Thời tiết và khí hậu làm con người chó tính?

kisuxaydung

Chú bộ đội
Một thằng bake nào đó đã thanh minh cho cái thú chó tính của dân miền ngoài bằng một bài viết như sau:
REDPILL VÙNG MIỀN: TẠI SAO BẮC KỲ LẠI LÀ BẮC KỲ? LÝ DO TẠI SAO NGƯỜI MIỀN BẮC “CHÓ TÍNH”.

Hà hà, lần đầu tiên tôi đi vào Sài Gòn cách đây 10 năm, tôi khá ngạc nhiên khi nghe thấy câu “Bắc Kỳ này”. Với óc non nớt của 1 thanh niên 18 tuổi, tôi không hiểu “Bắc Kỳ” có nghĩa là gì. Rồi khi cô bán hàng hỏi tôi từ đâu đến, tôi nói rõ “con ở Hà Nội vào”. Cô ấy nói “trời ơi cô hỏi quan tâm con thôi mà, sao mà dữ vậy”. Khá là buồn cười vì sự thật là tôi chỉ nói bằng đúng cái tông giọng bình thường của người miền Bắc nhưng cũng khiến cô ấy ái ngại dè chừng. Vô vàn câu chuyện kiểu này nữa, đó là lý do để tôi có cái bài này cho các bạn đọc.

————————

Người miền Bắc hay được nhìn nhận là tính cách hung bạo, khó tính, xét nét, tính toán thủ đoạn kỹ càng, chi li, căng thẳng, năng lượng toát ra có phần áp lực và nặng nề; đàn ông miền Bắc được cho là gia trưởng, thích quyền lực, gia trưởng, biết chăm lo cho vợ con, ít nhậu nhẹt, lối sống tiết kiệm thậm chí đến tằn tiện, suy tính lâu dài. Tính cách đặc trưng ở đây là “HARD” — Sự khắc nghiệt.

Là một đàn ông “Bắc Kỳ” chính cống, tôi thừa nhận tất cả các tính cách đó. Tôi đã cố gắng đi tìm câu trả lời cho điều này và vô tình phát hiện ra 1 lý do rất lớn mà ít người để ý. Đó chính là THỜI TIẾT VÀ KHÍ HẬU.

————————

Là 1 đất nước có địa bề ngang rất khiêm tốn nhưng chiều dài lại chạy dọc qua các vĩ tuyến, nên 2 miền của Việt Nam có thời tiết khác nhau hoàn toàn, trái ngược với những đất nước có diện tích trải ngang theo kinh tuyến.

Thời tiết miền Bắc có đầy đủ 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Điều này trái ngược hoàn toàn với miền Nam rõ rệt 2 mùa mưa và khô.

Nét đặc trưng ở thời tiết miền Bắc là các hiện tượng cực đoan: nắng nóng thì cũng rất kinh khủng, khắc nghiệt hơn cái nóng của miền Nam, nhưng mưa lạnh thì cũng rất kinh khủng, cực đoan hơn cả miền Nam.

Có câu chuyện vui rằng, người miền Nam 23 độ đã là đắp chăn vì lạnh, còn người miền Bắc thì 20 độ chỉ gọi là khai vị của mùa lạnh, 15 độ là hơi lạnh, 10 độ là bắt đầu lạnh, 5 độ mới gọi là lạnh. Thời tiết mùa lạnh của miền Bắc kết hợp với mưa phùn và mưa rào trở thành cơn ám ảnh với chính người miền Bắc. Tôi đã không ít lần nghe bạn bè người nước ngoài nhận xét rằng cái lạnh ở đây nó tởm hơn cái lạnh ở Moscow vì bên đó lạnh khô nhưng ở đây lạnh cùng với mưa rào, khí lạnh nó thấm buốt vào trong tận xương tuỷ.

