TÌM VỀ MIỀN KÝ ỨC

  • Tạo bởi Tạo bởi Cqson
  • Start date Start date

Cqson

Địt Bùng Đạo Tổ

Bài thơ: PHÔI PHA​


PHÔI PHA

Ta bé nhỏ giữa muôn trùng sóng vỗ
Nép vào đâu, chiều lộng gió...... không người
Mùa vội vã đi về trên con phố
Ta nhẹ nhàng viết nốt bảng tình ca

Chợt sớm mai người về ngang ... rất lạ
Mang yêu thương đã phai tự độ nào
Đời bạc lắm khi buông lời giông bão
Vết thương lành nhưng âm ỉ tàn tro

Người về đi...ta đã lỡ chuyến đò
Cầu hạnh phúc gãy đôi rồi... mấy nhịp
Khúc giao mùa... người đã không về kịp
Còn lại gì ngoài hai chữ "phôi pha"

Biển chiều nay vẫn dậy sóng bao la
Có con thuyền chênh vênh ngoài khơi vắng
Ta chấp nhận một mình trong thinh lặng
Chứ không cần chắp vá mảnh tình phai

Người về đi lối cũ đã chia hai
Phố năm ấy không đợi người dối trá
Cứ mặc ta giữa biển chiều ...hoang hoải
Hong cuộc tình trên mảnh vỡ... cô liêu
 
..
0419_song-huong-hue-1440.jpg
 

NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI​


NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

Em viết gửi cho người lần này nữa rồi thôi
Trời lập đông hoa cải ngồng trổ bông ngút ngắt
Con sáo nhỏ bên sông ru lòng mình...se thắt
Ngậm nổi buồn thương lại những mùa hoa

Anh có về...cho ta nhặt lấy những dại khờ
Gom tất cả thành hành trang xưa cũ
Ta đốt hết cho mùa đông rực lửa
Khơi chút tình thương lại những mùa mưa

Anh có từng yêu không mà sao cứ hững hờ
Vạt cải bên sông .. chờ người... héo hon như màu nắng
Em thương anh như thương mùa đông vắng
Tay em gầy ai sưởi ấm...anh ơi

Những mùa hoa...anh bỏ lại... đâu rồi
Dường như nắng nhuộm lòng em hoang hoải
Hay tại em xót thương mùa hoa cải
Mà nổi buồn se sắt mãi không phai
 

NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI​


NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

Em viết gửi cho người lần này nữa rồi thôi
Trời lập đông hoa cải ngồng trổ bông ngút ngắt
Con sáo nhỏ bên sông ru lòng mình...se thắt
Ngậm nổi buồn thương lại những mùa hoa

Anh có về...cho ta nhặt lấy những dại khờ
Gom tất cả thành hành trang xưa cũ
Ta đốt hết cho mùa đông rực lửa
Khơi chút tình thương lại những mùa mưa

Anh có từng yêu không mà sao cứ hững hờ
Vạt cải bên sông .. chờ người... héo hon như màu nắng
Em thương anh như thương mùa đông vắng
Tay em gầy ai sưởi ấm...anh ơi

Những mùa hoa...anh bỏ lại... đâu rồi
Dường như nắng nhuộm lòng em hoang hoải
Hay tại em xót thương mùa hoa cải
Mà nổi buồn se sắt mãi không phai
Xin tiếp nối những gì còn dang dở
Tình chỉ sống khi nó không hồi kết
Những mùa hoa và rồi những mùa nắng
Xuân, Hạ, Thu, Đông ... rồi lại Xuân.
 
Lời hẹn thề, mùa hoa cải trổ bông
Anh sẽ sang, với pháo hồng trước ngõ
Em làm dâu, theo anh về xứ lạ
Có con đò, dòng sông còn ghi nhớ
Nhưng dòng sông không đổi dòng bến khác
Con đò xưa vẫn lặng lẽ nơi này
Em mỏi mòn nghe run rẩy heo may
Người phương nào, có nhớ lời thề xưa...
 
Lời thề đó ý niệm luân hồi mãi
Từ vô lượng, hiện tại tới vị lai
Rồi khoảnh khắc tương phùng cũng xảy đến
Không tỉnh ngộ biết lúc nào bước ra.
 

Có thể bạn quan tâm

Top