Hôm trước em gặp một anh khách. Trông cứ ngờ ngợ mà không nhớ. Em vẫn nhiệt tình BJ, rồi ngồi lên cưỡi ngựa.
View attachment 786090
Làm xong nằm ôm nhau một lúc vì em cũng chưa có khách. Anh mới hỏi "em không nhớ anh à?"
Lúc này em mới nhận ra. Trời ơi lúc chưa covid anh to khỏe, phong độ, tóc tai bóng mượt. Giờ trông gầy gò, tóc bạc, râu ria lởm chởm.
Anh kể là covid xong thua lỗ, nợ nần, vợ con bỏ đi, bạn bè quay lưng. Giờ dịch hết, anh đang cố gắng xây dựng lại từ đầu.
Anh nằm ôm em, không khóc nhưng nước mắt cứ chảy ra. Thôi còn người thì còn của. Mấy năm dịch bệnh gặp lại nhau được là mừng rồi. Em định để anh làm cái nữa mà anh đó không lên nổi.
Em nghĩ trên xamvn năm rồi cũng nhiều anh thua lỗ, thất bát. Mong các anh vững vàng, vượt khó khăn để chị em chúng em được nhờ.
Em vẫn ở Nguyễn Ngọc Vũ, đợi các anh ghé thăm.