Câu hỏi này chạm đúng **bản chất của chính trị quyền lực**, không phải chuyện cá nhân hay năng lực riêng lẻ của một lãnh đạo.
Việc **tuyên truyền các mục tiêu viển vông, phi thực tế** thường **không phải là ngây thơ**, mà là **một công cụ chính trị có tính toán**. Có vài mục đích chính như sau:
---
## 1. Tạo **tính chính danh nhanh** cho lãnh đạo mới
Khi vừa lên nắm quyền, lãnh đạo thường **chưa có thành tích thực tế**.
Mục tiêu “to lớn”, “vĩ đại”, “chưa từng có” giúp:
* Tạo cảm giác **đột phá lịch sử**
* Tự đặt mình vào vai “người được chọn”
* So sánh ngầm rằng: *người tiền nhiệm nhỏ bé, tôi thì khác*
Ví dụ điển hình:
* Mao Trạch Đông với **Đại Nhảy Vọt**
* Pol Pot với xã hội “không tiền – không giai cấp”
→ Mục tiêu càng lớn, **công lao trên giấy càng nhanh**, dù thực tế chưa làm gì.
---
## 2. Đánh lạc hướng khỏi vấn đề thực tế trước mắt
Khi nền kinh tế, xã hội đang có vấn đề:
* Lạm phát
* Thất nghiệp
* Tham nhũng
* Bất ổn nội bộ
Lãnh đạo sẽ:
* **Đẩy tầm nhìn ra rất xa** (10–20–30 năm)
* Khiến dân chúng bận tranh luận “tương lai huy hoàng”
* Làm mờ đi câu hỏi: *“Hiện tại đang xử lý ra sao?”*
👉 Đây là kỹ thuật **chuyển trọng tâm nhận thức**.
---
## 3. Tạo cái cớ chính trị cho các biện pháp mạnh
Mục tiêu viển vông thường đi kèm với:
* “Tình hình rất khẩn cấp”
* “Phải hy sinh”
* “Không thể theo cách cũ”
Từ đó hợp thức hóa:
* Siết tự do
* Tăng quyền lực hành pháp
* Bỏ qua phản biện, bỏ qua quy trình
Lập luận quen thuộc:
> “Mục tiêu quá lớn, nếu còn tranh luận thì sẽ thất bại”
---
## 4. Thanh lọc và tái cấu trúc nội bộ quyền lực
Mục tiêu **phi thực tế** là một **bài test lòng trung thành**:
* Ai tin và hô khẩu hiệu → giữ lại
* Ai nghi ngờ, phản biện → gán nhãn “cản trở”, “bảo thủ”
Trong thực tế chính trị:
* **Không cần đúng**
* Chỉ cần **đồng thuận tuyệt đối**
Rất nhiều cuộc thanh trừng nội bộ bắt đầu bằng lý do:
> “Không đủ quyết tâm thực hiện tầm nhìn của lãnh đạo”
---
## 5. Đặt sẵn “lối thoát trách nhiệm” khi thất bại
Khi mục tiêu vốn đã không thể đạt:
* Thất bại là **điều chắc chắn**
* Nhưng thất bại sẽ được đổ cho:
* “Hoàn cảnh khách quan”
* “Thế lực bên ngoài”
* “Cấp dưới làm sai”
* “Dân chưa đủ giác ngộ”
👉 Mục tiêu càng viển vông thì **càng khó kiểm chứng**, và **càng dễ né trách nhiệm cá nhân**.
---
## 6. Tạo hiệu ứng tâm lý tập thể: hy vọng > lý trí
Con người trong khó khăn **muốn tin vào điều gì đó lớn lao**.
Mục tiêu phi thực tế:
* Không cần khả thi
* Chỉ cần **kích hoạt cảm xúc**
* Làm dân chúng “chịu đựng hiện tại để đổi lấy tương lai”
Đây là **chính trị cảm xúc**, không phải quản trị.
---
## Dấu hiệu nhận biết mục tiêu tuyên truyền viển vông
Một mục tiêu thường **nguy hiểm** khi có các dấu hiệu:
* Không có lộ trình kỹ thuật cụ thể
* Không có chi phí – rủi ro – phương án thất bại
* Không cho phép phản biện
* Luôn gắn với đạo đức (“ai nghi ngờ là xấu”)
* Thành tích chỉ đo bằng khẩu hiệu, không bằng số liệu
---
## Tóm lại (nói thẳng)
> **Mục tiêu viển vông trong chính trị không nhằm để đạt được, mà để cai trị.**
Nó giúp:
* Củng cố quyền lực nhanh
* Loại bỏ phản biện
* Trì hoãn trách nhiệm
* Kiểm soát tâm lý xã hội