Tml nào Buồn về gia đình nhiều thì chia sẻ cùng tao!

Dm t xin tiền đầu tư công việc còn méo cho, giữ tiền mai mốt mất giá thì lại than thở
Có gì đâu, nhà tao thì cứ yêu cầu rõ từng cắc, xin rồi mà thất bại rồi thù tao cả đời, cứ lúc ghét lại lôi ra móc =)))) tiền thì cuối đời cũng ko nhét vào quan tài nổi đâu mà
 
Có gì đâu, nhà tao thì cứ yêu cầu rõ từng cắc, xin rồi mà thất bại rồi thù tao cả đời, cứ lúc ghét lại lôi ra móc =)))) tiền thì cuối đời cũng ko nhét vào quan tài nổi đâu mà
Bởi giũ khư khư xong mai mốt kêu chết để lại thì lúc đó mình cũng già cmn rồi để lại tiền lm méo gì nữa
 
Nhà thì bề ngoài trước mặt người ngoài thì tỏ ra rất lễ phép, hạnh phúc mà mỗi người mỗi tính, ai cũng đòi ham nói và biết hết, bất đồng quan điểm rất mạnh, nhiều khi họp gia đình cãi nhau, lôi nhau móc mà chả đến đâu, chả giải quyết vấn đề.
Tao là người ít tuổi nhất, địa vị thấp nhất nên chịu nhịn nhiều nhất, gần như không bao giờ đi góp ý nếu ko có khả năng. Tính tao nội tâm lại hay khắc khẩu nhà nên khó chia sẻ, dãi bày bản thân để nhà tao hiểu và nói mẹ ra nhà tao méo muốn hiểu, chỉ cần được như con nhà người ta; với kiểu khi tao bị bới oan quá, nhiều lần tao dễ điên lên, phản kháng, mà tao điên lên thì đến bố tao nóng tính như lửa, như bão cũng đau tim chịu không nổi vì tao vốn là người theo đạo, ko ngại tiết lộ sự thật, ko nói nịnh nếu bị dồn.
Tao tạm chia sẻ 1 ít, tml nào có vấn đề gì về gia đình thì chia sẻ cho bớt buồn
Tao xin phép note với mày mấy ý, mày nghe thấy có gì giúp được mày thì dùng nhé, không thấy tốt thì bỏ qua.

Mày nên tập quên và đứng ngoài những chuyện đấy đi, xác định rõ với bản thân mày là mày đứng ngoài không tham gia những chuyện ấy nữa. Ai nói gì về vấn đề đấy, người đấy, việc đấy cũng coi như không quan tâm, không nói, không phản biện, không tham gia ý kiến nữa. Dần dần mày sẽ thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn quan hệ, vấn đề đấy, tiền bạc, đất đai, quan hẹ người-người trong gia đình rồi cũng nhẹ nhàng đi.
Tao cũng từng làm như thế với một vài vấn đề, trong đấy có những cái liên quan đến gia đình, và về cơ bản là nó hiệu quả với tao, bình tĩnh lại, sáng suốt hơn, đỡ đau đầu hơn.
 
Bởi giũ khư khư xong mai mốt kêu chết để lại thì lúc đó mình cũng già cmn rồi để lại tiền lm méo gì nữa
Nhà tao cũng bảo con út rồi sẽ được cho =)))) toàn kiểu phải chiều được tính các cụ, thuyết mõm cực kỳ ok rồi may ra chạm tay xin ít cắc lẻ được đỡ chấp nhé, mà tao già có khi tao cũng chả quan tâm tiền làm cm gì nữa
 
Nhà tao cũng bảo con út rồi sẽ được cho =)))) toàn kiểu phải chiều được tính các cụ, thuyết mõm cực kỳ ok rồi may ra chạm tay xin ít cắc lẻ được đỡ chấp nhé, mà tao già có khi tao cũng chả quan tâm tiền làm cm gì nữa
Chứ lúc đó cho tiền cũng đéo dis nỗi thì cho lm qq gì?
 
Tao xin phép note với mày mấy ý, mày nghe thấy có gì giúp được mày thì dùng nhé, không thấy tốt thì bỏ qua.