Và tiếp đó là thời tiết nồm ẩm của những tháng đầu năm ở Bắc Kỳ. Một dạng thời tiết quái đản nhất tôi từng biết. Tất cả đồ đạc trong nhà đều “chảy nước”. Cái khí ẩm của hơi nước bốc lên, bám vào mọi thứ. Quần áo có khi phơi 2 tuần lễ mới khô. Đi lại đường xá trơn và bẩn, không khí ẩm dễ gây nấm mốc cho cả các vật dụng lẫn....con người. Các bệnh ngoài da thì luôn phát triển mạnh ở những cái tuần nồm ẩm này.

Kinh khủng nhất là sự thay đổi thời tiết đột ngột của miền Bắc. Nghĩa là ngay ngày hôm nay có thể đang nắng nóng nhưng vài tiếng đồng hồ nữa thời tiết sẽ chuyển sang dạng.....mùa thu mùa đông khiến bạn họ, sổ mũi và phải đắp chăn.

Địa hình miền Bắc trùng trùng đồi núi. Những cung đèo hiểm trở nhất cũng ở miền Bắc: Mã Pí Lèng, Tà Xùa,.....Đã có lần tôi được đi núi Bà Đen ở Tây Ninh — ngọn núi được gọi là nóc nhà của miền Nam vì nó cao nhất (986m). Nhưng theo cảm nhận của tôi thì về độ dốc, khúc khuỷu trên đường, hiểm trở thì núi Bà Đen chỉ ngang.......1 quả đồi chè nhỏ ở Thái Nguyên, 1 đồi vải ở Bắc Giang chứ chưa bao giờ cửa so với những quả núi kinh khủng hơn.

Ngay kể cả ở 2 vùng đồng bằng lớn nhất miền Bắc là đồng bằng Sông Hồng và Sông Mã ở Thanh Hoá, dù đồng bằng phù sa nhưng người miền Bắc cũng không yên ổn: những con sông lớn luôn đi kèm bão lũ cuốn trôi mọi thứ và hiện tượng mất mùa, thiệt hại do thiên tai xảy ra nhiều ở miền Bắc. Không được ông Trời ban cho thiên nhiên trù phú, đất đai tốt để trồng cây canh tác như miền Nam, người miền Bắc luôn có một nỗi lo sợ về nạn mất mùa, cái ăn và vì thế chi tiêu tiết kiệm là một kỹ năng sinh tồn cần thiết với họ.

Một nét đặc trưng nhỏ mà khi đi đường tôi quan sát được đó là, ở Hà Nội có rất ít hoặc gần như là không có những quán ăn nằm trong những ngõ nhỏ, hẻm bé. Số lượng quán ăn ngoài đường rất khiêm tốn so với Sài Gòn (có lẽ là do đặc tính dân Bắc thích tự nấu cơm ở nhà ăn và chi tiêu thắt chặt). Đi ở Sài Gòn, tôi có cảm giác rất khó chọn quán ăn vì....quá nhiều, xếp dày đặc và khắp cả phố, khác hẳn so với Hà Nội vì ở Hà Nội, có quán mà ăn là tốt rồi. Tôi tìm địa chỉ ăn Sushi thì ngạc nhiên vì 1 quận ở Sài Gòn có.....20 địa chỉ ăn Sushi, trong khi quận tôi ở gần nội thành thì chỉ có.....2 địa chỉ (chưa kể đó là nằm trong trung tâm thương mại).

Một điều thú vị nữa mà tôi quan sát thấy là người miền Bắc nhìn nhau luôn có một thái độ giữ khoảng cách nhất định, câu truyện của họ thường về công việc, sự nghiệp, mối làm ăn, chính trị. Người miền Nam, nhẹ nhàng hơn, hay trò chuyện về tình yêu, gia đình, bạn bè hơn.

