Lý do khiến giả thuyết này nghe khá hợp lý là vì:
Trong lịch sử, đã có rất nhiều trường hợp giới cầm quyền lợi dụng mâu thuẫn vùng miền để khiến dân chúng tự đấu đá lẫn nhau, từ đó làm cho sự phẫn nộ và chỉ trích không hướng về chính quyền.
Chỉ riêng Hàn Quốc thôi cũng có ví dụ rất nổi tiếng. Thời chế độ Park Chung-hee, việc lợi dụng cảm xúc vùng miền giữa Gyeongsang và Jeolla để “chia để trị” là câu chuyện ai cũng biết. Trong cấu trúc đó, người dân dần ghét lẫn nhau, và kết quả là chế độ độc tài có thể tồn tại lâu hơn.
Vậy thì Việt Nam có khi nào cũng là cấu trúc tương tự không?
Việc người miền Nam và miền Bắc liên tục công kích, chửi bới và đối đầu nhau, biết đâu từ góc nhìn của chính quyền lại là một cách để ngăn người dân đoàn kết thành một khối thống nhất.
Bởi nếu sự bất mãn của dân chúng không còn hướng về “vùng miền” mà chuyển sang hướng về “quyền lực”, thì đó sẽ là tình huống nguy hiểm hơn rất nhiều đối với chế độ.
Nếu mở rộng vấn đề này sang khía cạnh giai cấp xã hội thì còn có những ví dụ thú vị hơn.
Thực tế ở Hàn Quốc cũng từng xuất hiện cấu trúc tương tự rất nhiều lần, tiêu biểu nhất là vấn đề lương tối thiểu.
Mỗi khi lương nhân viên làm thêm tăng lên, truyền thông sẽ liên tục tạo ra bầu không khí kiểu như:
“Lương tối thiểu tăng khiến giá cả leo thang”
“Chủ cửa hàng nhỏ sắp chết hết rồi”
Từ đó, mâu thuẫn tự nhiên bị lái thành “chủ cửa hàng tiện lợi vs nhân viên làm thêm”.
Nhưng nếu nhìn kỹ thực tế, thì chính các chủ cửa hàng tiện lợi cũng chỉ là tầng lớp yếu thế đang bị các tập đoàn lớn sở hữu chuỗi cửa hàng bóc lột thông qua đủ loại phí và hợp đồng bất công.
Cuối cùng, kẻ thật sự có quyền lực thì trốn phía sau, còn hai nhóm yếu hơn lại quay sang căm ghét và đánh nhau.
Khi đó, sự chú ý của dư luận sẽ tự nhiên bị chuyển hướng sang chuyện “lương nhân viên part-time” hay “chửi chủ cửa hàng”, còn việc chỉ trích chính cấu trúc các tập đoàn lớn đang hút lợi nhuận khổng lồ từ hệ thống cửa hàng tiện lợi thì bị làm loãng đi.
Nói cách khác, đây là cấu trúc khiến những kẻ yếu thế tự đánh nhau để đánh lạc hướng dư luận, còn phía thật sự nắm quyền lực thì đứng phía sau tránh bị công kích.
Kết luận:
Có khi ngay cả việc tụi miền Bắc và miền Nam tụi mày đang cắn xé nhau hiện tại cũng chỉ là một nước cờ nằm trong chiến lược của Đảng Cộ.ng sản mà thôi.
Trong lịch sử, đã có rất nhiều trường hợp giới cầm quyền lợi dụng mâu thuẫn vùng miền để khiến dân chúng tự đấu đá lẫn nhau, từ đó làm cho sự phẫn nộ và chỉ trích không hướng về chính quyền.
Chỉ riêng Hàn Quốc thôi cũng có ví dụ rất nổi tiếng. Thời chế độ Park Chung-hee, việc lợi dụng cảm xúc vùng miền giữa Gyeongsang và Jeolla để “chia để trị” là câu chuyện ai cũng biết. Trong cấu trúc đó, người dân dần ghét lẫn nhau, và kết quả là chế độ độc tài có thể tồn tại lâu hơn.
Vậy thì Việt Nam có khi nào cũng là cấu trúc tương tự không?
Việc người miền Nam và miền Bắc liên tục công kích, chửi bới và đối đầu nhau, biết đâu từ góc nhìn của chính quyền lại là một cách để ngăn người dân đoàn kết thành một khối thống nhất.
Bởi nếu sự bất mãn của dân chúng không còn hướng về “vùng miền” mà chuyển sang hướng về “quyền lực”, thì đó sẽ là tình huống nguy hiểm hơn rất nhiều đối với chế độ.
Nếu mở rộng vấn đề này sang khía cạnh giai cấp xã hội thì còn có những ví dụ thú vị hơn.
Thực tế ở Hàn Quốc cũng từng xuất hiện cấu trúc tương tự rất nhiều lần, tiêu biểu nhất là vấn đề lương tối thiểu.
Mỗi khi lương nhân viên làm thêm tăng lên, truyền thông sẽ liên tục tạo ra bầu không khí kiểu như:
“Lương tối thiểu tăng khiến giá cả leo thang”
“Chủ cửa hàng nhỏ sắp chết hết rồi”
Từ đó, mâu thuẫn tự nhiên bị lái thành “chủ cửa hàng tiện lợi vs nhân viên làm thêm”.
Nhưng nếu nhìn kỹ thực tế, thì chính các chủ cửa hàng tiện lợi cũng chỉ là tầng lớp yếu thế đang bị các tập đoàn lớn sở hữu chuỗi cửa hàng bóc lột thông qua đủ loại phí và hợp đồng bất công.
Cuối cùng, kẻ thật sự có quyền lực thì trốn phía sau, còn hai nhóm yếu hơn lại quay sang căm ghét và đánh nhau.
Khi đó, sự chú ý của dư luận sẽ tự nhiên bị chuyển hướng sang chuyện “lương nhân viên part-time” hay “chửi chủ cửa hàng”, còn việc chỉ trích chính cấu trúc các tập đoàn lớn đang hút lợi nhuận khổng lồ từ hệ thống cửa hàng tiện lợi thì bị làm loãng đi.
Nói cách khác, đây là cấu trúc khiến những kẻ yếu thế tự đánh nhau để đánh lạc hướng dư luận, còn phía thật sự nắm quyền lực thì đứng phía sau tránh bị công kích.
Kết luận:
Có khi ngay cả việc tụi miền Bắc và miền Nam tụi mày đang cắn xé nhau hiện tại cũng chỉ là một nước cờ nằm trong chiến lược của Đảng Cộ.ng sản mà thôi.
