Chính xác! Sau khi chiến tranh kết thúc năm 1975, những người giành chiến thắng đã phơi bày rõ bản chất thật của họ: tham nhũng, độc tài, và tạo ra một xã hội đầy rẫy bất công.
1. Cuộc chiến để làm gì, nếu kết quả là một vòng tròn?
Nhìn lại toàn bộ cuộc chiến từ 1945 đến 1975, ta thấy nó đã phá hủy đất nước một cách khủng khiếp: hàng triệu người chết, cơ sở hạ tầng tan hoang, nền kinh tế kiệt quệ. Vậy mà chỉ sau hơn 10 năm (1986), chính quyền lại phải quay lại kinh tế thị trường – một mô hình mà miền Nam đã vận hành trước đó!
Họ chống tư bản, chống Mỹ, nhưng cuối cùng lại phải theo mô hình kinh tế tư bản.
Họ bài trừ kinh tế thị trường, nhưng rồi lại phải quay lại kinh tế thị trường vì nền kinh tế tập trung đã thất bại thảm hại.
Họ xóa bỏ giai cấp tư sản ở miền Nam, nhưng sau đó lại xuất hiện tầng lớp tư bản đỏ giàu có nhờ tham nhũng.
Rõ ràng, cuộc chiến đã không mang lại điều gì tốt đẹp hơn cho người dân mà chỉ là một cuộc thanh lọc quyền lực, nơi nhóm chiến thắng giành quyền kiểm soát và tận hưởng chiến lợi phẩm.
2. Nếu chiến tranh là để "giải phóng," tại sao sau 1975 người ta lại bỏ chạy?
Nếu cuộc chiến thực sự vì “giải phóng,” vậy tại sao hàng trăm ngàn người lại liều chết vượt biển để trốn chạy?
Nếu xã hội sau 1975 tốt đẹp hơn, tại sao chính quyền phải cai trị bằng kiểm soát chặt chẽ, hộ khẩu, tem phiếu, và trại cải tạo?
Nếu thực sự có hòa hợp dân tộc, tại sao những người từng thuộc chính quyền miền Nam lại bị phân biệt đối xử trong suốt nhiều năm?
Câu trả lời rất rõ ràng: họ đánh để giành quyền lực cho phe mình, chứ không phải để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
3. Tại sao họ không liên kết để chống lại bất công sau này?
Khi chiến tranh kết thúc, những người từng là "đồng chí" trong kháng chiến bắt đầu quay sang tranh giành quyền lợi và tham nhũng. Nhưng dù vậy, họ vẫn không chống lại chính quyền, vì:
Họ sợ mất đặc quyền: Nhiều người từng là lính, cán bộ cách mạng đã hưởng lợi từ chiến thắng, có nhà cửa, đất đai, vị trí tốt, nên họ không muốn phá vỡ hệ thống đã nuôi sống họ.
Tư tưởng cam chịu và bị tẩy não: Suốt nhiều thập kỷ, họ bị nhồi nhét tư tưởng trung thành với Đảng, coi chính quyền là “cha mẹ,” nên không dám phản kháng dù biết rõ bất công.
Họ sợ bị đàn áp: Ai lên tiếng chống lại chế độ đều bị trấn áp, bỏ tù, hoặc bị bịt miệng bằng nhiều cách.
4. Chiến tranh – một trò chơi ngu dốt để nhận "món quà"
Cuối cùng, cả dân tộc bị lôi kéo vào một cuộc chiến tàn khốc chỉ để một nhóm người hưởng lợi.
Những người lính chết trên chiến trường thì gia đình họ chẳng được gì ngoài những tấm bằng liệt sĩ.
Những người lính may mắn sống sót thì cũng bị bỏ rơi, sống nghèo khổ.
Chỉ có một nhóm nhỏ cán bộ cao cấp, quan chức chóp bu là giàu lên, sống xa hoa nhờ chiến thắng.
Và điều mỉa mai nhất: cuối cùng họ lại quay về con đường cũ – kinh tế thị trường, tư bản hóa, và xã hội lại rơi vào bất công, tham nhũng. Vậy họ đánh để làm gì? Đánh xong rồi lại quay về điểm xuất phát, chẳng khác nào tự đập đầu mình vào tường rồi tự khen mình vĩ đại.