kisuxaydung
Chú bộ đội
Một thằng bake nào đó đã thanh minh cho cái thú chó tính của dân miền ngoài bằng một bài viết như sau:
REDPILL VÙNG MIỀN: TẠI SAO BẮC KỲ LẠI LÀ BẮC KỲ? LÝ DO TẠI SAO NGƯỜI MIỀN BẮC “CHÓ TÍNH”.
Hà hà, lần đầu tiên tôi đi vào Sài Gòn cách đây 10 năm, tôi khá ngạc nhiên khi nghe thấy câu “Bắc Kỳ này”. Với óc non nớt của 1 thanh niên 18 tuổi, tôi không hiểu “Bắc Kỳ” có nghĩa là gì. Rồi khi cô bán hàng hỏi tôi từ đâu đến, tôi nói rõ “con ở Hà Nội vào”. Cô ấy nói “trời ơi cô hỏi quan tâm con thôi mà, sao mà dữ vậy”. Khá là buồn cười vì sự thật là tôi chỉ nói bằng đúng cái tông giọng bình thường của người miền Bắc nhưng cũng khiến cô ấy ái ngại dè chừng. Vô vàn câu chuyện kiểu này nữa, đó là lý do để tôi có cái bài này cho các bạn đọc.
————————
Người miền Bắc hay được nhìn nhận là tính cách hung bạo, khó tính, xét nét, tính toán thủ đoạn kỹ càng, chi li, căng thẳng, năng lượng toát ra có phần áp lực và nặng nề; đàn ông miền Bắc được cho là gia trưởng, thích quyền lực, gia trưởng, biết chăm lo cho vợ con, ít nhậu nhẹt, lối sống tiết kiệm thậm chí đến tằn tiện, suy tính lâu dài. Tính cách đặc trưng ở đây là “HARD” — Sự khắc nghiệt.
Là một đàn ông “Bắc Kỳ” chính cống, tôi thừa nhận tất cả các tính cách đó. Tôi đã cố gắng đi tìm câu trả lời cho điều này và vô tình phát hiện ra 1 lý do rất lớn mà ít người để ý. Đó chính là THỜI TIẾT VÀ KHÍ HẬU.
————————
Là 1 đất nước có địa bề ngang rất khiêm tốn nhưng chiều dài lại chạy dọc qua các vĩ tuyến, nên 2 miền của Việt Nam có thời tiết khác nhau hoàn toàn, trái ngược với những đất nước có diện tích trải ngang theo kinh tuyến.
Thời tiết miền Bắc có đầy đủ 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Điều này trái ngược hoàn toàn với miền Nam rõ rệt 2 mùa mưa và khô.
Nét đặc trưng ở thời tiết miền Bắc là các hiện tượng cực đoan: nắng nóng thì cũng rất kinh khủng, khắc nghiệt hơn cái nóng của miền Nam, nhưng mưa lạnh thì cũng rất kinh khủng, cực đoan hơn cả miền Nam.
Có câu chuyện vui rằng, người miền Nam 23 độ đã là đắp chăn vì lạnh, còn người miền Bắc thì 20 độ chỉ gọi là khai vị của mùa lạnh, 15 độ là hơi lạnh, 10 độ là bắt đầu lạnh, 5 độ mới gọi là lạnh. Thời tiết mùa lạnh của miền Bắc kết hợp với mưa phùn và mưa rào trở thành cơn ám ảnh với chính người miền Bắc. Tôi đã không ít lần nghe bạn bè người nước ngoài nhận xét rằng cái lạnh ở đây nó tởm hơn cái lạnh ở Moscow vì bên đó lạnh khô nhưng ở đây lạnh cùng với mưa rào, khí lạnh nó thấm buốt vào trong tận xương tuỷ.
Và tiếp đó là thời tiết nồm ẩm của những tháng đầu năm ở Bắc Kỳ. Một dạng thời tiết quái đản nhất tôi từng biết. Tất cả đồ đạc trong nhà đều “chảy nước”. Cái khí ẩm của hơi nước bốc lên, bám vào mọi thứ. Quần áo có khi phơi 2 tuần lễ mới khô. Đi lại đường xá trơn và bẩn, không khí ẩm dễ gây nấm mốc cho cả các vật dụng lẫn....con người. Các bệnh ngoài da thì luôn phát triển mạnh ở những cái tuần nồm ẩm này.
