Live Tôn Tử Binh Pháp - 1 quyển sách nên đọc

TUG

Con chim biết nói
Vatican-City

1 - Binh pháp Tôn Tử là cuốn sách quân sự đầu tiên của thời đại.

Binh pháp Tôn Tử là cuốn sách quân sự đầu tiên được viết ra: Tôn Vũ là một nhà chiến lược quân sự sống trong thời Xuân Thu. Để cho bạn biết nó cổ xưa đến mức nào thì lúc đó, La Mã đang ở giai đoạn cuối thời kỳ Vương quốc, Athens vẫn do các bạo chúa cai trị và chưa xây dựng được nền dân chủ, và giấy chỉ được phát minh ra bốn thế kỷ sau.

Trong một thời đại sớm như vậy, thông tin và kiến thức rất quý giá vì rất ít người có phương tiện để thu thập thông tin, để viết sách và để phổ biến cho những người khác học hỏi. Tôn Vũ là người đầu tiên làm được điều đó.

2 - Nó không phải là lẽ thường tình

Những người nói rằng sách của Tôn Vũ là "lẽ thường tình" đã quên một điều: nó không phải là lẽ thường.

Các tầng lớp tinh hoa quân sự lúc đó không phải là những người "có học" tiến hành chiến tranh bằng kế hoạch và mưu mẹo. Trên thực tế, hầu hết họ không được học hành gì trước đó và nhiều người được chọn chỉ vì họ là người được sủng ái ở triều đình hoặc vì họ thể hiện sự dũng cảm và sức mạnh. Người Trung Quốc có câu "有勇无谋" hay "có gan mà không có não". Có nhiều trường hợp các tướng lĩnh dẫn quân đến cái chết trước một tình thế bất khả thi chỉ để hy vọng rằng họ sẽ thắng và chiến công của họ sẽ được ghi nhớ. Trong trường hợp khác, họ sẽ rơi vào cái bẫy rõ ràng. Hãy lấy trận Trường Bình làm ví dụ.

Tần và Triệu xung đột và Triệu lệnh cho tướng Liêm Phố đối phó với Tần. Là một người thận trọng, ít hiểu biết về sức mạnh của kẻ thù cũng như không có cách nào để do thám địch, Liêm Phố tiếp cận một cách thận trọng và từ chối giao chiến. Thay vào đó, ông xây dựng công sự và chờ quân Tần tấn công.

Ở đây, ông đã chứng minh quy tắc đầu tiên mà nhiều người coi là "lẽ thường tình" trong sách Tôn Tử:

"Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng."

Tuy nhiên, vua Triệu không nhìn nhận vấn đề như vậy. Ông cho rằng Liêm Phố là kẻ hèn nhát và thay thế ông ta bằng Triệu Khoát. Khoát, người chỉ nổi tiếng nhờ người cha nổi tiếng của mình, đã tấn công và bị quân Tần dụ vào một khu vực rừng rậm. Ở đây, ông ta không chỉ vi phạm luật lệ đã nêu ở trên mà còn bỏ qua những điều Tôn Tử dạy về địa hình và bố trí chiến thuật, dẫn đến bị tiêu diệt.

Và sự coi thường "lẽ thường tình" đó cũng rõ ràng trong các cuộc chiến tranh hiện đại. Quân Pháp ở Điện Biên Phủ là một nghiên cứu điển hình về những điều không nên làm. Quân Pháp đã vi phạm rất nhiều quy tắc mà mọi người coi là "lẽ thường tình". Một vài ví dụ là:

a/ Họ không biết địch cũng không biết ta: Đại tá Charles Pirouth tuyên bố rằng ông ta có thể bịt miệng Việt Minh bằng một vài loạt pháo kích và Việt Minh không thể kéo bất cứ thứ gì lớn hơn 85mm lên núi. Hóa ra Việt Minh có thể kéo mọi thứ từ súng phòng không 37mm đến pháo 105mm và một loạt Katyusha. Ông ta tự sát sau khi nhận ra mình không thể bịt miệng được Việt Minh. Và đó chỉ là một trong một loạt những đánh giá thấp của quân Pháp.

