đầu nên đéo biết.

Lúc đó tao sợ thấy mẹ tao buồn lắm, tao biết bà đã hy sinh nhiều thứ để lo cho tao. Mọi hy vọng, kỳ vọng bà đặt hết vào tao. Tao sẽ phải làm sao đối diện với ánh mắt ấy?

Thêm tính tao thì lười. Tao cũng trong tuyển HSG trường cấp 3 nhưng lại đéo trúng môn thi ĐH. Thi ban C mà đéo học cc gì cả. Bộ đề những năm 1999-2001 đâu 3x - 4x bộ câu hỏi mà thực sự tao mới thuộc 1/2 bộ câu đầu.

Ấy vậy mà nhiều điều kỳ diệu đã xảy ra kể cả trong quá trình thi làm tao đạt số điểm không tưởng. Tờ thí sinh trúng tuyển đúng 2/3 trang A4.

Khi thấy dòng tên tao trong 68 thí sinh ấy. Thực sự, cuộc đời này, khoảnh khắc ấy đã là bất diệt.

Lan man rồi. Quay lại câu chuyện giáo dục và tri thức.

Sau khi nhập học, tao gặp đồng hương đéo cần thi mà xét tuyển diện KV0 (Dành cho khu vực đồng bào dân tộc). Nhà nó cách nhà tao đâu đó 2,5km.

Nhưng khi ra đi làm, tao gặp thể loại học kế toán, học đào tạo từ xa, tại chức, chuyên tu thậm chí đéo cần thi và chả cần học.

Chúng nó bỏ ra 150 triệu học cao học. Và khi cầm tấm bằng Thạc sỹ trên tay, chúng sẵn sàng nhấn nút xoá hết quá khứ thậm chí học bổ túc văn hoá xuống cống rảnh. Chỉ cần duy nhất Th.S là đủ để ở 1 vị trí mà bọn ĐH kg đủ cạnh tranh.

Vậy! Giá trị của giáo dục và tri thức ở đâu?

Ở chính cái khoảng khắc trúng tuyển ấy. Đó là thứ học hàm, học vị và đồng tiền không mua được.

Nó không chỉ là kết quả của sự kiên trì, trí thông minh mà cả sự may mắn của số phận.

Hôm nay tao say nên type hơi dài. Cm thông cảm nhé!
 
Nhiều vậy, trường tao ngày xưa nó xếp cũng dễ thở, học full sáng chiều thì t7 nghỉ, tất nhiên là trong tuần vẫn có ngày trống tiết để phụ huynh sắp xếp đón con về, cháu tao sau này cũng tương tự, cuối cấp nó giảm môn phụ học môn đi thi.
Không rõ bây giờ còn tình trạng đó hay không? Nhưng giờ thấy mấy đứa nhóc ít học ở trường nhưng lại đi học thêm nhà thầy cô nhiều vl, học xuyên hè luôn
 
Trên đời này, thứ gì khó mới tạo ra giá trị khan hiếm, nhất là trí thức. Thứ vốn dĩ không thể cân đong đo đếm bằng bất kỳ biện pháp trực quan, khoa học nào được. (Trí thức # IQ).

Tao vẫn nhớ như in lúc thi Đại học, 1 chọi 63, 2 phòng thi lấy 1 thí sinh, cả nước tuyển đúng 140 sinh viên chia ra 2 cơ sở ở SG và HN.

Tất nhiên, để đi thi phải qua vòng sơ tuyển, và không phải ai cũng có cơ hội mua hồ sơ hay tiếp cận. Ngày sơ tuyển, thêm 1 con được tuyển thẳng do đạt giải HSG cấp Quốc gia lên tham gia. Nó chắc suất đéo cần thi mà auto đậu là thêm áp lực cạnh tranh rồi.