Mày nên tập quên và đứng ngoài những chuyện đấy đi, xác định rõ với bản thân mày là mày đứng ngoài không tham gia những chuyện ấy nữa. Ai nói gì về vấn đề đấy, người đấy, việc đấy cũng coi như không quan tâm, không nói, không phản biện, không tham gia ý kiến nữa. Dần dần mày sẽ thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn quan hệ, vấn đề đấy, tiền bạc, đất đai, quan hẹ người-người trong gia đình rồi cũng nhẹ nhàng đi.
Tao cũng từng làm như thế với một vài vấn đề, trong đấy có những cái liên quan đến gia đình, và về cơ bản là nó hiệu quả với tao, bình tĩnh lại, sáng suốt hơn, đỡ đau đầu hơn.
Tml trả lời văn minh lắm. Chủ yếu, hai ông bà thì theo phương châm cực đoan "sống chết bám con" nên toàn nhắm vào tao để tế sống, soi lỗi, điều chỉnh, vạch đường, đứng ngoài kiểu gì khi 2 ông bà bắt tao phải trả lời, phải múa + phải hót + phải nịnh ok mới sống qua, ngồi im cũng méo cho ngồi nữa là =))))
 
Sửa lần cuối:
Tao á, mày cứ hiểu, trong đầu tao thì đạo nhà, đạo ông bà + tổ tông phải vẹn toàn đầu tiên đã rồi hãy nói đạo khác. Đời sống tâm linh thì tao cũng cốt kêu tổ tiên nhiều đời nhiều kiếp làm đầu chứ ko phải đi mỡ hão, lúc nào cũng đao to búa lớn để phang đâu. Không phải tao thiếu mà nó quá phù du, mục tiêu người sống mới là số 1
Kiểu mày đang tu tiên hả ?
Có thể do mày nhập đạo nên nhìn bản chất sự vật hiện tượng xung quanh diễn giải theo chiều hướng khác .... còn thực tế thì bối cảnh gia đình mày có thể cũng như bao gia đình khác
 
Kiểu mày đang tu tiên hả ?
Có thể do mày nhập đạo nên nhìn bản chất sự vật hiện tượng xung quanh diễn giải theo chiều hướng khác .... còn thực tế thì bối cảnh gia đình mày có thể cũng như bao gia đình khác
Ăn nhau mục đích tu đạo và đích đến, mày nhìn chiều nào thì nhìn thôi, cũng không xa rời đời thường thực tế và hoàn thành kiếp người, làm người cho trọn vẹn.
Nếu nhà tao ngon vậy, không nặng nghiệp thì chả có chuyện để mà bàn, nhà người khác làm gì giống cảnh nhà mình, cái đó sự thật mười mươi rồi, đạo nào cũng vậy,
 
Ổng bả ăn tiêu hay tiết kiệm ?
2 vị đó kiểu tiết kiệm nhưng lại đéo cho con cháu hưởng gì nhiều đâu, kiểu cứ đòi con phải tự mua đồ cúng mình mà phải còn đồ ngon + hợp mồm, đến ngày lễ về thì cứ ngồi soi chấp đồ con tặng đấy, lỡ ko có câu nịnh, nói ko giỏi thì lại chấp vặt, so đo dù lương hưu căng ấy nhé,
 