b/ Họ chọn địa hình tồi tệ nhất để chiến đấu: Quân Pháp ở dưới đáy thung lũng, bị bao vây bởi những ngọn đồi mà Tôn Tử gọi là "địa hình hiểm trở". Người Việt Nam nhận thấy điều này và đã có thể sử dụng địa hình cao để trừng phạt quân Pháp ở phía dưới một cách dễ dàng. Họ cũng bỏ bê tuyến tiếp tế và tự làm khó mình bằng việc chỉ có thể tiếp tế bằng đường không. Tôn Tử đã nói rõ trong tác phẩm của mình rằng tuyến tiếp tế phải được bảo vệ bằng mọi giá.

c/ Các chỉ huy của họ bất hòa và không hợp tác trong khi Tôn Tử đã nói rõ rằng người ta phải đoàn kết để tiến hành các trận đánh thành công. Họ đã không tính toán kỹ lưỡng mọi thứ khi phát động chiến dịch Castor dẫn đến sự sụp đổ của họ.

Tóm lại, những điều Tôn Tử nói có thể là "lẽ thường tình", nhưng nhiều vị tướng, kể cả những vị tướng hiện đại, đều thiếu "lẽ thường tình" đó khi lên kế hoạch cho trận đánh của họ.

3 - Binh pháp Tôn Tử có một lịch sử lâu dài trong việc đào tạo các sĩ quan thành công.

Trong khi các nhà quân sự phương Tây có thể chế giễu cuốn sách này, nhưng khó có thể phủ nhận rằng rất rất nhiều sĩ quan đã được đào tạo bởi Binh pháp Tôn Tử và đã chứng tỏ mình là những vị tướng giỏi. Một vài ví dụ đáng chú ý trong thời hiện đại:

  • Mao Trạch Đông không phải là người quân sự. Trên thực tế, ông không có đào tạo quân sự và tất cả những gì ông học được là thông qua "Binh pháp Tôn Tử". Tuy nhiên, ông đã áp dụng tư duy đó và sử dụng nó để giành quyền lực trong đảng, sau đó sử dụng nó để xây dựng chiến lược của mình và dẫn dắt Đảng ******** Trung Quốc thoát khỏi sự hủy diệt hoàn toàn bởi Quốc Dân Đảng. Sau đó, ông sử dụng những gì mình đã học được để bảo vệ an toàn Hồng quân của mình khỏi quân Nhật, để Quốc Dân Đảng và Nhật Bản tàn sát lẫn nhau, và cuối cùng sử dụng nó để tiêu diệt Quốc Dân Đảng. Tác phẩm của ông, "Về chiến tranh du kích", mượn rất nhiều từ tác phẩm của Tôn Vũ và sẽ được nhiều nhóm nổi dậy ******** nghiên cứu. Nhiều vị tướng của ông như Bành Đức Huy (người sau này đẩy MacArthur lùi khỏi sông Áp Lục và giữ cho chiến tranh Triều Tiên trong thế bế tắc mặc dù Trung Quốc thiếu vũ khí và vật liệu) đã đọc cuốn sách này.
  • Võ Nguyên Giáp là một giáo viên và ông chỉ có hai người thầy: Tôn Tử và Napoleon. Đó là khóa huấn luyện quân sự duy nhất của ông và ông đã đánh bại được quân Pháp. Các nhà lãnh đạo chính trị của Việt Nam như Hồ Chí Minh và Lê Duẩn là những người đọc say mê cuốn sách này và đã sử dụng nó để đề ra các kế hoạch chính trị giúp họ vượt qua những khó khăn trong chính trường của khối ******** vào cuối những năm 50 đến đầu những năm 70. Nhiều tướng lĩnh Việt Nam khác như Văn Tiến Dũng, Lê Trọng Tấn, Trần Văn Trà chưa bao giờ được đào tạo gì ngoài Binh pháp Tôn Tử.
Tóm lại, "Binh pháp Tôn Tử" là một cuốn sách cũ và có thể có những thiếu sót. Nó cũng có thể giống như một số cuốn sách "tự lực" hiện đại sao chép những điều mà mọi người đều biết.

