Thực sự chúng mày nghĩ Việt Nam còn cửa để trở thành nước phát triển không? Trả lời dựa theo kiến thức của chúng mày nhé.T thấy vid này khá hay.

Vẹm từng có khả năng 2030 phát triển rồi đó.
Thời 3x lãnh đạo, đất nước lúc đó phát triển nhanh vcl, nào là các tuyến metro đang làm và sắp sửa hoàng thành, cao tốc nake, bake liên tục khởi công, rồi SG cũng được phép xây dựng nhiều.
Tuy rằng lão phá cũng khá nhiều, nhưng với tao thì chấp nhận được vì đám lãnh đạo lúc đó đéo biết điều hành trong khi các dự án lớn mới ở bước đầu tư ban đầu. Nếu chấp nhận cho lão thêm chục năm vừa làm, vừa vá lỗi thì khả năng đất nước sẽ phát triển hơn giờ.

Thế mà sang thời Lú, lão dừng toàn bộ các công trình xây dựng miền nam, bao gồm xây dựng đường cao tốc huyết mạch của nake và tayke; toàn bộ dự án của 3x đều bị dừng dưới danh nghĩa sửa lỗi mà đéo cho hoạt động tiếp; các nhà máy công nghiệp nặng vốn FDI đều bị lão dùng dân ý bắt đóng cửa; toàn bộ bộ máy 9 quèn bị xáo trộn vì cái hoạt động "đốt lò"; rồi vụ chống dịch 2021 như cc làm cả nake điêu đứng; chặn đứng tự do ngôn luận; phân biệt vùng miền cực độ với câu: "chỉ có bakecho mới được làm tbt"; và quan trọng nhất là tạo tiền đề đưa đám conan lên nắm chính quyền.

Giờ thời Tô Lâm thì nói thiệt tao đéo biết ntn.
Khuyết điểm của lão: điều hành kinh tế như cc, conan lộng quyền, phí phạt, thuế má cao ngất ngưởng, luật ra liên tục và phát hành ngay lập tức đéo cho dân thở rồi lại thay đổi liền.
Tuy nhiên lão cũng có 2 điểm sáng:
- Tăng lớn vốn đầu tư cơ sở hạ tầng cho miền Nam với tuyến metro số 1, nhiều tuyến cao tốc hoàn công. Riêng trong SG thì tao thấy nội trong 1 năm mà nhiều đường xá được nâng cấp, mở rộng. 5 tuyến metro mới ở SG sẽ được khởi công trong năm nay.
- Tiêu diệt 1 đống cơ sở sản xuất thực phẩm bẩn, thuốc giả.

Đụ mẹ, tao có thể nói là 3x, Rừng có tâm huyết phát triển đất nước, còn thằng Lú già đéo chỉ kéo lùi đất nước 20-30 năm, mà còn gây chia rẽ đất nước cực độ. Lú mà sống tiếp 10 năm có khi con Vẹm thành Cu3 cmnl :go:
 
Giờ là thời kỳ conan trị, mà bọn này cực thích cai trị bằng khủng bố, đàn áp. Hôm nay chúng nó bảo phá chỗ này, mai đòi đập chỗ kia, hôm nay bắt người này, mai có tin tóm người kia. Năm nay sát nhập chỗ này, năm sau dự kiến luân chuyển chỗ khác... Hệ quả là dân cảm thấy bất an, không biết mai thế nào, dẫn đến là giờ chẳng mấy ai hăm hở làm ăn nữa. Tựu chung là sợ, thà ngồi im bất động còn hơn.
 
Có 2 thứ gọi là rường cột quốc gia mà ngân sách như bố thí có mà phát triển cái máu Lồn ấy. Công nghệ đéo có, tài nguyên thì hết mới nhăm nhe vàng trong dân đấy.
 
Câu hỏi này chạm đúng **bản chất của chính trị quyền lực**, không phải chuyện cá nhân hay năng lực riêng lẻ của một lãnh đạo.
Việc **tuyên truyền các mục tiêu viển vông, phi thực tế** thường **không phải là ngây thơ**, mà là **một công cụ chính trị có tính toán**. Có vài mục đích chính như sau:

---
## 1. Tạo **tính chính danh nhanh** cho lãnh đạo mới
Khi vừa lên nắm quyền, lãnh đạo thường **chưa có thành tích thực tế**.
Mục tiêu “to lớn”, “vĩ đại”, “chưa từng có” giúp:
* Tạo cảm giác **đột phá lịch sử**
* Tự đặt mình vào vai “người được chọn”
* So sánh ngầm rằng: *người tiền nhiệm nhỏ bé, tôi thì khác*
Ví dụ điển hình:
* Mao Trạch Đông với **Đại Nhảy Vọt**
* Pol Pot với xã hội “không tiền – không giai cấp”
→ Mục tiêu càng lớn, **công lao trên giấy càng nhanh**, dù thực tế chưa làm gì.