Ngày thi môn đầu, oto đậu kín lối đi dài hàng trăm mét vào trường. Thầy cô, người quen bắt tay nhau tíu tít. Ai cũng toát ra vẻ oai phong, bệ vệ.

Vào phòng thi, giám thị yêu cầu để hết điện thoại, máy nhắn tin lên bàn. Ôi đkm nó làm cho 1 đống. Đó cũng là lần đầu tiên tao thấy ĐtDđ nhiều như vậy.

Có lẽ đến cả lúc chết tao cũng kg thể quên giây phút lóc cóc đạp xe đạp 30km đi xem kết quả cùng mẹ tao. Giấy dán kín đặt 2-3 tấm bảng thông báo điểm. Tao dò ra điểm, không cao lắm, năm ngoái lấy 27 điểm mà tao có 25,5 là tim tao đánh lô tô rồi.

Đáng lẽ chỉ cần xem ngay cuối dòng có chữ Đ là đậu, H là hỏng là rõ ngay nhưng tao thi lần đầu nên đéo biết.

Lúc đó tao sợ thấy mẹ tao buồn lắm, tao biết bà đã hy sinh nhiều thứ để lo cho tao. Mọi hy vọng, kỳ vọng bà đặt hết vào tao. Tao sẽ phải làm sao đối diện với ánh mắt ấy?

Thêm tính tao thì lười. Tao cũng trong tuyển HSG trường cấp 3 nhưng lại đéo trúng môn thi ĐH. Thi ban C mà đéo học cc gì cả. Bộ đề những năm 1999-2001 đâu 3x - 4x bộ câu hỏi mà thực sự tao mới thuộc 1/2 bộ câu đầu.

Ấy vậy mà nhiều điều kỳ diệu đã xảy ra kể cả trong quá trình thi làm tao đạt số điểm không tưởng. Tờ thí sinh trúng tuyển đúng 2/3 trang A4.

Khi thấy dòng tên tao trong 68 thí sinh ấy. Thực sự, cuộc đời này, khoảnh khắc ấy đã là bất diệt.

Lan man rồi. Quay lại câu chuyện giáo dục và tri thức.

Sau khi nhập học, tao gặp đồng hương đéo cần thi mà xét tuyển diện KV0 (Dành cho khu vực đồng bào dân tộc). Nhà nó cách nhà tao đâu đó 2,5km.

Nhưng khi ra đi làm, tao gặp thể loại học kế toán, học đào tạo từ xa, tại chức, chuyên tu thậm chí đéo cần thi và chả cần học.

Chúng nó bỏ ra 150 triệu học cao học. Và khi cầm tấm bằng Thạc sỹ trên tay, chúng sẵn sàng nhấn nút xoá hết quá khứ thậm chí học bổ túc văn hoá xuống cống rảnh. Chỉ cần duy nhất Th.S là đủ để ở 1 vị trí mà bọn ĐH kg đủ cạnh tranh.

Vậy! Giá trị của giáo dục và tri thức ở đâu?

Ở chính cái khoảng khắc trúng tuyển ấy. Đó là thứ học hàm, học vị và đồng tiền không mua được.

Nó không chỉ là kết quả của sự kiên trì, trí thông minh mà cả sự may mắn của số phận.

Hôm nay tao say nên type hơi dài. Cm thông cảm nhé!
mấy cái khoảnh khắc này não , tim , tay chân như được chết đi sống lại , ko biết chữ sướng đủ diễn tả nó ko
 
bạn tao học cỡ trung bình khá đủ điểm qua môn, thích làm bác sĩ nhưng không đủ điểm vô trường Y để học, nó học bằng cách đi đường vòng => học cao đẳng, sau đó liên thông đại học, học tiếp lên cao, sau đó học bổ túc thêm chứng chỉ chuyên môn ở trường đại học y dược , giờ đang làm trong bệnh viện + mở phòng khám ở ngoài, đúng là tầng lớp tri thức =))
 

Có thể bạn quan tâm

Top