Nhưng vào thời của nó, đó là kiến thức duy nhất mà nhiều người có thể tiếp cận và sẽ vẫn như vậy cho đến thời hiện đại khi thông tin và kiến thức có thể dễ dàng tiếp cận nhờ Internet. Và ngay cả khi nó nói về lẽ thường tình, nó đã được chứng minh nhiều lần rằng các vị tướng hiện đại thiếu "lẽ thường tình" mà Tôn Vũ đã viết.
 

Thiên Thứ nhất - Kế Sách (Policy)​

Kế Sách

Định nghĩa Kế Sách: là kế hoạch, là phương án đề ra lâu dài để thi hành trong chiến tranh hầu mang chiến thắng.

Muốn có kế sách tốt thì phải có phương pháp đánh giá thời cuộc để soạn thỏa ra một kế hoạch tốt nhất phù hợp cho hoàn cảnh đất nước. Vì thế nếu có kế hoạch tốt, có tính toán kỹ lưỡng sâu xa, có phân tích lợi hại, thì mình có thể tiên đoán trước được sự thành công hay thất bại. Mời các bạn đóc tiếp phần một của Tôn Tử binh Pháp, để tìm hiểu làm sao Tổn Tử có thể soạn thảo ra một kế hoạch tốt nhất trong chiến tranh.
1) Tôn tử nói: Chiến tranh là đại sự của quốc gia, quan hệ tới việc sống chết của nhân dân, sự mất còn của nhà nước, không thể không khảo sát nghiên cứu cho thật kỹ.
2) Cho nên, phải dựa vào năm mặt sau đây mà phân tích, nghiên cứu, so sánh các điều kiện tốt xấu giữa hai bên đối địch, để tìm hiểu tình thế thắng bại trong chiến tranh:

Chú thích: Thường xuyên phân tích, nghiên cứu, so sánh, đánh giá, quyêt định, thực hành là phương pháp để tính toán trước khi mà khai chiến.
3) Một là Đạo, hai là Thiên, ba là Địa, bốn là Tướng, năm là Pháp.
4) Đạo là chỉ việc chính trị, đạo nghĩa, phải làm cho nguyện vọng của dân chúng và vua nhất trí với nhau, đồng tâm đồng đức. Có như vậy, trong chiến tranh mới có thể bảo nhân dân vì vua mà chết, vì vua mà sống, không sợ hiểm nguy.
5) Thiên là thiên thời, nói về ngày đêm, trời râm trời nắng, trời lạnh trời nóng, tức tình trạng về khí hậu thời tiết.
6) Địa là địa lợi, nói về đường sá xa gần, địa thế hiểm yếu hay bằng phẳng, khu vực tác chiến rộng hẹp, địa hình phải chăng có lợi cho tiến công, phòng thủ, tiến tới, thối lui.
7) Tướng là tướng soái, tức nói về tài trí, uy tín, lòng nhân ái, lòng can đảm, sự uy nghiêm của người tướng.
8) Pháp là pháp chế, nói về tình trạng tổ chức, biên chế, sự quy định về hiệu lệnh chỉ huy, sự phân chia chức quyền của tướng tá, sự cung ứng vật tư cho quân đội và chế độ quản lý...
 

Thiên Thứ nhất - Kế Sách (Policy)​

Kế Sách

Định nghĩa Kế Sách: là kế hoạch, là phương án đề ra lâu dài để thi hành trong chiến tranh hầu mang chiến thắng.

