Tổng Bí thư Tô Lâm tái đắc cử Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV

từ đầu là ông giang cũng không muốn và cũng không lên được a1 rồi. chỉ là vào thế ô rừng muốn 1 đít 2 ghế nên bắt buộc phải gây sức ép thôi. thôi ngồi chủ tịch nước xong có dàn hậu thuẫn đệ ở quân đụi chống sau lưng là ok cho các bên rồi
 
long sn63 quá tuổi rồi
tuổi hưu của trung uỷ và uv bct/bbt là khác nhau.
với trung uỷ tái cử phải sn từ 1965 trở lên. Nói chung là cơ kém, ko đc xét đặc biệt. Nhìn sơ sơ thấy Trà, Định sn64 đc cho làm tiếp
Tăng tuổi hưu nên tuổi tái cử trung ủy và bộ ít người ban bí thở + thêm 1 tuổi
Bên bộ ít người có sông trí sinh 60 lẽ ra quá tuổi mà được + thêm 1 nên vẫn đủ
Còn trung ủy +1 nên sinh 64 vẫn đủ tuổi
 
có cơ hội thì quay mẹ về súng to mà ngồi chủ nhiệm TCCT hoặc tổng tham mưu cho có quyền lực, về thổ đu vừa rủi ro mà lại dễ bị soi
Bản Đồ mày nghĩ ông Doãn Anh có quay lại QĐ không, hay tao nghe nguồn thấy bảo anh về Thổ đu thay a Tờ Úc- Chánh VPTW
 
100 năm đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng ******** Việt Nam (1930 - 2030) và 100 năm thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà nay là nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (1945 - 2045)

hóng chú 8 phát mỗi người 10kg thịt lon
 
Chúc mừng bác Tô Lâm tái đắc cử ban chấp hành tw đảng khóa XIV :x<:-P
 
Nội các của chính bị dẹp hết

Hưng lên có nội các mới

7 PHÓ THỦ TƯỚNG VÀ 5 BỘ TRƯỞNG KHÔNG CÓ TÊN TRONG BAN LÃNH ĐẠO MỚI

Cùng với Thủ tướng Phạm Minh Chính, 7 phó thủ tướng và 5 bộ trưởng trong nội các hiện tại không có tên trong danh sách ủy viên Trung ương khóa 14.

7 phó thủ tướng nói trên gồm:
✅Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Hòa Bình
✅Phó Thủ tướng Trần Hồng Hà
✅Phó Thủ tướng Lê Thành Long
✅Phó Thủ tướng Hồ Đức Phớc
✅Phó Thủ tướng Bùi Thanh Sơn
✅Phó Thủ tướng Nguyễn Chí Dũng
✅Phó Thủ tướng Mai Văn Chính

Trong số này, ông Nguyễn Chí Dũng và ông Mai Văn Chính là hai phó thủ tướng được bầu từ tháng 2/2025 sau đợt sáp nhập các bộ ngành.

Trong nội các của ông Nguyễn Minh Chính, có 5 người cấp bộ trưởng cũng không có tên trong danh sách ban lãnh đạo mới, gồm:
✅Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn
✅Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Văn Hùng
✅Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ Nguyễn Mạnh Hùng
✅Bộ trưởng Bộ Dân tộc và Tôn giáo Đào Ngọc Dung
Tổng Thanh tra Chính phủ Đoàn Hồng Phong

📷 VGP/Đại hội Đảng/BBC
 
có ai để ý anh Trung hôm trước làm chủ tịt hà nọi vẫn tạch trung uỷ không
 
Lịch bắn pháo hoa có cả 2 tuần rồi, lại cò sun thuê bọn nước ngoài bắn
Rất nể bọn nào đến tận sáng nay vẫn bàn sông với hồ
 
Cáo bệnh rút lui rồi.
về làm phó ban lên hình vẫn cười phơi phới . đợt đấy cũng lạ, bao nhiêu ông trung uỷ lại không chọn ai về làm chủ tit hn lại chọn 1 ông còn chưa phải là dự khuyet
 