Trong mua bán, bán hàng, nhóm khách hàng dễ chiều nhất là khách miền Nam. Họ rất xởi lởi và dễ tính. Ngược lại với khách miền Nam, khách miền Bắc rất chi li và “ghê gớm”: họ dò hỏi rất kỹ thông tin, giá tiền, phụ kiện, dịch vụ, thậm chí hỏi giá rất nhiều nơi, rồi còn mặc cả,....phải rất nhiều công đoạn trước khi họ xuống tiền. Mua món hàng mà nhìn cách bạn quan sát, cách bạn trả giá thì người bán, nếu là dân Bắc thì họ hoàn toàn có thể nhanh gọn đưa ra ”giải pháp đối xử thích hợp” với bạn. Người Bắc khá rạch ròi, đâu ra đó, ít khi dùng đồ người khác, mà bất kỳ cái gì của họ, động đến đều phải nói cho họ biết một tiếng. Điều này khiến người ta nghĩ dân miền Bắc không dễ chiều, keo kiệt, khó chơi.

————————

Địa lý, khí hậu ảnh hưởng rõ nên tính cách con người. Khí hậu “Hard” thì đương nhiên sản sinh ra con người cũng “Căng”.

Cái được là con người cứng rắn, sức chịu đựng gian khổ kiên cường, lỳ lợm.

Cái mất thì cũng là không có sự vô tư, hào sảng, hiếu khách, làm ăn chộp giật, chặt chém,....và không mấy “dễ thương” trong mắt người miền Nam.


 
Khí hậu thì đúng khắc nghiệt roài. Giờ lại càng khắc nghiệt hơm xưa nhiều
 
viết dài vãi Lồn và chả có tính xây dựng gì cả ... vì sao miền Bắc lại thống nhất đc đất nước năm 75 chứ không phải miền Nam ? để rồi bây giờ hút máu tiền thuế má ở HCM lấy tiền xây dựng Hà Nội . Ôi bất công cho những con người miền Nam hiền hậu giờ như thể bị đô hộ vậy ... chả thể làm gì đành lên xàm để xạo lồn :((
 
Tự hào là con dân Bắc kì . Bắc kì lãnh đạo đất nc ngạo nghễ ko phải làm chó săn cho tàu cho mĩ , đưa nam kì lên lãnh đạo giờ này chắc tan hoang như u cà
 
Chấp làm gì cái văn của tụi Bắc Kỳ lươn này, nắng nóng thì Bắc Kỳ đéo có cửa so với miền Trung, còn mùa lạnh thì mấy tỉnh vùng cao còn lạnh chút mà cũng chỉ xấp xỉ 0 độ, còn đa phần lạnh toàn trên 10 độ đéo xi nhê so với Nhật, Hàn hay Tàu Nga hay châu Âu đâu. Còn nói nồm ẩm thì vào tận Đà Nẵng còn nồm ẩm chứ làm như mỗi Bake có nồm ẩm :))
đm đọc cái bài sớ này của bọn bake nó đúng kiểu vừa ngu học nhưng mà lại thích đi nghiên cứu khoa học hành vi con người như kiểu lú lẫn phong thủy trời đất,thuật tâm linh.

dân Nam sống tình cảm nhưng cũng biết duy lý,phân tích mổ xẻ vấn đề chứ đéo có kiểu quái thai như bọn bake này.
 
Sửa lần cuối:
Tự hào là con dân Bắc kì . Bắc kì lãnh đạo đất nc ngạo nghễ ko phải làm chó săn cho tàu cho mĩ , đưa nam kì lên lãnh đạo giờ này chắc tan hoang như u cà
Ngày xưa Bắc kỳ làm chó săn cho LX bị Tàu qua vả cho 1 cái mất mẹ 1 nửa cái thác Bản Giốc còn gì?

Rồi từ 1984 đến 1989 nó đập cho te tua mất cả đống đồi núi, rỉa mẹ gần hết cái Vị Xuyên luôn, mất 1 loạt đất dọc biên giới.

Trong khi ở phía Nam, đám Việt cộng đánh Cam ngon lành chứ đéo phải mấy thằng Bắc kỳ đánh đấm như hạch đâu.
 