Kinh khủng nhất là sự thay đổi thời tiết đột ngột của miền Bắc. Nghĩa là ngay ngày hôm nay có thể đang nắng nóng nhưng vài tiếng đồng hồ nữa thời tiết sẽ chuyển sang dạng.....mùa thu mùa đông khiến bạn họ, sổ mũi và phải đắp chăn.
Địa hình miền Bắc trùng trùng đồi núi. Những cung đèo hiểm trở nhất cũng ở miền Bắc: Mã Pí Lèng, Tà Xùa,.....Đã có lần tôi được đi núi Bà Đen ở Tây Ninh — ngọn núi được gọi là nóc nhà của miền Nam vì nó cao nhất (986m). Nhưng theo cảm nhận của tôi thì về độ dốc, khúc khuỷu trên đường, hiểm trở thì núi Bà Đen chỉ ngang.......1 quả đồi chè nhỏ ở Thái Nguyên, 1 đồi vải ở Bắc Giang chứ chưa bao giờ cửa so với những quả núi kinh khủng hơn.
Ngay kể cả ở 2 vùng đồng bằng lớn nhất miền Bắc là đồng bằng Sông Hồng và Sông Mã ở Thanh Hoá, dù đồng bằng phù sa nhưng người miền Bắc cũng không yên ổn: những con sông lớn luôn đi kèm bão lũ cuốn trôi mọi thứ và hiện tượng mất mùa, thiệt hại do thiên tai xảy ra nhiều ở miền Bắc. Không được ông Trời ban cho thiên nhiên trù phú, đất đai tốt để trồng cây canh tác như miền Nam, người miền Bắc luôn có một nỗi lo sợ về nạn mất mùa, cái ăn và vì thế chi tiêu tiết kiệm là một kỹ năng sinh tồn cần thiết với họ.
Một nét đặc trưng nhỏ mà khi đi đường tôi quan sát được đó là, ở Hà Nội có rất ít hoặc gần như là không có những quán ăn nằm trong những ngõ nhỏ, hẻm bé. Số lượng quán ăn ngoài đường rất khiêm tốn so với Sài Gòn (có lẽ là do đặc tính dân Bắc thích tự nấu cơm ở nhà ăn và chi tiêu thắt chặt). Đi ở Sài Gòn, tôi có cảm giác rất khó chọn quán ăn vì....quá nhiều, xếp dày đặc và khắp cả phố, khác hẳn so với Hà Nội vì ở Hà Nội, có quán mà ăn là tốt rồi. Tôi tìm địa chỉ ăn Sushi thì ngạc nhiên vì 1 quận ở Sài Gòn có.....20 địa chỉ ăn Sushi, trong khi quận tôi ở gần nội thành thì chỉ có.....2 địa chỉ (chưa kể đó là nằm trong trung tâm thương mại).
Một điều thú vị nữa mà tôi quan sát thấy là người miền Bắc nhìn nhau luôn có một thái độ giữ khoảng cách nhất định, câu truyện của họ thường về công việc, sự nghiệp, mối làm ăn, chính trị. Người miền Nam, nhẹ nhàng hơn, hay trò chuyện về tình yêu, gia đình, bạn bè hơn.
Trong mua bán, bán hàng, nhóm khách hàng dễ chiều nhất là khách miền Nam. Họ rất xởi lởi và dễ tính. Ngược lại với khách miền Nam, khách miền Bắc rất chi li và “ghê gớm”: họ dò hỏi rất kỹ thông tin, giá tiền, phụ kiện, dịch vụ, thậm chí hỏi giá rất nhiều nơi, rồi còn mặc cả,....phải rất nhiều công đoạn trước khi họ xuống tiền. Mua món hàng mà nhìn cách bạn quan sát, cách bạn trả giá thì người bán, nếu là dân Bắc thì họ hoàn toàn có thể nhanh gọn đưa ra ”giải pháp đối xử thích hợp” với bạn. Người Bắc khá rạch ròi, đâu ra đó, ít khi dùng đồ người khác, mà bất kỳ cái gì của họ, động đến đều phải nói cho họ biết một tiếng. Điều này khiến người ta nghĩ dân miền Bắc không dễ chiều, keo kiệt, khó chơi.
————————
Địa lý, khí hậu ảnh hưởng rõ nên tính cách con người. Khí hậu “Hard” thì đương nhiên sản sinh ra con người cũng “Căng”.
Cái được là con người cứng rắn, sức chịu đựng gian khổ kiên cường, lỳ lợm.
Cái mất thì cũng là không có sự vô tư, hào sảng, hiếu khách, làm ăn chộp giật, chặt chém,....và không mấy “dễ thương” trong mắt người miền Nam.

