Có Video ☘️Thứ mềm nhất... lại thắng thứ cứng nhất. Bạn đã hiểu câu này chưa?🌸



🌸KẺ ĐÁNG SỢ NHẤT... LÀ KẺ KHÔNG TRANH.

Bạn nghĩ người thắng là người tranh giỏi?

Không.

Người thật sự đáng sợ, là người không tranh.

Nghe có vẻ nghịch lý.

Nhưng nhìn nước mà xem.

Nước chưa từng giành đi trước.

Không chen lấn.

Không ồn ào.

Không cố chứng minh mình manh.

Nó chọn ở nơi thấp nhất.

Nơi mà ai cũng muốn tránh.

Nhưng chính từ nơi thấp đó, nó nuôi sống cả vạn vật.

Bạn có bao giờ thấy nước vội chưa?

Không.

Nó không chạy theo tốc độ.

Không hơn thua từng đoạn đường.

Nó chỉ làm một việc duy nhất: chảy tiếp.

Ngày này qua ngày khác.

Lặng lẽ.

Đều đặn.

Không ngừng.

Và rồi một ngày đá cũng mòn.

núi cũng lở.

đường cũng tự mở ra.

Nước không thắng trong một khoảnh khắc.

Nó thắng bằng thời gian.

Con người lại khác.

Chúng ta quá quen với việc phải thắng ngay.

Thắng nhanh.

Thắng để chứng minh.

Thắng để người khác công nhận.

Nên chúng ta vội.

Vội hơn người khác.

Vội giàu.

Vội giỏi.

Vội trở thành một ai đó.

Nhưng chính cái “vội” đó làm mình kiệt sức.

Đi được một đoạn là mệt.

Chưa kịp tới đâu đã muốn bỏ cuộc.

Không phải vì bạn kém.

Mà vì bạn đang cố thắng, trong một cuộc đua quá ngắn.

Còn nước thì không.

Nó không tranh từng bước.

Nó tranh cả hành trình.

Bạn tưởng nó đang lùi, thật ra nó đang chọn đường dễ đi nhất.

Bạn tưởng nó yếu, nhưng thứ mềm nhất lại thắng thứ cứng nhất.

Bạn tưởng nó chậm, nhưng thứ chậm nhất lại đi xa nhất.

Đó mới là kiểu thắng đáng sợ:

Không cần tranh, mà vẫn không ai tranh nổi.

Có những lúc trong đời, bạn nên học cách “không tranh".

Không tranh hơn thua vô nghĩa.

Không tranh đúng sai với người không cùng tầng.

Không tranh để chứng minh giá trị của mình.

Không phải vì bạn yếu.

Mà vì bạn hiểu, năng lượng của mình đáng dùng cho những thứ lớn hơn.

Bạn lùi một bước không phải là thua.

Mà là để giữ mình.

Giữ sức.

Giữ tâm.

Giữ hướng đi.

Nhìn thì như mất.

Nhưng thực ra là đang tích lũy một cú tiến dài hơn.

Đời người không cần thắng ngay.

Chỉ cần không dừng lại.

Chậm một chút cũng được.

Ít một chút cũng không sao.

Miễn là mỗi ngày, bạn vẫn đang tiến lên.

Một chút thôi cũng được.

Vì:

Gió lớn bắt đầu từ một làn gió nhỏ.

Sóng lớn sinh ra từ những gợn nước li ti.

Và thành công lớn, chưa bao giờ đến từ một lần bùng nổ.

Mà đến từ hàng nghìn lần không bỏ cuộc.

Rồi sẽ có một ngày, khi bạn nhìn lại hành trình của mình.

Bạn sẽ nhận ra:

Bạn không thắng vì bạn giỏi hơn ai.

Cũng không phải vì bạn nhanh hơn ai.

Mà vì bạn là người duy nhất vẫn còn đi.

Và lúc đó bạn mới hiểu:

Nước không tranh.

Nhưng chẳng ai, tranh nổi với nước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 



🌸KẺ ĐÁNG SỢ NHẤT... LÀ KẺ KHÔNG TRANH.

Bạn nghĩ người thắng là người tranh giỏi?

Không.

