Giữa trưa mà trời thì chuyển tối mù mịt vì mây đen kéo đến, sắp mưa rồi. Ngồi trong ngôi nhà lặng thinh như một thói quen mỗi khi mưa đến, lòng cảm giác mong chờ điều gì đó sẽ xuất hiện trong cơn mưa. Bỗng nhiên xa xa nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình, trong tiếng khóc nỉ non khẩn cầu. À thì ra là tiếng bé Vy, đứa bé gái gần nhà mình nhất, cũng là đứa bé háo hức mỗi khi gặp mình nhất. Thật là tội nghiệp, có lẽ em nó muốn qua nhà mình chơi nhưng trời sắp mưa rồi nên bố mẹ không cho đi, chắc là chống chế bướng bỉnh không nghe mới bị đánh đây mà. Hy vọng trời mưa nhanh qua, để nỗ lực của bé được bù đắp xứng đáng, ở đây.
Trong xóm nhỏ, nói về thân thiện dễ gần thì không dám nhận là nhất, nhưng người có nhiều em nhỏ yêu quý và đeo theo nhất thì dám nhận. Bản thân cũng chẳng trưởng thành bao nhiêu, nên không ngại chơi với con nít hehe. Đối với những đứa trẻ thì có lẽ thời gian là câu truyện sớm muộn cũng có hồi kết, dù có bỏ lỡ bỏ qua một đoạn nào đó trong lúc nghe, thì sớm muộn cái kết đến cũng là cái kết không thay đổi. Bởi vậy khi nhìn vào chúng sẽ thấy sự vô tư không bao giờ thiếu, bản chất luôn ngây thơ, niềm tin không bao giờ thay đổi. Không biết đến bao giờ mới xuất hiện vị lãnh đạo có năng lực cho ta một niềm tin chắc chắn, để tất cả mọi người có thể được ngây thơ và vô tư sống như những đứa trẻ. Nói về tôi damlolol, giờ thì lại muốn tìm lại sự ngây thơ trong sáng cho chính mình. Thời gian trong tôi vẫn là câu truyện, chỉ hơi khác một chút là tôi phải viết nó mỗi giây nhưng lại cần thêm người thứ hai bổ sung thì mới xem như hoàn thành được một đoạn nhỏ. Cái khó nhất cuộc đời của tôi, chính là tìm cho ra chính xác người thứ hai đó, để bổ sung của họ được ăn khớp nhất trong từng đoạn truyện và cuối cùng cho ra một cái kết trọn vẹn đúng ý mình nhất. Mỗi một người xung quanh đều có thể cùng tôi tạo ra một câu truyện, nhưng vẫn chưa bao giờ hài lòng, mỗi giây mỗi phút phải viết ra những đoạn truyện đời không bao giờ muốn viết. Mệt mõi nhưng không sợ, dẫu sao đời ai cũng như thế mà, chỉ trừ những đứa trẻ ra thôi. Trở thành trẻ con là cách giải trí lành mạnh nhất sau những giây phút mệt mỏi, trở nên ngây thơ trong sáng để có thể quăng câu truyện cuộc đời sang một bên.
Nhìn những em nhỏ quây quanh thấy lòng lâng lâng niềm hãnh diện, vì biết ngày nhỏ chính mình cũng thích chơi với những người lớn có điểm để hâm mộ. Có lúc hòa nhập vào dòng suy nghĩ của các em, nhưng có lúc phải nghiêm nghị chấn chỉnh và lại viết ra thêm một đoạn truyện đời nữa thôi. Các em là bạn bè đồng hành cùng tôi trong cuộc đời vô tư, nhưng cũng là " người thứ hai " tiềm năng cho câu truyện cuộc đời tôi. Biết đâu một đứa bé sau này là tác nhân chính cho thành công trong mong ước của mình, tôi thường tự nói như vậy.
Cách đây sáu năm, có một đứa trẻ chỉ ra tác dụng của nó với mọi người nhưng chẳng ai thèm quan tâm. Trong một cơn mưa, một đứa trẻ đã làm điều không ai tin rằng nó làm được. Nhưng một câu truyện có cái kết như tưởng tượng lại không bao giờ xuất hiện, không phải đứa trẻ đó thất bại mà là một người trong câu truyện ấy đã đi trước một bước, để lại câu truyện là một câu chuyện buồn nhất trong cuộc đời đứa trẻ.