Gia đình tao thì ko có gì để chê trách nhưng tao buồn vì họ hàng nhiều hơn, nói chung thì vẫn sống tốt bụng, nhưng mà tao vẫn cảm thấy chưa đủ, bọn họ sống 1 lối sống mang tính nguyên thủy, kiểu như vẫn chỉ biết niềm vui, lợi ích của bản thân họ nhiều hơn. Nếu nhìn theo góc độ xã giao thì họ là những người sống rất vui vẻ, nhiệt tình; nhưng mà nhìn theo góc độ của gia đình thì họ là những người thiếu trách nhiệm. Vẫn biết lo cho vợ con nhưng chỉ lo vừa đủ, ko có sự cầu tiến hay cố gắng gì cả. Ban ngày đi làm tối về chỉ lo nhậu nhẹt tao nhìn mà ngán ngẩm. Ròng rã 4 năm trời t cho mượn tiền nhiều lắm, để làm ăn, người nào cần t đều cho mượn, ít thì vài chục, nhiều thì vài trăm.
Có thể trước đây t làm ra đc nhiều tiền nên tao thoáng, nhưng rồi sau 4 năm, khi công việc của tao đi xuống thì tao mới ngồi mà nhìn nhận lại, t nhìn thấy họ vẫn vậy, vẫn nợ nần, vẫn cứ nhậu nhẹt, công việc thì vẫn dậm chân tại chỗ thậm chí đi lùi nên tao cũng thấy thất vọng với buồn lắm.
Tao không nhận tao sống vì người khác, nhưng tao vẫn luôn cố gắng giúp những người xung quanh tao nếu có thể. Nhưng giờ cũng đến lúc tao phải nhìn nhận lại quan điểm đó rồi, điều tao cần hiện tại có lẽ là phải nhẫn tâm hơn. Tao phần nào đấy nhận ra: những người có tư duy tốt, co ý chí họ chỉ cần 1 sự giúp đỡ trong lúc họ khó khăn thôi, sau đó họ sẽ tự phát triển được. Chỉ có những kẻ có tính ỷ lại, sống thiếu trách nhiệm thì mới cần giúp đỡ từ năm này qua năm khác như vậy.
 
Sửa lần cuối:
Nhà thì bề ngoài trước mặt người ngoài thì tỏ ra rất lễ phép, hạnh phúc mà mỗi người mỗi tính, ai cũng đòi ham nói và biết hết, bất đồng quan điểm rất mạnh, nhiều khi họp gia đình cãi nhau, lôi nhau móc mà chả đến đâu, chả giải quyết vấn đề.
Tao là người ít tuổi nhất, địa vị thấp nhất nên chịu nhịn nhiều nhất, gần như không bao giờ đi góp ý nếu ko có khả năng. Tính tao nội tâm lại hay khắc khẩu nhà nên khó chia sẻ, dãi bày bản thân để nhà tao hiểu và nói mẹ ra nhà tao méo muốn hiểu, chỉ cần được như con nhà người ta; với kiểu khi tao bị bới oan quá, nhiều lần tao dễ điên lên, phản kháng, mà tao điên lên thì đến bố tao nóng tính như lửa, như bão cũng đau tim chịu không nổi vì tao vốn là người theo đạo, ko ngại tiết lộ sự thật, ko nói nịnh nếu bị dồn.
Tao tạm chia sẻ 1 ít, tml nào có vấn đề gì về gia đình thì chia sẻ cho bớt buồn
Mày nên dọn ra ngoài và sống độc lập 1 mình
 
Mày nên dọn ra ngoài và sống độc lập 1 mình
Mày nghĩ xem, chạy ra rồi, thì ông bà vẫn đến tận nơi đồ sát chứ ko chịu ngồi im đâu, thì trừ khi chạy ra nước ngoài hoặc chạy thật xa vô Nam chẳng hạn
 
