club_libertad
Giang hồ mạng 5.0
Sự thật chua chát nhất không phải là việc Kiev kháng cự đến cùng. Cũng không phải là việc Washington đang tìm một lối thoát để che đậy thất bại. Sự thật chua chát nhất chính là châu Âu. Một giai cấp thống trị đang bị cuốn vào một cơn hiếu chiến điên cuồng, nơi họ không còn mục tiêu, không còn nền công nghiệp, không còn binh lính cũng chẳng còn chiến lược. Chỉ có những khẩu hiệu. Chỉ có thứ đạo đức hài hước. Chỉ có yêu sách muốn tiếp tục một cuộc chiến mà những người khác đã quyết định khép lại.
Nhiều người đang bàn tán về một "mối đe dọa sinh tồn" hay đang nói về việc xe tăng Nga xuất hiện ở Lisbon. Họ nói chuyện như thể địa lý là một thứ tùy ý muốn và nhân khẩu học chỉ là một chi tiết vụn vặt. Một quốc gia rộng 17 triệu km2, với dân số đang suy giảm và một bộ máy nhà nước vốn đã và đang chật vật để kiểm soát lãnh thổ của mình, không hề có ý định xâm lược châu Âu. Quốc gia đó không có phương tiện. Không có mong muốn cũng không có lợi ích. Những ai nói ngược lại đều không phải đang phân tích. Đó là kiểu tuyên truyền bố láo.
Moscow cuối cùng sẽ đạt được các mục tiêu của mình. Đi suốt chặng đường đến Odessa. Sau đó, họ sẽ dừng lại. Không phải vì lòng tốt mà do tính toán. Bởi vì một cường quốc có sự mong manh về nhân khẩu học sẽ không dấn thân vào một cuộc phiêu lưu bất định. Bởi vì vấn đề của họ là an ninh của Biển Đen chứ không phải việc chinh phục Berlin. Bởi vì những ai đã trả giá bằng máu sẽ không lãng phí phần còn lại vào một ảo tưởng được tô vẽ.
Phần còn lại là sân khấu của một vở kịch. Châu Âu cung cấp vũ khí và các hóa đơn. Họ không quyết định. Họ mơ về việc chiến thắng một cuộc chiến mà họ vốn dĩ đã thua cùng với những bên hiện đang tìm cách thoát khỏi nó. Những ai nhìn vào các số liệu đều cáo buộc họ "đầu hàng". Họ gọi sự mù quáng của chính mình là "chủ nghĩa hiện thực". Họ nhầm lẫn NATO với một lá chắn trong khi nó lại chẳng khác gì một thiết bị kiểm soát.
Cuộc nội chiến Đông Slav 2022 đã kết thúc. Không phải trên chiến trường, nơi người ta vẫn đang tiếp tục ngã xuống, mà là trong thực tế của cán cân quyền lực. Nga đã thắng. Quân đội Ukraine đang kiệt quệ. Chính quyền Washington đã hiểu điều này từ lâu. Hoặc họ đang giả vờ không hiểu, mà điều này còn làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Câu hỏi đặt ra là ai mong muốn cuộc chiến này, ai đã dẫn dắt nó thông qua ủy nhiệm, ai đã phá vỡ trục năng lượng châu Âu và ai ngày hôm nay đang tuyên bố tiếp tục cuộc thảm sát để không phải thừa nhận rằng họ đã phạm sai sót trong mọi thứ. Khi thất bại chính thức lộ diện, việc thay đổi phát ngôn thôi sẽ là không đủ. Sẽ cần phải giải thích tại sao cả một châu lục lại ưa chuộng sự hiếu thắng hơn là yếu tố địa lý, thích rao giảng đạo lý hơn là tính toán và lựa chọn cuộc chiến của người khác hơn là lợi ích của chính mình. Cho đến lúc đó "dàn đồng ca" vẫn sẽ tiếp tục ngân vang. Trống rỗng hơn. Nguy hiểm hơn.
Nhiều người đang bàn tán về một "mối đe dọa sinh tồn" hay đang nói về việc xe tăng Nga xuất hiện ở Lisbon. Họ nói chuyện như thể địa lý là một thứ tùy ý muốn và nhân khẩu học chỉ là một chi tiết vụn vặt. Một quốc gia rộng 17 triệu km2, với dân số đang suy giảm và một bộ máy nhà nước vốn đã và đang chật vật để kiểm soát lãnh thổ của mình, không hề có ý định xâm lược châu Âu. Quốc gia đó không có phương tiện. Không có mong muốn cũng không có lợi ích. Những ai nói ngược lại đều không phải đang phân tích. Đó là kiểu tuyên truyền bố láo.
Moscow cuối cùng sẽ đạt được các mục tiêu của mình. Đi suốt chặng đường đến Odessa. Sau đó, họ sẽ dừng lại. Không phải vì lòng tốt mà do tính toán. Bởi vì một cường quốc có sự mong manh về nhân khẩu học sẽ không dấn thân vào một cuộc phiêu lưu bất định. Bởi vì vấn đề của họ là an ninh của Biển Đen chứ không phải việc chinh phục Berlin. Bởi vì những ai đã trả giá bằng máu sẽ không lãng phí phần còn lại vào một ảo tưởng được tô vẽ.
Phần còn lại là sân khấu của một vở kịch. Châu Âu cung cấp vũ khí và các hóa đơn. Họ không quyết định. Họ mơ về việc chiến thắng một cuộc chiến mà họ vốn dĩ đã thua cùng với những bên hiện đang tìm cách thoát khỏi nó. Những ai nhìn vào các số liệu đều cáo buộc họ "đầu hàng". Họ gọi sự mù quáng của chính mình là "chủ nghĩa hiện thực". Họ nhầm lẫn NATO với một lá chắn trong khi nó lại chẳng khác gì một thiết bị kiểm soát.
Cuộc nội chiến Đông Slav 2022 đã kết thúc. Không phải trên chiến trường, nơi người ta vẫn đang tiếp tục ngã xuống, mà là trong thực tế của cán cân quyền lực. Nga đã thắng. Quân đội Ukraine đang kiệt quệ. Chính quyền Washington đã hiểu điều này từ lâu. Hoặc họ đang giả vờ không hiểu, mà điều này còn làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Câu hỏi đặt ra là ai mong muốn cuộc chiến này, ai đã dẫn dắt nó thông qua ủy nhiệm, ai đã phá vỡ trục năng lượng châu Âu và ai ngày hôm nay đang tuyên bố tiếp tục cuộc thảm sát để không phải thừa nhận rằng họ đã phạm sai sót trong mọi thứ. Khi thất bại chính thức lộ diện, việc thay đổi phát ngôn thôi sẽ là không đủ. Sẽ cần phải giải thích tại sao cả một châu lục lại ưa chuộng sự hiếu thắng hơn là yếu tố địa lý, thích rao giảng đạo lý hơn là tính toán và lựa chọn cuộc chiến của người khác hơn là lợi ích của chính mình. Cho đến lúc đó "dàn đồng ca" vẫn sẽ tiếp tục ngân vang. Trống rỗng hơn. Nguy hiểm hơn.