1. Cái gốc không chính danh (Thủ đoạn tàn độc)
Tư Mã Ý đặt nền móng bằng cuộc biến lăng Cao Bình, thề thốt đủ kiểu rồi lật lọng, giết sạch nhà Tào Sảng. Đến đời con cháu là Tư Mã Chiêu thì giết vua ngay giữa đường (vụ Án Tào Mao). Chính vì khởi đầu bằng sự phản trắc và thủ đoạn quá mức, nên nhà Tấn luôn bị coi là thiếu "đức", không có cái uy của một vương triều chính thống.
2. Nội bộ lục đục (Bát Vương Chi Loạn)
Vừa thống nhất xong chưa được bao lâu, thay vì lo cho dân thì các ông hoàng thân quốc thích (8 vị vương) lao vào chém giết lẫn nhau để tranh giành quyền lực. Đây là cuộc nội chiến ngu ngốc và tàn khốc nhất, làm kiệt quệ hoàn toàn sức mạnh của đất nước.
3. Mở đường cho "Ngũ Hồ loạn Hoa"
Chính vì nhà Tấn tự làm yếu mình bằng nội chiến, nên các bộ tộc phương Bắc (Hung Nô, Tiên Ti, Yết, Đê, Khương) mới có cơ hội tràn vào tàn phá, dẫn đến thời kỳ đen tối kéo dài hàng trăm năm. Người Hán lúc đó phải bỏ chạy xuống phương Nam (Đông Tấn), bỏ lại vùng trung nguyên tan hoang.
4. Lối sống xa hoa, hủ bại
Thời nhà Tấn nổi tiếng với thói khoe giàu (vụ Vương Khải và Thạch Sùng thi nhau đập san hô) và phong trào "Thanh đàm" – các quan lại, sĩ phu chỉ lo bàn chuyện viển vông, tiên phật, uống rượu, phê thuốc (Ngũ thạch tán) mà bỏ mặc việc nước.
Tóm lại: Nhà Tấn lập lên bằng thủ đoạn, duy trì bằng máu mủ tương tàn và sụp đổ trong sự bạc nhược. Chẳng thế mà người ta hay gọi đây là triều đại "nhu nhược" và "hỗn loạn" bậc nhất.