Thôi cho đc mấy ông hô khẩu hiệu như mì chính, mạnh hùng về cũng đỡ nhức cái đầu
Nội các mõm nhất lịch sử
Đằng nào cũng ăn hại im im mẹ đi
Phớc cũng về
Các danh hài về sạch
Cứ như thành nghị minh hưng ko đọc tiêủ sử đéo ai biết từng làm trưởng ngành, chả phát biểu j, cũng chả điều hành ký tá cmj cả =))
 
việc "nhất thể hóa" (một người nắm giữ cả chức danh Tổng Bí thư và Chủ tịch nước) là một vấn đề có tính hai mặt rất rõ rệt. Tính đến thời điểm đầu năm 2026, khi Việt Nam bước vào giai đoạn chuyển giao quyền lực tại Đại hội XIV, các chuyên gia chính trị đưa ra những phân tích sâu sắc về lợi ích và rủi ro của mô hình này:

1. Những lợi ích tiềm năng (Mặt tích cực)
  • Tinh gọn bộ máy và giảm chi phí: Đây là mục tiêu trực tiếp nhất. Việc hợp nhất giúp loại bỏ sự trùng lặp về chức năng giữa Văn phòng Tổng Bí thư và Văn phòng Chủ tịch nước, giúp bộ máy hành chính bớt cồng kềnh và tiết kiệm ngân sách nhà nước.
  • Thống nhất trong điều hành và đối ngoại: Khi Tổng Bí thư (người nắm thực quyền cao nhất) cũng đồng thời là Chủ tịch nước (nguyên thủ quốc gia về mặt pháp lý), vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế được nâng cao. Việc ký kết các hiệp ước quốc tế hoặc hội đàm cấp cao trở nên thuận tiện, nhanh chóng và có sức nặng hơn vì không cần qua các bước trung gian phối hợp giữa hai lãnh đạo.
  • Tốc độ quyết sách nhanh hơn: Trong những tình huống khẩn cấp (về an ninh quốc phòng hoặc khủng hoảng kinh tế), việc tập trung quyền lực giúp quy trình ra quyết định diễn ra tức thì, tránh được sự đùn đẩy trách nhiệm hoặc độ trễ do phải xin ý kiến qua lại giữa các bên.
  • Đột phá trong cải cách: Với quyền lực tuyệt đối, người lãnh đạo có đủ "uy lực" để thúc đẩy những chính sách khó khăn, đặc biệt là công tác phòng chống tham nhũng và làm sạch bộ máy vốn thường gặp lực cản từ các nhóm lợi ích.

2. Những rủi ro và hệ lụy (Mặt tiêu cực)
  • Nguy cơ lạm quyền (Độc đoán): Đây là lo ngại lớn nhất. Cơ chế chính trị Việt Nam vốn dựa trên nguyên tắc "tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách". Khi quyền lực tập trung quá nhiều vào một cá nhân mà thiếu cơ chế kiểm soát và đối trọng (checks and balances) hiệu quả, rất dễ dẫn đến những quyết định mang tính chủ quan hoặc độc đoán.
  • Gánh nặng công việc quá lớn: Khối lượng công việc của Tổng Bí thư và Chủ tịch nước đều rất khổng lồ. Việc một người đảm nhiệm cả hai vai trò có thể dẫn đến tình trạng quá tải, gây ảnh hưởng đến sức khỏe hoặc chất lượng các quyết định chiến lược.
  • Rủi ro về kế cận: Khi quyền lực tập trung vào một "siêu lãnh đạo", việc tìm kiếm người kế vị đủ tầm để gánh vác cả hai vai trò cùng lúc trở nên cực kỳ khó khăn, dễ tạo ra khoảng trống quyền lực hoặc bất ổn chính trị khi có sự thay đổi nhân sự đột ngột.
  • Làm yếu đi tính dân chủ trong Đảng: Khi tiếng nói của một cá nhân trở nên quá lớn, sự phản biện từ các thành viên khác trong Bộ Chính trị hoặc Ban Chấp hành Trung ương có thể bị hạn chế, dẫn đến việc thiếu cái nhìn đa chiều trong các chính sách quốc gia.
 

Có thể bạn quan tâm

Top