Muốn có kế sách tốt thì phải có phương pháp đánh giá thời cuộc để soạn thỏa ra một kế hoạch tốt nhất phù hợp cho hoàn cảnh đất nước. Vì thế nếu có kế hoạch tốt, có tính toán kỹ lưỡng sâu xa, có phân tích lợi hại, thì mình có thể tiên đoán trước được sự thành công hay thất bại. Mời các bạn đóc tiếp phần một của Tôn Tử binh Pháp, để tìm hiểu làm sao Tổn Tử có thể soạn thảo ra một kế hoạch tốt nhất trong chiến tranh.
1) Tôn tử nói: Chiến tranh là đại sự của quốc gia, quan hệ tới việc sống chết của nhân dân, sự mất còn của nhà nước, không thể không khảo sát nghiên cứu cho thật kỹ.
2) Cho nên, phải dựa vào năm mặt sau đây mà phân tích, nghiên cứu, so sánh các điều kiện tốt xấu giữa hai bên đối địch, để tìm hiểu tình thế thắng bại trong chiến tranh:

Chú thích: Thường xuyên phân tích, nghiên cứu, so sánh, đánh giá, quyêt định, thực hành là phương pháp để tính toán trước khi mà khai chiến.
3) Một là Đạo, hai là Thiên, ba là Địa, bốn là Tướng, năm là Pháp.
4) Đạo là chỉ việc chính trị, đạo nghĩa, phải làm cho nguyện vọng của dân chúng và vua nhất trí với nhau, đồng tâm đồng đức. Có như vậy, trong chiến tranh mới có thể bảo nhân dân vì vua mà chết, vì vua mà sống, không sợ hiểm nguy.
5) Thiên là thiên thời, nói về ngày đêm, trời râm trời nắng, trời lạnh trời nóng, tức tình trạng về khí hậu thời tiết.
6) Địa là địa lợi, nói về đường sá xa gần, địa thế hiểm yếu hay bằng phẳng, khu vực tác chiến rộng hẹp, địa hình phải chăng có lợi cho tiến công, phòng thủ, tiến tới, thối lui.
7) Tướng là tướng soái, tức nói về tài trí, uy tín, lòng nhân ái, lòng can đảm, sự uy nghiêm của người tướng.
8) Pháp là pháp chế, nói về tình trạng tổ chức, biên chế, sự quy định về hiệu lệnh chỉ huy, sự phân chia chức quyền của tướng tá, sự cung ứng vật tư cho quân đội và chế độ quản lý...
Vậy mà cái nơi nó sinh ra lại là đất nước bị xâm lược bị dân ngoại bang xâm lược nhiều nhất.
Sách này dành cho văn hóa Nho giáo như TQ, VN thôi, không có công dụng với ngoại bang.
 
C
Vậy mà cái nơi nó sinh ra lại là đất nước bị xâm lược bị dân ngoại bang xâm lược nhiều nhất.
Sách này dành cho văn hóa Nho giáo như TQ, VN thôi, không có công dụng với ngoại bang.
Chủ trương của Háng Tọc là đồng hoá lân bang bằng Văn hoá chứ nội lực thì khá yếu ớt và ko đoàn kết
Nên Hù Chủ Tiểm có một câu đúc kết khá hay
Mất Văn Hoá là mất cả cái Kinh tọc này
 
  • Haha
Reactions: TUG
"Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng."
Tôn Tử chỉ bảo "Biết người biết ta, bách chiến bất bại" chứ đéo nói bách chiến bách thắng nha tml.
Ổng cũng nói: "Tính nhiều chưa chắc thắng chứ đừng nói tính ít"
Bởi vì chiến tranh ngoài mưu tính 2 bên còn phụ thuộc ít nhiều vào thời tiết, dịch bệnh, v.v. những thứ mà con người đéo đưa vào bàn tính được :go:
 
d95c31d80126da788337.jpg
 
Sau này chiến tranh hiện đại hơn thì kho binh pháp này nó có rất có ý nghĩa với các nhà chính trị để đâu đá giành mânhf chức Vua thôy chứ ko có nghĩa nhiều về mặt quân sụ nữa
hóa ra tư bản mỹ đế cũng ngâm cứu binh pháp tôn tử ah, bất ngờ ế, không ngờ trình độ ný nuận của vịt kìu nại cao như zậy ó
 
Đang nói tôn tử binh pháp lôi thằng giáp cặc lõ vào làm gì, giống như đang ăn ngon lôi đống cức ra đớp.
 

Có thể bạn quan tâm

Top