REDPILL VÙNG MIỀN: TẠI SAO BẮC KỲ LẠI LÀ BẮC KỲ? LÝ DO TẠI SAO NGƯỜI MIỀN BẮC “CHÓ TÍNH”.
Hà hà, lần đầu tiên tôi đi vào Sài Gòn cách đây 10 năm, tôi khá ngạc nhiên khi nghe thấy câu “Bắc Kỳ này”. Với óc non nớt của 1 thanh niên 18 tuổi, tôi không hiểu “Bắc Kỳ” có nghĩa là gì. Rồi khi cô bán hàng hỏi tôi từ đâu đến, tôi nói rõ “con ở Hà Nội vào”. Cô ấy nói “trời ơi cô hỏi quan tâm con thôi mà, sao mà dữ vậy”. Khá là buồn cười vì sự thật là tôi chỉ nói bằng đúng cái tông giọng bình thường của người miền Bắc nhưng cũng khiến cô ấy ái ngại dè chừng. Vô vàn câu chuyện kiểu này nữa, đó là lý do để tôi có cái bài này cho các bạn đọc.
————————
Người miền Bắc hay được nhìn nhận là tính cách hung bạo, khó tính, xét nét, tính toán thủ đoạn kỹ càng, chi li, căng thẳng, năng lượng toát ra có phần áp lực và nặng nề; đàn ông miền Bắc được cho là gia trưởng, thích quyền lực, gia trưởng, biết chăm lo cho vợ con, ít nhậu nhẹt, lối sống tiết kiệm thậm chí đến tằn tiện, suy tính lâu dài. Tính cách đặc trưng ở đây là “HARD” — Sự khắc nghiệt.
Là một đàn ông “Bắc Kỳ” chính cống, tôi thừa nhận tất cả các tính cách đó. Tôi đã cố gắng đi tìm câu trả lời cho điều này và vô tình phát hiện ra 1 lý do rất lớn mà ít người để ý. Đó chính là THỜI TIẾT VÀ KHÍ HẬU.
————————
Là 1 đất nước có địa bề ngang rất khiêm tốn nhưng chiều dài lại chạy dọc qua các vĩ tuyến, nên 2 miền của Việt Nam có thời tiết khác nhau hoàn toàn, trái ngược với những đất nước có diện tích trải ngang theo kinh tuyến.
Thời tiết miền Bắc có đầy đủ 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Điều này trái ngược hoàn toàn với miền Nam rõ rệt 2 mùa mưa và khô.
Nét đặc trưng ở thời tiết miền Bắc là các hiện tượng cực đoan: nắng nóng thì cũng rất kinh khủng, khắc nghiệt hơn cái nóng của miền Nam, nhưng mưa lạnh thì cũng rất kinh khủng, cực đoan hơn cả miền Nam.
Có câu chuyện vui rằng, người miền Nam 23 độ đã là đắp chăn vì lạnh, còn người miền Bắc thì 20 độ chỉ gọi là khai vị của mùa lạnh, 15 độ là hơi lạnh, 10 độ là bắt đầu lạnh, 5 độ mới gọi là lạnh. Thời tiết mùa lạnh của miền Bắc kết hợp với mưa phùn và mưa rào trở thành cơn ám ảnh với chính người miền Bắc. Tôi đã không ít lần nghe bạn bè người nước ngoài nhận xét rằng cái lạnh ở đây nó tởm hơn cái lạnh ở Moscow vì bên đó lạnh khô nhưng ở đây lạnh cùng với mưa rào, khí lạnh nó thấm buốt vào trong tận xương tuỷ.
Và tiếp đó là thời tiết nồm ẩm của những tháng đầu năm ở Bắc Kỳ. Một dạng thời tiết quái đản nhất tôi từng biết. Tất cả đồ đạc trong nhà đều “chảy nước”. Cái khí ẩm của hơi nước bốc lên, bám vào mọi thứ. Quần áo có khi phơi 2 tuần lễ mới khô. Đi lại đường xá trơn và bẩn, không khí ẩm dễ gây nấm mốc cho cả các vật dụng lẫn....con người. Các bệnh ngoài da thì luôn phát triển mạnh ở những cái tuần nồm ẩm này.
Kinh khủng nhất là sự thay đổi thời tiết đột ngột của miền Bắc. Nghĩa là ngay ngày hôm nay có thể đang nắng nóng nhưng vài tiếng đồng hồ nữa thời tiết sẽ chuyển sang dạng.....mùa thu mùa đông khiến bạn họ, sổ mũi và phải đắp chăn.
