Sau hơn 40 năm sống ở SG thì tao nhận thấy có một sự thay đổi rất rõ nét về cái gọi là văn hóa và sự chia rẽ về vấn đề pbvm .
Tao gốc Bắc 54 , 8x đời đầu , sống ở SG hơn 30 năm nay .
Trước đây và cụ thể là trước 2015 thì vấn đề pbvm , và đặc biệt là về vấn đề nhắc lại về 30/4 , thổi phồng lên về chiến thắng , kỉ niệm , vv nó rất nhạt nhòa và hầu như ít người muốn nói đến .
Ngày lễ 30/4 ngày xưa có lẽ mọi người ở SG , cũng như ở khu vực Miền Nam chỉ quan niệm đó là dịp lễ để đi chơi và hóng cái cuộc đua cúp truyền hình xe đạp chạy xuyên qua các tỉnh và kết thúc ở dinh độc lập .
Không có các trend như treo cờ , cosplay xe tăng húc cổng rồi lùa lũ thiếu nhi ra hàng quân như bây giờ đâu .
Và thực sự vết thương ở thời điểm đó nó đang bắt đầu liền sẹo , và nếu không khơi gợi ra thì nó sẽ liền như bọn Đông Tây Đức , Nam Bắc Mỹ thôi .
Và thời điểm trước 2015 thì vấn đề kì thị người Bắc nó cũng không mạnh mẽ như bây giờ đâu , mặc dù người Bắc ở thời điểm trước 2015 cũng điếm thúi không hề thua kém bây giờ , cũng đi tìm bố và rất mạnh về mảng cho vay tài chính .
Nhưng bắt đầu từ 2016 trở về đây là tình hình khác hẳn .
Chưa biết kiến trúc sư nào đứng đằng sau kế hoạch này nhỉ ?