MộtCánhChim
Trâu lái đò
Lâu lắm rồi ta mới lại làm thơ ....
.
.
.
.
Hơi ai giờ đã hơi phai
Nhành mai mới chớm sớm mai đượm buồn
Giọt trong trong mắt trào tuôn
Đoạn đường đường đột một buồng đa mang
Vội vàng tình ngả đọt vàng
Mưa chan cành úa sầu chan chứa lòng
Ta xay nhuyễn muôn ngọn say nồng
Muốn trút sạch trơn chút nợ dai
Nhưng ta tơ tưởng tơ tình mỏng
Ca mãi về ai nỗi bi ai
Trăng, ta nhớ ai?
Chăng, ai nhớ ta?
Loá bóng người phải gò mây hạ
Mờ hình nhân nên phá sương đông
Tầm xuân giữa đám bụi hồng
Chiều thu gom lại tấc lòng gửi ai
Cánh câu mỏi vương vãi câu thương nhớ
Trong ngàn lời ta thả chốn ngàn non
Giữa thinh không không một vệt mây mòn
Nên đơn chiếc chiếc bóng ta trong nắng
Gầy gò gò má đương thắm lệ
Đồng tình vẩn vơ vơ váng mơ
Vẳng tiếng ai đâu trong vắng lặng
Cất lời chẳng đặng
Cất lời nơi thơ.
.
.
.
.
Hơi ai giờ đã hơi phai
Nhành mai mới chớm sớm mai đượm buồn
Giọt trong trong mắt trào tuôn
Đoạn đường đường đột một buồng đa mang
Vội vàng tình ngả đọt vàng
Mưa chan cành úa sầu chan chứa lòng
Ta xay nhuyễn muôn ngọn say nồng
Muốn trút sạch trơn chút nợ dai
Nhưng ta tơ tưởng tơ tình mỏng
Ca mãi về ai nỗi bi ai
Trăng, ta nhớ ai?
Chăng, ai nhớ ta?
Loá bóng người phải gò mây hạ
Mờ hình nhân nên phá sương đông
Tầm xuân giữa đám bụi hồng
Chiều thu gom lại tấc lòng gửi ai
Cánh câu mỏi vương vãi câu thương nhớ
Trong ngàn lời ta thả chốn ngàn non
Giữa thinh không không một vệt mây mòn
Nên đơn chiếc chiếc bóng ta trong nắng
Gầy gò gò má đương thắm lệ
Đồng tình vẩn vơ vơ váng mơ
Vẳng tiếng ai đâu trong vắng lặng
Cất lời chẳng đặng
Cất lời nơi thơ.