Người thật sự đáng sợ, là người không tranh.

Nghe có vẻ nghịch lý.

Nhưng nhìn nước mà xem.

Nước chưa từng giành đi trước.

Không chen lấn.

Không ồn ào.

Không cố chứng minh mình manh.

Nó chọn ở nơi thấp nhất.

Nơi mà ai cũng muốn tránh.

Nhưng chính từ nơi thấp đó, nó nuôi sống cả vạn vật.

Bạn có bao giờ thấy nước vội chưa?

Không.

Nó không chạy theo tốc độ.

Không hơn thua từng đoạn đường.

Nó chỉ làm một việc duy nhất: chảy tiếp.

Ngày này qua ngày khác.

Lặng lẽ.

Đều đặn.

Không ngừng.

Và rồi một ngày đá cũng mòn.

núi cũng lở.

đường cũng tự mở ra.

Nước không thắng trong một khoảnh khắc.

Nó thắng bằng thời gian.

Con người lại khác.

Chúng ta quá quen với việc phải thắng ngay.

Thắng nhanh.

Thắng để chứng minh.

Thắng để người khác công nhận.

Nên chúng ta vội.

Vội hơn người khác.

Vội giàu.

Vội giỏi.

Vội trở thành một ai đó.

Nhưng chính cái “vội” đó làm mình kiệt sức.

Đi được một đoạn là mệt.

Chưa kịp tới đâu đã muốn bỏ cuộc.

Không phải vì bạn kém.

Mà vì bạn đang cố thắng, trong một cuộc đua quá ngắn.

Còn nước thì không.

Nó không tranh từng bước.

Nó tranh cả hành trình.

Bạn tưởng nó đang lùi, thật ra nó đang chọn đường dễ đi nhất.

Bạn tưởng nó yếu, nhưng thứ mềm nhất lại thắng thứ cứng nhất.

Bạn tưởng nó chậm, nhưng thứ chậm nhất lại đi xa nhất.

Đó mới là kiểu thắng đáng sợ:

Không cần tranh, mà vẫn không ai tranh nổi.

Có những lúc trong đời, bạn nên học cách “không tranh".

Không tranh hơn thua vô nghĩa.

Không tranh đúng sai với người không cùng tầng.

Không tranh để chứng minh giá trị của mình.

Không phải vì bạn yếu.

Mà vì bạn hiểu, năng lượng của mình đáng dùng cho những thứ lớn hơn.

Bạn lùi một bước không phải là thua.

Mà là để giữ mình.

Giữ sức.

Giữ tâm.

Giữ hướng đi.

Nhìn thì như mất.

Nhưng thực ra là đang tích lũy một cú tiến dài hơn.

Đời người không cần thắng ngay.

Chỉ cần không dừng lại.

Chậm một chút cũng được.

Ít một chút cũng không sao.

Miễn là mỗi ngày, bạn vẫn đang tiến lên.

Một chút thôi cũng được.

Vì:

Gió lớn bắt đầu từ một làn gió nhỏ.

Sóng lớn sinh ra từ những gợn nước li ti.

Và thành công lớn, chưa bao giờ đến từ một lần bùng nổ.

Mà đến từ hàng nghìn lần không bỏ cuộc.

Rồi sẽ có một ngày, khi bạn nhìn lại hành trình của mình.

Bạn sẽ nhận ra:

Bạn không thắng vì bạn giỏi hơn ai.

Cũng không phải vì bạn nhanh hơn ai.

Mà vì bạn là người duy nhất vẫn còn đi.

Và lúc đó bạn mới hiểu:

Nước không tranh.

Nhưng chẳng ai, tranh nổi với nước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
bài nhạc hùng hồn mãnh liệt quá sư tỷ :beauty:
Lấy cương thắng nhu
 
Pác Hồ chúng ta cũng giống như nước..ra đi tìm đường cứu nước năm 1932 từ một người đầu bếp què trở thành vị cha già dân tộc.trải qua bao gian khổ ngục tù bao nhiêu lý tưởng đầy rẩy ngoài kia.
cuối cuộc bác tìm ra lý tưởng cộng xả là phù hợp nhất..
Rồi lại đánh tan Pháp Nhật Mỹ để cho đất nước ta có được vị thế cơ đồ như ngày hôm nay!
 



