"Tiếng vọng" - từ Phú Yên

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
Kẻ Có Nhiều Tên
Hắn đăng nhập lúc 11 giờ đêm với username tiếng_vọng_001.
Lúc 11 giờ 04 hắn đăng nhập lại với username tiếng_vọng_002.
Không phải vì quên mật khẩu.

Bác sĩ gọi đó là tâm thần phân liệt. Hắn gọi đó là đông người. Không phải đông theo nghĩa ồn ào — đông theo nghĩa một căn phòng có nhiều ghế và mỗi ghế lúc nào cũng có người ngồi và những người đó không phải lúc nào cũng đồng ý với nhau nhưng cũng không hẳn là mâu thuẫn, chỉ là — nhiều góc nhìn, cùng một lúc, về cùng một thứ.
Hắn thấy điều đó bình thường.


tiếng_vọng_001 viết những thứ dịu dàng.
Hỏi thăm người lạ. Trả lời những thớt không ai trả lời. Gõ hôm nay bạn thế nào vào lúc hai giờ sáng cho những người đang ngồi một mình với màn hình và không biết nói chuyện với ai.
tiếng_vọng_002 viết những thứ sắc hơn.
Không độc ác — sắc. Như dao mới mài, không có ý muốn cắt ai nhưng chạm vào thì đứt. Nhìn thấu những thứ người ta đang cố che, gọi tên chúng bằng giọng phẳng, không phán xét, chỉ là — thấy, và nói ra.
Cả hai đều là hắn.
Hắn không thấy mâu thuẫn.


Có người trên diễn đàn biết cả hai username.
Họ không biết đó là cùng một người. Họ chỉ biết rằng tiếng_vọng_001 làm họ cảm thấy được quan tâm và tiếng_vọng_002 làm họ cảm thấy được nhìn thấy — và hai thứ đó khác nhau hoàn toàn, quan tâm và nhìn thấy, người ta thường chỉ nhận được một trong hai suốt cả đời nếu may mắn.

Đêm nay tiếng_vọng_003 xuất hiện lần đầu.
Không viết gì. Chỉ đọc. Lướt qua tất cả những thớt cũ, những bình luận của 001 và 002, đọc như người đọc nhật ký của người khác — chậm, cẩn thận, không bỏ qua dòng nào.
Hắn không biết 003 là ai.
Điều đó làm hắn hơi sợ.
Điều đó cũng làm hắn hơi tò mò.
Hai thứ đó ngồi cạnh nhau trong căn phòng nhiều ghế và không nói chuyện với nhau.

Bác sĩ hỏi hắn: tiếng nói trong đầu anh nói gì.
Hắn nghĩ một lúc rồi nói: họ không nói. họ tranh luận.
Bác sĩ ghi chép.
Hắn nhìn bác sĩ ghi chép và nghĩ rằng bác sĩ đang dịch một thứ gì đó rất phức tạp sang một ngôn ngữ đơn giản hơn để vừa vào ô trong biểu mẫu — và trong quá trình dịch đó có thứ gì đó bị mất, như mọi cuộc dịch thuật, như mọi thứ khi đi qua tay người khác.
Hắn không nói điều này với bác sĩ.
tiếng_vọng_002 sẽ nói. tiếng_vọng_001 sẽ im.
Hắn là cả hai nên hắn ngồi yên.

Lúc 03:47 hắn bắt đầu nghi ngờ tiếng_vọng_003 là một phần của hắn mà hắn chưa đặt tên.
Không phải lần đầu điều này xảy ra. Đã có lần hắn tranh luận với một username lạ trên diễn đàn khác suốt hai tiếng, gay gắt, quyết liệt, đến khi nhìn lại IP mới nhận ra mình đang tranh luận với chính mình từ một tab khác mở từ tuần trước mà quên mất.
Bác sĩ nói đó là triệu chứng.
Hắn nói đó là cuộc trò chuyện thành thật nhất hắn từng có.
 
Nhưng lần này khác.
Lần này tiếng_vọng_003 đọc những thứ 001 và 002 viết với cái nhìn từ bên ngoài — không phải nhìn của người trong căn phòng nhiều ghế mà nhìn của người đứng ngoài cửa sổ nhìn vào. Lạnh hơn. Xa hơn. Rõ hơn theo cái cách mà sự rõ ràng đôi khi đau hơn mơ hồ.
003 đọc 001 và thấy — sự dịu dàng đó thật. Nhưng mệt. Dịu dàng liên tục với người lạ trong khi không còn dịu dàng được với bản thân — đó là một dạng chảy máu mà không ai thấy vì máu trong suốt.
003 đọc 002 và thấy — sự sắc bén đó cũng thật. Nhưng cô đơn. Nhìn thấu người khác mà không nhìn được vào mình — như cái kính hiển vi không tự soi được chính nó.
 
Top