TÌNH YÊU KHÔNG THỂ DÀNH CHO MỘT AI

ĐộcCôThánhKiếm

Hạt giống tầm thần
Tình yêu không bao giờ có thể dành cho một ai, nó chỉ dành cho cái đẹp. Cho dù là cái đẹp của một bờ môi, một mái tóc hay cái đẹp của một tâm hồn được toát lên thông qua khí chất với thanh âm của giọng nói hay biểu cảm của ánh nhìn, đều khiến trái tim chúng ta phải rung động. Trái tim không có khả năng rung động yêu thương trước một cái gì mà nó thấy không đẹp. Câu hỏi, "anh có yêu em không?" là câu không nên được hỏi chút nào. Anh không thể yêu em, anh chỉ có thể yêu cái đẹp, cái đẹp ấy chính là những gì anh biết về em. Nhưng những điều anh biết về em không phải là em, đó chỉ là những gì anh nghĩ. Em thực sự có thể rất khác với những gì anh nghĩ, những phần được che đậy, anh không biết, những mặt tối, anh không hay, làm sao anh có thể nói rằng anh yêu em.
Khi chúng ta bắt đầu đến với nhau, những cái đẹp nhất được khoe ra, và chúng ta nói lời yêu thương. Nhưng khi bắt đầu ở với nhau, những mặt tối dần dần bị lộ tẩy, bên cạnh lời yêu thương lại là những lời gây tổn thương. Mặt tối trong mỗi con người không chỉ là cái khiến cho người kia không thể yêu bạn mà còn khiến chính bạn cũng không yêu nổi bạn. Đôi khi bạn có thể bất ngờ là tại sao mình lại có những suy nghĩ đen tối và độc địa đến vậy, những nỗi kinh hoàng và lòng tham lam chợt xuất hiện mỗi khi gặp nghịch cảnh hoặc cám dỗ, và bạn cố gắng đè nén nó thật sâu bên trong trái tim để chính bạn cũng không phải nhìn thấy bộ mặt xấu xí này của mình.
Phần tối trong con người không phải lúc nào cũng bộc lộ, nó chỉ bộc lộ khi gặp những thử thách và một trong những thử thách đó là sự cô độc. Sống cô độc một thời gian đủ lâu, chỉ có một mình bạn đối diện với chính bạn, không có những lời hỏi thăm hay những dòng tin nhắn, cũng không có gì để làm hay để vui chơi giải trí. Nếu có lúc bạn cảm thấy cô đơn buồn chán, thì đó là biểu hiện của sự chán ghét chính mình. Thời gian thử thách với sự cô độc sẽ tạo điều kiện cho phần tối trong bạn trỗi dậy khiến bạn không thể chịu nổi chính bạn. Trong xã hội, bạn có thể trốn tránh bản thân bằng những mối quan hệ bên ngoài, chỉ bởi lý do là chính bạn cũng không yêu nổi bạn, vậy thì không ai có thể yêu được bạn cả, nếu có cũng chỉ là ảo tưởng.
Bạn không yêu được chính mình, nhưng lại muốn người khác phải yêu bạn. Đã bao nhiêu lần bạn tự hứa với bản thân mà không làm được, nhưng ai đó thất hứa với bạn thì giống như người ấy là tội đồ. Trái tim có những lúc rung động với người không phải chồng hay vợ, và bạn chọn sự chung thủy bằng cách chối bỏ những rung động đó. Có thể bạn đã không phản bội chồng hoặc vợ bạn, nhưng bạn đã phản bội con tim của chính mình. Khi trái tim không được rung động như là chính nó thì nó trở nên xấu xí với đầy mặc cảm và ức chế. Một trái tim như thế không thể biết đến tình yêu đích thực.
Tình yêu thực sự chỉ xuất hiện trong một trái tim đẹp. Trái tim đẹp là một trái tim được giải phóng, không bao giờ bị kìm hãm bởi lý trí. Nhiệm vụ của lý trí là phân biệt đúng sai, cái gì nên làm cái gì không nên làm, lý trí được dùng để kiểm soát hành động, đừng bao giờ dùng lý trí để kiểm soát con tim. Con tim không có khái niệm đúng sai, nên hay không nên, nó chỉ có rung động hoặc không mà thôi.
Hãy để cho trái tim của bạn được sẵn sàng rung động với bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì mà nó muốn. Gạt bỏ những định kiến, truyền thống, giáo điều sang một bên, thoát khỏi mọi lý tưởng về đúng đắn hay sai lầm. Chỉ đơn giản cho phép trái tim bạn được thổn thức hay run rẩy một cách toàn bộ mà không phán xét, không kìm nén cũng không trốn tránh xao lãng khỏi nó bằng bất kỳ cách nào. Vậy thì trái tim ấy sẽ lột xác để trở nên vô cùng sống động và đẹp đẽ. Một trái tim đẹp không có khả năng căm ghét một ai, nhưng cũng không thể dành riêng cho một ai, nó không biết đến đối tượng, nó chỉ biết đến yêu thương mà thôi, bởi bản thân nó chính là tình yêu. Tình yêu với vẻ đẹp vốn là một, trái tim đẹp là một trái tim không có gì ngoài tình yêu.

