Tôi đang dần mục rỗng về tâm hồn.

HaiDang2018

Con chim biết nói
Abkhazia
Tôi không thích đất nước mình đang sống, một đất nước với 1 chế độ lãnh đạo dối trá từ khi lập quốc đến nay. Viết lịch sử cũng dối trá.

Tôi cảm thấy mình đã nguội lạnh khi nghĩ đến những vấn đề như tự hào dân tộc, hay tình cảm với những giá trị văn hoá, lịch sử của đất nước này. Vì sự lãnh đạo yếu kém và thối nát của chính quyền. Tham ô tham nhũng, kéo bè kết cánh, buff cho bọn tư bản thân hữu phân lô bán nền, rút ruột tiền bạc trong ngân hàng, lũng đoạn tài nguyên quốc gia. Đưa ra các chỉ số báo cáo thống kê về GDP, tăng trưởng, Lạm phát, thất nghiệp, CPI.... Toàn là chỉ số dối trá... Pháp luật thì hà khắc nặng nề việc sử dụng hình phạt mất nhiều tiền, lại có đặc quyền đặc lợi cho cán bộ.

Mặt khác bóp nghẹt tự do báo chí, tự do ngôn luận, đưa lũ bò đỏ, dư luận viên lên đánh tráo các khái niệm xã hội chụp mũ người không nghĩ theo là Cali, phản động, 3 que, tung hô Nga, TQ chửi bới thậm tệ Mỹ, phương Tây và đồng minh tạo nên một môi trường mạng xã hội hết sức độc hại, cực đoan...Tự do Đảng là nhất là ko có sai lầm...

Tuy hiện tại tôi đã nguội lạnh và chỉ tâm trung vào cá nhân và gia đình theo chủ nghĩa khắc kỷ. Tập trung làm kinh tế lo cho gia đình con cái.

Tuy nhiên tôi sợ khi tôi đã vững vàng về tài chính hoặc khi về già sẽ có 1 tâm hồn mục rỗng, không còn có hứng thú về văn hoá, lịch sử đất nước, không có chiều sâu nội tâm văn hoá trong cội nguồn con người.

Tôi không muốn trong căn phòng làm việc của tôi không có lấy 1 bức tượng, 1 cuốn sách, 1 bức tranh danh nhân, văn hoá, văn học, lịch sử VN mà chỉ là nước ngoài. Tôi ko muốn tâm hồn mình như thế nhưng hiện tại đúng là tôi không còn tin vào những gì sách báo của Đảng viết và tuyên truyền, nó khiến tôi chán ghét đến tận tâm khảm, ko còn sức để đọc hay nghiên cứu về văn hoá và lịch sử
 
Cuối cấp 2 là lúc tôi tiếp cận với văn hoá phương Tây một cách cao trào nhất. Dần dần tôi phát hiện ra những gì mình được học ở trường bấy lâu này không hoàn toàn là sự thật. Tôi coi Đảng như một thế lực xấu chỉ biết lừa gạt dân và tôi tìm mọi cách để sau này được sống ở nước ngoài.

Rồi tôi gia nhập xamvn để giải tỏa cơn tức giận. Còn ngoài đời, dù muốn hay không thi vẫn phải học lịch sử theo góc nhìn của Đảng. Rồi tôi được Đảng ban tặng nhiều thứ vì thành tích của mình, nên dần nhìn Đảng một cách thuần hơn.

Và đến lúc tôi bị Đảng phản bội lòng tin với nhiều chính sách ngu ngốc như phòng chống covid .... niềm tin của tôi cuối cùng cũng phải chấm dứt. Tôi không biết làm gì tiếp theo, nhưng nhìn lại những gì tôi có ở đây, tôi nghĩ ở Việt Nam cũng không tệ.
Tôi sẽ kệ Đảng và tập trung vào tôi.

Và giờ tôi lại muốn rời Việt Nam. Chắc là tôi sẽ không bao giờ nhìn Đảng một cách tích cực được nữa, dù tôi đã từng cố để ít nhất là "kệ" Đảng. Người dân ở đất nước tôi sinh ra chọn "in Đảng we trust". Nên thôi, mình không ủng hộ thì mình đi.

Vừa qua ngày Quốc khánh, tôi cũng đã chúc nước Việt Nam dù dưới chế độ nào cũng ngày càng phát triển về mọi mặt, vì quê hương của tôi mãi là Việt Nam.
 
Hiểu đc rồi thì sao ? Cũng bất lực thôi, hoặc là đứng lên như 1 người hùng biết nghĩ và làm cho dân tộc, hoặc ra đi tìm 1 bến đỗ nơi thường dân vẫn đc coi là " COn NGƯỜI" tự do kiếm sống với mức lương công bằng có thể đáp ứng mức sống cho bản thân và người thân, có thể mua đc nhà, tự do ngôn luận, tự do nói ra cái sai và quan điểm cá nhân mà ko bị bắt bớ. Hoặc như tao và nhiều người khác chổng mông cho đời và nhà cầm quyền thông nát hoa cúc thôi.
 
Đó là khủng hoảng tuổi trung niên. Khi mày thấy tata cả những thứ trước đây mày tin đều là giả dối.

Trong giới tu tiên thì tu chân giả gọi là tới bình cảnh, tiến không được nữa. Hehe.

Lúc này người ta tìm đến chữa lành hoặc tôn giáo để có một điểm tựa đức tin.
 
Mấy người kiếm tiền đc đủ tiền để trang trải cuộc sống thì nghĩ đến nhiều thứ thật. T chỉ lo 1 ngày kiếm đủ tiền ăn và trả nợ thôi đã mệt lắm rồi, ko có cái gì gọi là văn hoá hay tâm hồn cả. Chỉ có tứ khoái và những cuốc xe kiếm tiền bạt mạng
 
Top