Một thằng bake nào đó đã thanh minh cho cái thú chó tính của dân miền ngoài bằng một bài viết như sau:
REDPILL VÙNG MIỀN: TẠI SAO BẮC KỲ LẠI LÀ BẮC KỲ? LÝ DO TẠI SAO NGƯỜI MIỀN BẮC “CHÓ TÍNH”.

Hà hà, lần đầu tiên tôi đi vào Sài Gòn cách đây 10 năm, tôi khá ngạc nhiên khi nghe thấy câu “Bắc Kỳ này”. Với óc non nớt của 1 thanh niên 18 tuổi, tôi không hiểu “Bắc Kỳ” có nghĩa là gì. Rồi khi cô bán hàng hỏi tôi từ đâu đến, tôi nói rõ “con ở Hà Nội vào”. Cô ấy nói “trời ơi cô hỏi quan tâm con thôi mà, sao mà dữ vậy”. Khá là buồn cười vì sự thật là tôi chỉ nói bằng đúng cái tông giọng bình thường của người miền Bắc nhưng cũng khiến cô ấy ái ngại dè chừng. Vô vàn câu chuyện kiểu này nữa, đó là lý do để tôi có cái bài này cho các bạn đọc.

————————

Người miền Bắc hay được nhìn nhận là tính cách hung bạo, khó tính, xét nét, tính toán thủ đoạn kỹ càng, chi li, căng thẳng, năng lượng toát ra có phần áp lực và nặng nề; đàn ông miền Bắc được cho là gia trưởng, thích quyền lực, gia trưởng, biết chăm lo cho vợ con, ít nhậu nhẹt, lối sống tiết kiệm thậm chí đến tằn tiện, suy tính lâu dài. Tính cách đặc trưng ở đây là “HARD” — Sự khắc nghiệt.

Là một đàn ông “Bắc Kỳ” chính cống, tôi thừa nhận tất cả các tính cách đó. Tôi đã cố gắng đi tìm câu trả lời cho điều này và vô tình phát hiện ra 1 lý do rất lớn mà ít người để ý. Đó chính là THỜI TIẾT VÀ KHÍ HẬU.

————————

Là 1 đất nước có địa bề ngang rất khiêm tốn nhưng chiều dài lại chạy dọc qua các vĩ tuyến, nên 2 miền của Việt Nam có thời tiết khác nhau hoàn toàn, trái ngược với những đất nước có diện tích trải ngang theo kinh tuyến.

Thời tiết miền Bắc có đầy đủ 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Điều này trái ngược hoàn toàn với miền Nam rõ rệt 2 mùa mưa và khô.

Nét đặc trưng ở thời tiết miền Bắc là các hiện tượng cực đoan: nắng nóng thì cũng rất kinh khủng, khắc nghiệt hơn cái nóng của miền Nam, nhưng mưa lạnh thì cũng rất kinh khủng, cực đoan hơn cả miền Nam.

Có câu chuyện vui rằng, người miền Nam 23 độ đã là đắp chăn vì lạnh, còn người miền Bắc thì 20 độ chỉ gọi là khai vị của mùa lạnh, 15 độ là hơi lạnh, 10 độ là bắt đầu lạnh, 5 độ mới gọi là lạnh. Thời tiết mùa lạnh của miền Bắc kết hợp với mưa phùn và mưa rào trở thành cơn ám ảnh với chính người miền Bắc. Tôi đã không ít lần nghe bạn bè người nước ngoài nhận xét rằng cái lạnh ở đây nó tởm hơn cái lạnh ở Moscow vì bên đó lạnh khô nhưng ở đây lạnh cùng với mưa rào, khí lạnh nó thấm buốt vào trong tận xương tuỷ.

