raviclee
Trai thôn
kệ tao;lần thế lol nào được, còn khướt, nhầm còn cướt.
đù, dâm văn viết như lol mà nay đi hóng đờrama bây.
Mà đây tâm sự loài chim bể chứ có thấy drama nào đâu?
kệ tao;lần thế lol nào được, còn khướt, nhầm còn cướt.
đù, dâm văn viết như lol mà nay đi hóng đờrama bây.
Drama thích lúc nào chẳng cókệ tao;
Mà đây tâm sự loài chim bể chứ có thấy drama nào đâu?
vụ gì vậy tmlCon chó rách ngồi tạo gmail tiếp đi
Số người đồng ý với tao rằng mày rất ngu vẫn đang tăng lên
![]()
Mỗi cảnh báo của tâm thức đều có lý do hết em ạ. Thiên hạ quen nhìn bề ngoài như gia đình hài hòa, công việc ổn định để đánh giá. Nhưng mọi điều đến từ tâm thức đều có lý do.hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
Chuyện của bạn, nếu bạn không thể tự vượt qua thì không ai có thể giúp được đâu.hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
Công việc gia đình đểu ổn rồi. Giờ có 2 hướng giải quyết.hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
Tao cũng gần giống mày đó. Những câu mắng chửi nó cứ vang trong đầu. Ám ảnh tới nỗi tao nhìn thấy mẹ tao thôi là những câu chửi nó lại hiện ra. Giờ có con rồi tao rất ít khi dùng câu chữ la mắng con tao, tao cũng chưa bao giờ đánh nó vì tao ko muốn nó bị giống như tao. Âu cũng do hồi nhỏ tao cũng phá tiền gia đình chứ ko phải chửi vô cớhiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này
vụ gì vậy tml


mất mà kg tìm lại đượt thì tự trau dồi bản thân rồi trở thành người như đi fen.Hồi xưa t thấy rất ngưỡng mộ những ng có phong cách thong dong mà kiểu uyên bác lúc nào cũng tưng tửng
T thấy chán quá. Vô vị quá.
tau với thằng chó củng tự trau rồi nhưng toàn ra phiêng bản lỗi, hẹ hẹ.Chán, nhưng mất đi mới biết mất cái gì. Có lẽ mài đã an toàn quá lâu chăng
hay cho câu bôi đậm, mời diệu, mời diệu.Là m bị phong ấn ngay từ nhỏ đó. Dân á vàng có truyền thống áp đặt kẻ khác phải tuân theo mệnh lệnh, nó rất khác với phong cách dân âu, nên trẻ vn so với trẻ da trắng trông rất đụt. Ko ai đc chọn sinh ra ở đâu cả, nhưng đàn ông thì ko bao giờ khuất phục trước bất kỳ ai. M đã bị tẩy não và ép buộc trở nên nữ tính hóa ngay từ tấm bé. Đó là 1 tội ác, nhưng cũng là nghiệp tiền kiếp mà sang kiếp này m phải chịu. T cũng giống hệt m thôi, cung mệnh t thái dương bị ăn con triệt, nhưng đéo j có thể ngăn cản tao tỏa sáng. T đã từ bỏ con ng cũ tự ti của mình và sống đúng bản thân. Nếu đàn ông mà ko thể tự xử lí những chuyện vặt vãnh này thù sao có thể xứng đáng là đàn ông? M bị giáo dục phải coi thường bản thân và quan trọng hóa người khác, những kẻ bên ngoài mà ko bao h liên quan đến m, chúng nó có hít thở dùm m ko?Đó là m còn chưa thành công, chứ đàn ông thành công rồi thì ngay cả bố mẹ, đéo ai còn khinh m, luật của kẻ mạnh. Thằng ca sĩ nào tên mtp cũng thế thôi. M cũng đừng bao giờ kể lể cho vợ m biết vì đó là điều bị cấm. Sự thật là ngay từ khi m lọt lòng sinh ra tới lúc chết đi, "đéo có ai thực sự quan tâm m đâu". Thật đấy. Kể cả họ tỏ ra có vẻ qtâm m, ko đâu, họ vẫn chỉ quan tâm bản thân họ thôi, m chết đc 3 năm chắc còn ai nhớ về m?
Thực ra là vì m chưa bao giờ yêu và đặt bản thân lên trên. Luôn bị những người xung quanh làm ảnh hưởng bản thân nên có những hành vi k thể bình tĩnh suy nghĩ và đánh giá đã quyết định. Nó kéo theo những sai lầm khi m bình tĩnh mới thấy là sai. Nhiều người như m tao cũng từng như vậy. Phương án của tao là cắt đứt sạch những mqh khiến tao k vui. Dành nhiều thời gian cho bản thân. Thương chính mình, hỏi xem m cần gì, muốn được yêu thương như nào…. Khi bản thân m k còn nỗi đau và tràn đầy tình yêu m mới yêu được người khác. Còn khi trái tim suy nghĩ m chồng chất tổn thương ấm ức thì đừng ôm ai vào lòng kẻo cả m lẫn họ chết ngột trong cái túi bòng bong chắp vá.hiện tại thì công việc gia đình đều ổn nhưng tinh thần của t thì càng ngày càng đi xuống
t luôn có cảm giác rất dằn vặt những chuyện trong quá khứ và muốn quay lại để thay đổi.
đôi khi t rất giận ba mẹ tao nhưng tao ko nói ra, vẫn đi làm để chu cấp cho ba mẹ.
bề ngoài tỏ ra bt nhưng tao luôn sống trong bóng ma tâm lý. đêm về ko bao giờ ngủ đc
luôn nhớ những ngày còn nhỏ bị ba mẹ bạo hành cả bằng lời nói lẫn đánh đập.
đi học thì như người vô hình, luôn sợ làm phật lòng người khác và luôn sợ họ coi thường chế giễu mình chỉ vì những lý do chẳng lớn lao gì.
t nhớ ngày còn nhỏ t bị cô lập, ba mẹ thường xuyên chửi bới đánh đập, tao tự ti đến nổi mà nhặt đc viên đá rất đẹp và luôn xem nó là vật may mắn của mình. khi có ai đối xử tốt với tao thì tao luôn xem là nhờ viên đá mang lại.
nhớ 1 lần tao làm mất nó và tao trở nên suy sụp ghê gớm. phải chịu đựng dày vò tâm lý trong một thời gian rất dài, chúng mày nghĩ sao mà 1 đứa mới học lớp 6 lúc đó bị mất ngủ liên tục. nhưng ko ai ở bên cạnh tao lúc đó
dần dà kiểu như tao phải hình thành nhân cách mới để bảo vệ mình và tiếp tục đi học rồi ra trường kiếm tiền
đến khi tao có vợ, được vợ yêu thương thấu hiểu tao dần sống thật với bản thân ko phải dựng lên tính cách giả tạo kia nữa. nhưng chưa bao giờ kể với vợ về những gì tao trải qua. tao chịu đựng một mình mỗi ngày. mỗi ngày đều là cuộc chiến với sự dằn vặt ko thể kết thúc. t luôn muốn buông bỏ hết tất cả để xây dựng mọi thứ từ đầu thật hoàn hảo. chứ ko phải là những thứ chắp vá tạm bợ. ước gì tao ko sinh ra trong gia đình tao. bị ba tao bạo hành bằng đánh đập lời nói trong hàng năm trời, ko đc mẹ can ngăn hay đồng cảm. để bây giờ tao gần 40 rồi vẫn ko thể thoát ra khỏi cs bế tắc này