---
## 2. Đánh lạc hướng khỏi vấn đề thực tế trước mắt
Khi nền kinh tế, xã hội đang có vấn đề:
* Lạm phát
* Thất nghiệp
* Tham nhũng
* Bất ổn nội bộ
Lãnh đạo sẽ:
* **Đẩy tầm nhìn ra rất xa** (10–20–30 năm)
* Khiến dân chúng bận tranh luận “tương lai huy hoàng”
* Làm mờ đi câu hỏi: *“Hiện tại đang xử lý ra sao?”*
👉 Đây là kỹ thuật **chuyển trọng tâm nhận thức**.

---
## 3. Tạo cái cớ chính trị cho các biện pháp mạnh
Mục tiêu viển vông thường đi kèm với:
* “Tình hình rất khẩn cấp”
* “Phải hy sinh”
* “Không thể theo cách cũ”
Từ đó hợp thức hóa:
* Siết tự do
* Tăng quyền lực hành pháp
* Bỏ qua phản biện, bỏ qua quy trình
Lập luận quen thuộc:
> “Mục tiêu quá lớn, nếu còn tranh luận thì sẽ thất bại”
---

## 4. Thanh lọc và tái cấu trúc nội bộ quyền lực
Mục tiêu **phi thực tế** là một **bài test lòng trung thành**:
* Ai tin và hô khẩu hiệu → giữ lại
* Ai nghi ngờ, phản biện → gán nhãn “cản trở”, “bảo thủ”
Trong thực tế chính trị:
* **Không cần đúng**
* Chỉ cần **đồng thuận tuyệt đối**
Rất nhiều cuộc thanh trừng nội bộ bắt đầu bằng lý do:
> “Không đủ quyết tâm thực hiện tầm nhìn của lãnh đạo”
---

## 5. Đặt sẵn “lối thoát trách nhiệm” khi thất bại
Khi mục tiêu vốn đã không thể đạt:
* Thất bại là **điều chắc chắn**
* Nhưng thất bại sẽ được đổ cho:
* “Hoàn cảnh khách quan”
* “Thế lực bên ngoài”
* “Cấp dưới làm sai”
* “Dân chưa đủ giác ngộ”
👉 Mục tiêu càng viển vông thì **càng khó kiểm chứng**, và **càng dễ né trách nhiệm cá nhân**.
---

## 6. Tạo hiệu ứng tâm lý tập thể: hy vọng > lý trí
Con người trong khó khăn **muốn tin vào điều gì đó lớn lao**.
Mục tiêu phi thực tế:
* Không cần khả thi
* Chỉ cần **kích hoạt cảm xúc**
* Làm dân chúng “chịu đựng hiện tại để đổi lấy tương lai”
Đây là **chính trị cảm xúc**, không phải quản trị.
---

## Dấu hiệu nhận biết mục tiêu tuyên truyền viển vông
Một mục tiêu thường **nguy hiểm** khi có các dấu hiệu:
* Không có lộ trình kỹ thuật cụ thể
* Không có chi phí – rủi ro – phương án thất bại
* Không cho phép phản biện
* Luôn gắn với đạo đức (“ai nghi ngờ là xấu”)
* Thành tích chỉ đo bằng khẩu hiệu, không bằng số liệu
---

## Tóm lại (nói thẳng)
> **Mục tiêu viển vông trong chính trị không nhằm để đạt được, mà để cai trị.**
Nó giúp:
* Củng cố quyền lực nhanh
* Loại bỏ phản biện
* Trì hoãn trách nhiệm
* Kiểm soát tâm lý xã hội
Ngày xưa tao thấy suốt ngày ra rả trên TV 2020 thành nước công nghiệp xong rồi cũng im chả ai nhắc nữa, cũng không phân tích thất bại ra sao còn thiếu gì. Rời sang 2030 tầm nhìn 2045 là xong :)))
 
Ngày xưa tao thấy suốt ngày ra rả trên TV 2020 thành nước công nghiệp xong rồi cũng im chả ai nhắc nữa, cũng không phân tích thất bại ra sao còn thiếu gì. Rời sang 2030 tầm nhìn 2045 là xong :)))
Muốn phát triển công nghiệp nặng là đéo tách rời thép, mà... ;))
 
Cơ hội thì còn rất nhỏ. 20%. Vấn đề là ở chỗ vẫn đéo biết đi đường nào lên cứ nửa đực nửa cái. Nếu Trung, nhật, hàn nó lấy sản xuất, xuất khẩu làm tăng trưởng, xứ lừa rủ nhau buôn đất.
 
Bọn mày bi quan quá, có người trúng số, ăn chơi bạc mạng đó thôi. Việt Nam ăn lol từ khi Mao thắng tưởng, biết đâu trong tương lai bị gì đó thành một nước đa nguyên đa đảng, sở hữu công nghệ lõi, tao chỉ cần được như Thái là được rồi
 

Có thể bạn quan tâm

Top