Và tiếp đó là thời tiết nồm ẩm của những tháng đầu năm ở Bắc Kỳ. Một dạng thời tiết quái đản nhất tôi từng biết. Tất cả đồ đạc trong nhà đều “chảy nước”. Cái khí ẩm của hơi nước bốc lên, bám vào mọi thứ. Quần áo có khi phơi 2 tuần lễ mới khô. Đi lại đường xá trơn và bẩn, không khí ẩm dễ gây nấm mốc cho cả các vật dụng lẫn....con người. Các bệnh ngoài da thì luôn phát triển mạnh ở những cái tuần nồm ẩm này.

Kinh khủng nhất là sự thay đổi thời tiết đột ngột của miền Bắc. Nghĩa là ngay ngày hôm nay có thể đang nắng nóng nhưng vài tiếng đồng hồ nữa thời tiết sẽ chuyển sang dạng.....mùa thu mùa đông khiến bạn họ, sổ mũi và phải đắp chăn.

Địa hình miền Bắc trùng trùng đồi núi. Những cung đèo hiểm trở nhất cũng ở miền Bắc: Mã Pí Lèng, Tà Xùa,.....Đã có lần tôi được đi núi Bà Đen ở Tây Ninh — ngọn núi được gọi là nóc nhà của miền Nam vì nó cao nhất (986m). Nhưng theo cảm nhận của tôi thì về độ dốc, khúc khuỷu trên đường, hiểm trở thì núi Bà Đen chỉ ngang.......1 quả đồi chè nhỏ ở Thái Nguyên, 1 đồi vải ở Bắc Giang chứ chưa bao giờ cửa so với những quả núi kinh khủng hơn.

Ngay kể cả ở 2 vùng đồng bằng lớn nhất miền Bắc là đồng bằng Sông Hồng và Sông Mã ở Thanh Hoá, dù đồng bằng phù sa nhưng người miền Bắc cũng không yên ổn: những con sông lớn luôn đi kèm bão lũ cuốn trôi mọi thứ và hiện tượng mất mùa, thiệt hại do thiên tai xảy ra nhiều ở miền Bắc. Không được ông Trời ban cho thiên nhiên trù phú, đất đai tốt để trồng cây canh tác như miền Nam, người miền Bắc luôn có một nỗi lo sợ về nạn mất mùa, cái ăn và vì thế chi tiêu tiết kiệm là một kỹ năng sinh tồn cần thiết với họ.

Một nét đặc trưng nhỏ mà khi đi đường tôi quan sát được đó là, ở Hà Nội có rất ít hoặc gần như là không có những quán ăn nằm trong những ngõ nhỏ, hẻm bé. Số lượng quán ăn ngoài đường rất khiêm tốn so với Sài Gòn (có lẽ là do đặc tính dân Bắc thích tự nấu cơm ở nhà ăn và chi tiêu thắt chặt). Đi ở Sài Gòn, tôi có cảm giác rất khó chọn quán ăn vì....quá nhiều, xếp dày đặc và khắp cả phố, khác hẳn so với Hà Nội vì ở Hà Nội, có quán mà ăn là tốt rồi. Tôi tìm địa chỉ ăn Sushi thì ngạc nhiên vì 1 quận ở Sài Gòn có.....20 địa chỉ ăn Sushi, trong khi quận tôi ở gần nội thành thì chỉ có.....2 địa chỉ (chưa kể đó là nằm trong trung tâm thương mại).

Một điều thú vị nữa mà tôi quan sát thấy là người miền Bắc nhìn nhau luôn có một thái độ giữ khoảng cách nhất định, câu truyện của họ thường về công việc, sự nghiệp, mối làm ăn, chính trị. Người miền Nam, nhẹ nhàng hơn, hay trò chuyện về tình yêu, gia đình, bạn bè hơn.

