Để tao kể cho nghe ca của tao, để mày có thêm hướng suy luận tích cực.
Tao quen em qua một người bạn, phải nói tao yêu em ngay lần gặp đầu tiên. Tui tao hợp nhau đủ mọi thứ, có thể nói với nhau đủ chuyện cả đêm không chán.
Tụi tao đi chơi với nhau khắp nơi, làm tình đủ mọi chỗ, mọi lúc có thể. Tao đã xác định đây là người phụ nữ của đời mình rồi cho đến một ngày sáng sớm thức dậy tao nhận được tin nhắn sms "mình có duyên nhưng không nợ, anh đừng đi tìm em".
Tao bàng hoàng bỏ cả việc chạy đi tìm em, hỏi thăm tất cả bạn bè chung mà không ai biết em đi đâu cả. Tao tìm cả đến nhà, nhưng ông bà ngoại và chị em cũng không ai biết (ba, mẹ em đi định cư).
Hai năm trời sau đó tao như thằng ngáo ngơ tìm kiếm em trong vô vọng và đau khổ. Rồi dần dần cũng nguôi ngoai.
Sau cái hôm nhận tin nhắn cuối cùng hơn 10 năm, em gọi tao hẹn gặp cà phê. Tao luống cuống, hồi hộp y như lần đầu hẹn hò.
Gặp lại em khoe mới li dị chồng và đã có 1 bé gái, tao ngồi nghe em kể về thời gian mười năm qua mà thấy nó dài như thế kỷ. Cuối cùng em nhoẻn miệng cười nói "nãy giờ anh muốn hỏi sao em lại đột ngột rời bỏ anh lắm phải không?"
Đcm, em hiểu tao như đi quốc trong bụng, vậy mà tao đéo hiểu gì về em cả.
Em nói " cả năm quen biết anh em đã cố ép mình yêu anh nhưng không thành, em buộc phải làm vậy để cả hai không phải đau khổ sau này".
Cho đến bay giờ tao cũng đéo thể hiểu được cách tư duy và tâm lý của phụ nữ, càng cố tìm hiểu lại thấy càng mù mịt.