Gia đình tao thì ko có gì để chê trách nhưng tao buồn vì họ hàng nhiều hơn, nói chung thì vẫn sống tốt bụng, nhưng mà tao vẫn cảm thấy chưa đủ, bọn họ sống 1 lối sống mang tính nguyên thủy, kiểu như vẫn chỉ biết niềm vui, lợi ích của bản thân họ nhiều hơn. Nếu nhìn theo góc độ xã giao thì họ là những người sống rất vui vẻ, nhiệt tình; nhưng mà nhìn theo góc độ của gia đình thì họ là những người thiếu trách nhiệm. Vẫn biết lo cho vợ con nhưng chỉ lo vừa đủ, ko có sự cầu tiến hay cố gắng gì cả. Ban ngày đi làm tối về chỉ lo nhậu nhẹt tao nhìn mà ngán ngẩm. Ròng rã 4 năm trời t cho mượn tiền nhiều lắm, để làm ăn, người nào cần t đều cho mượn, ít thì vài chục, nhiều thì vài trăm.
Có thể trước đây t làm ra đc nhiều tiền nên tao thoáng, nhưng rồi sau 4 năm, khi công việc của tao đi xuống thì tao mới ngồi mà nhìn nhận lại, t nhìn thấy họ vẫn vậy, vẫn nợ nần, vẫn cứ nhậu nhẹt, công việc thì vẫn dậm chân tại chỗ thậm chí đi lùi nên tao cũng thấy thất vọng với buồn lắm.
Tao không nhận tao sống vì người khác, nhưng tao vẫn luôn cố gắng giúp những người xung quanh tao nếu có thể. Nhưng giờ cũng đến lúc tao phải nhìn nhận lại quan điểm đó rồi, điều tao cần hiện tại có lẽ là phải nhẫn tâm hơn. Tao phần nào đấy nhận ra: những người có tư duy tốt, co ý chí họ chỉ cần 1 sự giúp đỡ trong lúc họ khó khăn thôi, sau đó họ sẽ tự phát triển được. Chỉ có những kẻ có tính ỷ lại, sống thiếu trách nhiệm thì mới cần giúp đỡ từ năm này qua năm khác như vậy.
Cảm ơn tml chia sẻ thêm nhiều lắm nhé, tao thì trải qua nhiều lần sinh tử vốn không có tin người ngoài xã hội lắm nếu không có duyên, còn họ hàng thì gặp mặt chơi cho vui, chứ công việc chả giúp đỡ được gì cả, toàn có nói mõm với cà khịa nên tao cũng ít chơi. Họ hàng cũng ko thiếu người làm quan, làm tướng nhưng cũng chỉ gọi nghĩa người nhà thôi, lúc ăn chơi thì vui, lúc thất thế thì cạy kháy =))))
 
Sửa lần cuối:
Cảm ơn tml chia sẻ thêm nhiều lắm nhé, tao thì trải qua nhiều lần sinh tử vốn không có tin người ngoài xã hội lắm nếu không có duyên, còn họ hàng thì gặp mặt chơi cho vui, chứ công việc chả giúp đỡ được gì cả, toàn có nói mõm với cà khịa nên tao cũng ít chơi. Họ hàng cũng ko thiếu người làm quan, làm tướng nhưng cũng chỉ gọi nghĩa người nhà thôi, lúc ăn chơi thì vui, lúc thất thế thì cạy kháy =))))
Uhm m, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Như m tâm sự thì m ít tuổi nhất, địa vị thấp nhất nên có thể vì vậy mà xung quanh xem m trẻ người non dạ. Còn tao thì họ hàng, bà con xuất thân nông dân cả, có vẻ vì vậy mà tư duy của họ chắc chỉ ngang đấy thôi, tao may mắn là ba mẹ tuy làm nông nhưng giáo dục con cái tốt, từ phía nội đến ngoại hiện tại tao là thằng thành công nhất tuy ra xã hội tao cũng chỉ là 1 con tép, nhưng trong khía cạnh gia đình thì lời nói tao rất có trọng lượng, trong suy nghĩ cũng muốn giúp đỡ họ hàng để cùng nhau cố gắng mà phát triển, em út, con cháu sau này cũng có môi trường mà phát triển tốt hơn. Nhưng có vẻ nó đang nằm ngoài khả năng của tao rồi, thật sự đó vẫn đều làm tao thất vọng và buồn cho đến hiện tại.
Nhưng mà tao cũng thấy điểm chung giữa tao và mày ngay lúc này, cứ sống vì bản thân mình thôi, cố gắng từng ngày. Khi mình đạt được nhiều thành công hơn thì những nỗi buồn đó sẽ được giải quyết phần nào thôi.
 
gia đình là cái xh nhỏ mài đéo là gi thì mày là con gián thôi, bỏ xàm đi lo làm kiếm tiền khẳng định bản thân,
 
gia đình là cái xh nhỏ mài đéo là gi thì mày là con gián thôi, bỏ xàm đi lo làm kiếm tiền khẳng định bản thân,
Nhiều xèng + địa vị thì nói Lồn gì cũng đúng heheee thôi thì khi nào thành công to mồm bắt nạt người khác =)))))
 

Có thể bạn quan tâm

Top