 
Tình yêu không bao giờ có thể dành cho một ai, nó chỉ dành cho cái đẹp. Cho dù là cái đẹp của một bờ môi, một mái tóc hay cái đẹp của một tâm hồn được toát lên thông qua khí chất với thanh âm của giọng nói hay biểu cảm của ánh nhìn, đều khiến trái tim chúng ta phải rung động. Trái tim không có khả năng rung động yêu thương trước một cái gì mà nó thấy không đẹp. Câu hỏi, "anh có yêu em không?" là câu không nên được hỏi chút nào. Anh không thể yêu em, anh chỉ có thể yêu cái đẹp, cái đẹp ấy chính là những gì anh biết về em. Nhưng những điều anh biết về em không phải là em, đó chỉ là những gì anh nghĩ. Em thực sự có thể rất khác với những gì anh nghĩ, những phần được che đậy, anh không biết, những mặt tối, anh không hay, làm sao anh có thể nói rằng anh yêu em.
Khi chúng ta bắt đầu đến với nhau, những cái đẹp nhất được khoe ra, và chúng ta nói lời yêu thương. Nhưng khi bắt đầu ở với nhau, những mặt tối dần dần bị lộ tẩy, bên cạnh lời yêu thương lại là những lời gây tổn thương. Mặt tối trong mỗi con người không chỉ là cái khiến cho người kia không thể yêu bạn mà còn khiến chính bạn cũng không yêu nổi bạn. Đôi khi bạn có thể bất ngờ là tại sao mình lại có những suy nghĩ đen tối và độc địa đến vậy, những nỗi kinh hoàng và lòng tham lam chợt xuất hiện mỗi khi gặp nghịch cảnh hoặc cám dỗ, và bạn cố gắng đè nén nó thật sâu bên trong trái tim để chính bạn cũng không phải nhìn thấy bộ mặt xấu xí này của mình.
Phần tối trong con người không phải lúc nào cũng bộc lộ, nó chỉ bộc lộ khi gặp những thử thách và một trong những thử thách đó là sự cô độc. Sống cô độc một thời gian đủ lâu, chỉ có một mình bạn đối diện với chính bạn, không có những lời hỏi thăm hay những dòng tin nhắn, cũng không có gì để làm hay để vui chơi giải trí. Nếu có lúc bạn cảm thấy cô đơn buồn chán, thì đó là biểu hiện của sự chán ghét chính mình. Thời gian thử thách với sự cô độc sẽ tạo điều kiện cho phần tối trong bạn trỗi dậy khiến bạn không thể chịu nổi chính bạn. Trong xã hội, bạn có thể trốn tránh bản thân bằng những mối quan hệ bên ngoài, chỉ bởi lý do là chính bạn cũng không yêu nổi bạn, vậy thì không ai có thể yêu được bạn cả, nếu có cũng chỉ là ảo tưởng.
Bạn không yêu được chính mình, nhưng lại muốn người khác phải yêu bạn. Đã bao nhiêu lần bạn tự hứa với bản thân mà không làm được, nhưng ai đó thất hứa với bạn thì giống như người ấy là tội đồ. Trái tim có những lúc rung động với người không phải chồng hay vợ, và bạn chọn sự chung thủy bằng cách chối bỏ những rung động đó. Có thể bạn đã không phản bội chồng hoặc vợ bạn, nhưng bạn đã phản bội con tim của chính mình. Khi trái tim không được rung động như là chính nó thì nó trở nên xấu xí với đầy mặc cảm và ức chế. Một trái tim như thế không thể biết đến tình yêu đích thực.
Tình yêu thực sự chỉ xuất hiện trong một trái tim đẹp. Trái tim đẹp là một trái tim được giải phóng, không bao giờ bị kìm hãm bởi lý trí. Nhiệm vụ của lý trí là phân biệt đúng sai, cái gì nên làm cái gì không nên làm, lý trí được dùng để kiểm soát hành động, đừng bao giờ dùng lý trí để kiểm soát con tim. Con tim không có khái niệm đúng sai, nên hay không nên, nó chỉ có rung động hoặc không mà thôi.
Hãy để cho trái tim của bạn được sẵn sàng rung động với bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì mà nó muốn. Gạt bỏ những định kiến, truyền thống, giáo điều sang một bên, thoát khỏi mọi lý tưởng về đúng đắn hay sai lầm. Chỉ đơn giản cho phép trái tim bạn được thổn thức hay run rẩy một cách toàn bộ mà không phán xét, không kìm nén cũng không trốn tránh xao lãng khỏi nó bằng bất kỳ cách nào. Vậy thì trái tim ấy sẽ lột xác để trở nên vô cùng sống động và đẹp đẽ. Một trái tim đẹp không có khả năng căm ghét một ai, nhưng cũng không thể dành riêng cho một ai, nó không biết đến đối tượng, nó chỉ biết đến yêu thương mà thôi, bởi bản thân nó chính là tình yêu. Tình yêu với vẻ đẹp vốn là một, trái tim đẹp là một trái tim không có gì ngoài tình yêu.

Hay
 
Top