Trong mua bán, bán hàng, nhóm khách hàng dễ chiều nhất là khách miền Nam. Họ rất xởi lởi và dễ tính. Ngược lại với khách miền Nam, khách miền Bắc rất chi li và “ghê gớm”: họ dò hỏi rất kỹ thông tin, giá tiền, phụ kiện, dịch vụ, thậm chí hỏi giá rất nhiều nơi, rồi còn mặc cả,....phải rất nhiều công đoạn trước khi họ xuống tiền. Mua món hàng mà nhìn cách bạn quan sát, cách bạn trả giá thì người bán, nếu là dân Bắc thì họ hoàn toàn có thể nhanh gọn đưa ra ”giải pháp đối xử thích hợp” với bạn. Người Bắc khá rạch ròi, đâu ra đó, ít khi dùng đồ người khác, mà bất kỳ cái gì của họ, động đến đều phải nói cho họ biết một tiếng. Điều này khiến người ta nghĩ dân miền Bắc không dễ chiều, keo kiệt, khó chơi.

————————

Địa lý, khí hậu ảnh hưởng rõ nên tính cách con người. Khí hậu “Hard” thì đương nhiên sản sinh ra con người cũng “Căng”.

Cái được là con người cứng rắn, sức chịu đựng gian khổ kiên cường, lỳ lợm.

Cái mất thì cũng là không có sự vô tư, hào sảng, hiếu khách, làm ăn chộp giật, chặt chém,....và không mấy “dễ thương” trong mắt người miền Nam.


à mà khoan,Redpill là vãi cả lol rồi đkm thằng này nó đang định bày trò troll ghẻ chết cụ bọn bake luôn. :sexy_girl::haha:
 
Mất ít rừng núi hà giang làm éo gì. Tao hay đi phượt kể cả ngay vùng núi gần hà nội còn bỏ hoang đầy kia kìa. Đát khó trồng chọt chăn nuôi dân nó làm farm stay với homstay thì đéo cho làm đéo biết giữ để làm gì
Như cái thác Bản Giốc, 1 nửa do thằng Tàu nắm làm khu du lịch đẹp quá trời, còn 1 nửa của VN như kẹc.

Và còn thứ rất quan trọng mà sau này người ta mới phát hiện ra, mấy tỉnh vùng cao này giàu đất hiếm cực kỳ luôn, tụi phương Tây sắp đổ xô lên các tỉnh khai thác rồi.
 
Tự hào là con dân Bắc kì . Bắc kì lãnh đạo đất nc ngạo nghễ ko phải làm chó săn cho tàu cho mĩ , đưa nam kì lên lãnh đạo giờ này chắc tan hoang như u cà
Óc lổn xưa bắn tên lửa cũng liên xô, máy bay phi công triều tiên, pháo binh và vận tải cũng do china, xưa làm đệ tàu xô phải cho china nó diệt chủng bắc kyd thì hay
 
Tự hào là con dân Bắc kì . Bắc kì lãnh đạo đất nc ngạo nghễ ko phải làm chó săn cho tàu cho mĩ , đưa nam kì lên lãnh đạo giờ này chắc tan hoang như u cà
Nc z là m ko hiểu cả VN&TQ rồi,mà cái gì ko biết thì ko nên nói nhiều vì sẽ lòi ra cái ngu của mình
 
Cái quan trọng là do môi trường. Tao lấy ví dụ tao là ng hà tây cũ sát hà nội hồi bé đến tận lúc thanh niên 20t tao sống rất vô tư. Nhưng bị cái kiểu bạn bè vay tiền xong quỵt nợ ko trả nên tao đề phòng giờ éo ai vay đc tao 1 nghìn . Thêm nữa làm ăn ở bắc kì khó khăn nên con người ta hay nghĩ ra mấy trò lừa khách hàng .
Làm ăn khó vì dân ki bo quá, phải chi tiêu mạnh tay như Nam Kỳ do ảnh hưởng tâm lý từ đại ca Mỹ năm xưa nên kinh tế lên rất nhanh.
 
Bọn Nga ngố lạnh quá nên cũng hiếu chiến chăng? Chúng mày nghe chuyện Nga Ngố phải đi làm giữa trời âm 30 độ chưa
 

Có thể bạn quan tâm

Top