Dân Việt Nam bản chất là chỉ chăm chỉ lúc đói, lúc no cái bụng rồi là quay ra hưởng thụ khoái lạc ngay.
Làm việc thì đéo bao giờ đi đến tận cùng, cái gì tốt tốt đủ dùng rồi là cứ thế đem mài ra mà ăn. Nếu chúng mày để ý thì sẽ thấy dân Việt xưa kia đéo có tác phẩm hội họa nào là danh tác như bọn Trung Quốc hay Nhật Bản. Bởi vì dân Việt có suy nghĩ, bức bối gì trong lòng là đem xuất hết qua đường miệng (là chửi bới nhau đó), còn bọn Trung Quốc hay Nhật Bản thì tụi nó sẽ kìm nén trong lòng và xuất ra bằng cách viết chữ hay vẽ vời, đó là biểu hiện của việc rèn luyện bản thân đạt đến chân, thiện, mỹ.
Rồi còn khả năng hợp tác của dân Việt rất kém, là do chủ nghĩa vùng miền, địa phương cục bộ ăn sâu vào trong máu. Mà cùng quê giúp đỡ nhau còn đỡ, đằng này là cùng địa phương nhưng khác làng, khác huyện cũng quay sang chửi bới, đâm chém nhau tơi bời (điển hình là việc trai làng khác sang tán gái làng này là mấy thằng thanh niên làng hò nhau ra đánh chết cmml)