Fernweh
Hạt giống tầm thần
Không hiểu sao tôi cảm thấy mình như bị kẹt bởi những hoài niệm của những năm 2000 dù thời điểm đó tôi chỉ mới là 1 đứa nhóc vẫn còn uống sữa 2 lần mỗi ngày. Một trong những điều gắn chặt với ký ức tôi thời điểm đó là những bài tình ca những năm ấy, thời của những bài hát Làn Sóng Xanh phát trên kênh FM mỗi buổi trưa. Sau này lớn hơn, 16 tuổi biết rung động, biết thất tình, tôi vừa khóc vừa nghe bài Thiên Đường Mong Manh, Tình Xa Khuất và cảm thấy nó như là viết riêng cho mình vậy. Mỗi người cảm nhận những bản tình ca theo một cách khác nhau thông qua những ký ức của mỗi người, nhưng nhìn tựu chung lại thì những bản nhạc thuộc về hoài niệm luôn khiến con người ta có chung một nỗi day dứt.
.
.
ko thất tình thì sao có nhạc buồn mà nghe