Nên mỗi một đứa trẻ ở hiện tại xung quanh tôi, là mỗi một tác dụng riêng, dẫu không thể là " người thứ hai " viết nên câu truyện đời cho tôi, thì tôi cũng luôn trách nhiệm đến chúng, biết đâu sau này đối với các em tôi chính là " người thứ hai " viết lên câu truyện cuộc đời của các em thì sao.
Trong xóm nhỏ, nói về thân thiện dễ gần thì không dám nhận là nhất, nhưng người có nhiều em nhỏ yêu quý và đeo theo nhất thì dám nhận. Bản thân cũng chẳng trưởng thành bao nhiêu, nên không ngại chơi với con nít hehe. Đối với những đứa trẻ thì có lẽ thời gian là câu truyện sớm muộn cũng có hồi kết, dù có bỏ lỡ bỏ qua một đoạn nào đó trong lúc nghe, thì sớm muộn cái kết đến cũng là cái kết không thay đổi. Bởi vậy khi nhìn vào chúng sẽ thấy sự vô tư không bao giờ thiếu, bản chất luôn ngây thơ, niềm tin không bao giờ thay đổi. Không biết đến bao giờ mới xuất hiện vị lãnh đạo có năng lực cho ta một niềm tin chắc chắn, để tất cả mọi người có thể được ngây thơ và vô tư sống như những đứa trẻ. Nói về tôi damlolol, giờ thì lại muốn tìm lại sự ngây thơ trong sáng cho chính mình. Thời gian trong tôi vẫn là câu truyện, chỉ hơi khác một chút là tôi phải viết nó mỗi giây nhưng lại cần thêm người thứ hai bổ sung thì mới xem như hoàn thành được một đoạn nhỏ. Cái khó nhất cuộc đời của tôi, chính là tìm cho ra chính xác người thứ hai đó, để bổ sung của họ được ăn khớp nhất trong từng đoạn truyện và cuối cùng cho ra một cái kết trọn vẹn đúng ý mình nhất. Mỗi một người xung quanh đều có thể cùng tôi tạo ra một câu truyện, nhưng vẫn chưa bao giờ hài lòng, mỗi giây mỗi phút phải viết ra những đoạn truyện đời không bao giờ muốn viết. Mệt mõi nhưng không sợ, dẫu sao đời ai cũng như thế mà, chỉ trừ những đứa trẻ ra thôi. Trở thành trẻ con là cách giải trí lành mạnh nhất sau những giây phút mệt mỏi, trở nên ngây thơ trong sáng để có thể quăng câu truyện cuộc đời sang một bên.
Nhìn những em nhỏ quây quanh thấy lòng lâng lâng niềm hãnh diện, vì biết ngày nhỏ chính mình cũng thích chơi với những người lớn có điểm để hâm mộ. Có lúc hòa nhập vào dòng suy nghĩ của các em, nhưng có lúc phải nghiêm nghị chấn chỉnh và lại viết ra thêm một đoạn truyện đời nữa thôi. Các em là bạn bè đồng hành cùng tôi trong cuộc đời vô tư, nhưng cũng là " người thứ hai " tiềm năng cho câu truyện cuộc đời tôi. Biết đâu một đứa bé sau này là tác nhân chính cho thành công trong mong ước của mình, tôi thường tự nói như vậy.
Cách đây sáu năm, có một đứa trẻ chỉ ra tác dụng của nó với mọi người nhưng chẳng ai thèm quan tâm. Trong một cơn mưa, một đứa trẻ đã làm điều không ai tin rằng nó làm được. Nhưng một câu truyện có cái kết như tưởng tượng lại không bao giờ xuất hiện, không phải đứa trẻ đó thất bại mà là một người trong câu truyện ấy đã đi trước một bước, để lại câu truyện là một câu chuyện buồn nhất trong cuộc đời đứa trẻ.
Nên mỗi một đứa trẻ ở hiện tại xung quanh tôi, là mỗi một tác dụng riêng, dẫu không thể là " người thứ hai " viết nên câu truyện đời cho tôi, thì tôi cũng luôn trách nhiệm đến chúng, biết đâu sau này đối với các em tôi chính là " người thứ hai " viết lên câu truyện cuộc đời của các em thì sao.