🌸KẺ ĐÁNG SỢ NHẤT... LÀ KẺ KHÔNG TRANH.

Bạn nghĩ người thắng là người tranh giỏi?

Không.

Người thật sự đáng sợ, là người không tranh.

Nghe có vẻ nghịch lý.

Nhưng nhìn nước mà xem.

Nước chưa từng giành đi trước.

Không chen lấn.

Không ồn ào.

Không cố chứng minh mình manh.

Nó chọn ở nơi thấp nhất.

Nơi mà ai cũng muốn tránh.

Nhưng chính từ nơi thấp đó, nó nuôi sống cả vạn vật.

Bạn có bao giờ thấy nước vội chưa?

Không.

Nó không chạy theo tốc độ.

Không hơn thua từng đoạn đường.

Nó chỉ làm một việc duy nhất: chảy tiếp.

Ngày này qua ngày khác.

Lặng lẽ.

Đều đặn.

Không ngừng.

Và rồi một ngày đá cũng mòn.

núi cũng lở.

đường cũng tự mở ra.

Nước không thắng trong một khoảnh khắc.

Nó thắng bằng thời gian.

Con người lại khác.

Chúng ta quá quen với việc phải thắng ngay.

Thắng nhanh.

Thắng để chứng minh.

Thắng để người khác công nhận.

Nên chúng ta vội.

Vội hơn người khác.

Vội giàu.

Vội giỏi.

Vội trở thành một ai đó.

Nhưng chính cái “vội” đó làm mình kiệt sức.

Đi được một đoạn là mệt.

Chưa kịp tới đâu đã muốn bỏ cuộc.

Không phải vì bạn kém.

Mà vì bạn đang cố thắng, trong một cuộc đua quá ngắn.

Còn nước thì không.

Nó không tranh từng bước.

Nó tranh cả hành trình.

Bạn tưởng nó đang lùi, thật ra nó đang chọn đường dễ đi nhất.

Bạn tưởng nó yếu, nhưng thứ mềm nhất lại thắng thứ cứng nhất.

Bạn tưởng nó chậm, nhưng thứ chậm nhất lại đi xa nhất.

Đó mới là kiểu thắng đáng sợ:

Không cần tranh, mà vẫn không ai tranh nổi.

Có những lúc trong đời, bạn nên học cách “không tranh".

Không tranh hơn thua vô nghĩa.

Không tranh đúng sai với người không cùng tầng.

Không tranh để chứng minh giá trị của mình.

Không phải vì bạn yếu.

Mà vì bạn hiểu, năng lượng của mình đáng dùng cho những thứ lớn hơn.

Bạn lùi một bước không phải là thua.

Mà là để giữ mình.

Giữ sức.

Giữ tâm.

Giữ hướng đi.

Nhìn thì như mất.

Nhưng thực ra là đang tích lũy một cú tiến dài hơn.

Đời người không cần thắng ngay.

Chỉ cần không dừng lại.

Chậm một chút cũng được.

Ít một chút cũng không sao.

Miễn là mỗi ngày, bạn vẫn đang tiến lên.

Một chút thôi cũng được.

Vì:

Gió lớn bắt đầu từ một làn gió nhỏ.

Sóng lớn sinh ra từ những gợn nước li ti.

Và thành công lớn, chưa bao giờ đến từ một lần bùng nổ.

Mà đến từ hàng nghìn lần không bỏ cuộc.

Rồi sẽ có một ngày, khi bạn nhìn lại hành trình của mình.

Bạn sẽ nhận ra:

Bạn không thắng vì bạn giỏi hơn ai.

Cũng không phải vì bạn nhanh hơn ai.

Mà vì bạn là người duy nhất vẫn còn đi.

Và lúc đó bạn mới hiểu:

Nước không tranh.

Nhưng chẳng ai, tranh nổi với nước.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
@Mặtxấuthìsẽngu :vozvn (1):
 
Tau hỏi lần cuối
Clip phai nần (final) đâu
so7zrki.jpg
 

Có thể bạn quan tâm

Top