Địa hình miền Bắc trùng trùng đồi núi. Những cung đèo hiểm trở nhất cũng ở miền Bắc: Mã Pí Lèng, Tà Xùa,.....Đã có lần tôi được đi núi Bà Đen ở Tây Ninh — ngọn núi được gọi là nóc nhà của miền Nam vì nó cao nhất (986m). Nhưng theo cảm nhận của tôi thì về độ dốc, khúc khuỷu trên đường, hiểm trở thì núi Bà Đen chỉ ngang.......1 quả đồi chè nhỏ ở Thái Nguyên, 1 đồi vải ở Bắc Giang chứ chưa bao giờ cửa so với những quả núi kinh khủng hơn.
Ngay kể cả ở 2 vùng đồng bằng lớn nhất miền Bắc là đồng bằng Sông Hồng và Sông Mã ở Thanh Hoá, dù đồng bằng phù sa nhưng người miền Bắc cũng không yên ổn: những con sông lớn luôn đi kèm bão lũ cuốn trôi mọi thứ và hiện tượng mất mùa, thiệt hại do thiên tai xảy ra nhiều ở miền Bắc. Không được ông Trời ban cho thiên nhiên trù phú, đất đai tốt để trồng cây canh tác như miền Nam, người miền Bắc luôn có một nỗi lo sợ về nạn mất mùa, cái ăn và vì thế chi tiêu tiết kiệm là một kỹ năng sinh tồn cần thiết với họ.
Một nét đặc trưng nhỏ mà khi đi đường tôi quan sát được đó là, ở Hà Nội có rất ít hoặc gần như là không có những quán ăn nằm trong những ngõ nhỏ, hẻm bé. Số lượng quán ăn ngoài đường rất khiêm tốn so với Sài Gòn (có lẽ là do đặc tính dân Bắc thích tự nấu cơm ở nhà ăn và chi tiêu thắt chặt). Đi ở Sài Gòn, tôi có cảm giác rất khó chọn quán ăn vì....quá nhiều, xếp dày đặc và khắp cả phố, khác hẳn so với Hà Nội vì ở Hà Nội, có quán mà ăn là tốt rồi. Tôi tìm địa chỉ ăn Sushi thì ngạc nhiên vì 1 quận ở Sài Gòn có.....20 địa chỉ ăn Sushi, trong khi quận tôi ở gần nội thành thì chỉ có.....2 địa chỉ (chưa kể đó là nằm trong trung tâm thương mại).
Một điều thú vị nữa mà tôi quan sát thấy là người miền Bắc nhìn nhau luôn có một thái độ giữ khoảng cách nhất định, câu truyện của họ thường về công việc, sự nghiệp, mối làm ăn, chính trị. Người miền Nam, nhẹ nhàng hơn, hay trò chuyện về tình yêu, gia đình, bạn bè hơn.
Trong mua bán, bán hàng, nhóm khách hàng dễ chiều nhất là khách miền Nam. Họ rất xởi lởi và dễ tính. Ngược lại với khách miền Nam, khách miền Bắc rất chi li và “ghê gớm”: họ dò hỏi rất kỹ thông tin, giá tiền, phụ kiện, dịch vụ, thậm chí hỏi giá rất nhiều nơi, rồi còn mặc cả,....phải rất nhiều công đoạn trước khi họ xuống tiền. Mua món hàng mà nhìn cách bạn quan sát, cách bạn trả giá thì người bán, nếu là dân Bắc thì họ hoàn toàn có thể nhanh gọn đưa ra ”giải pháp đối xử thích hợp” với bạn. Người Bắc khá rạch ròi, đâu ra đó, ít khi dùng đồ người khác, mà bất kỳ cái gì của họ, động đến đều phải nói cho họ biết một tiếng. Điều này khiến người ta nghĩ dân miền Bắc không dễ chiều, keo kiệt, khó chơi.
————————
Địa lý, khí hậu ảnh hưởng rõ nên tính cách con người. Khí hậu “Hard” thì đương nhiên sản sinh ra con người cũng “Căng”.
Cái được là con người cứng rắn, sức chịu đựng gian khổ kiên cường, lỳ lợm.
Cái mất thì cũng là không có sự vô tư, hào sảng, hiếu khách, làm ăn chộp giật, chặt chém,....và không mấy “dễ thương” trong mắt người miền Nam.

