TỔNG HỢP VỀ MA TÚY TRONG LỊCH SỬ

Cưỡi Ngựa Cầm Hoa

Khổ vì lồn
United-States
TỔNG HỢP VỀ MA TÚY TRONG LỊCH SỬ
=====================================
Năm nay có lẽ là năm “được mùa” nhất của ma túy/chất gây nghiện ở VN từ trước đến nay. Chưa đến 6 tháng nhưng lượng ma túy, thuốc gây nghiện mà lực lượng chức năng thu giữ và triệt phá được chắc phải lên đấn con số trên trăm tấn. Lý do tại sao thì vui lòng đọc báo kết hợp với nghiên cứu tình hình kinh tế - chính trị thế giới, bài này mình chỉ kể với các bạn về lịch sử … chơi ke, bú đá, phê cần của nhân loại thôi, nhé.
Thật ra, gọi chung là ma túy, nhưng nó cũng chia ra nhiều dòng, ngay dân chơi chắc cũng không biết hết được. Mình, với kinh nghiệm trên 10 năm chơi ke bú đá chích choác hôm nay sẽ điểm qua cho các bạn biết.
https://*********/image/ma-tuy.gq5ELR
I. MA TÚY THƯỢNG CỔ
Ma túy có lịch sử lâu đời hơn cả … chữ viết, hehe, đấy là sự thật. Từ 9.000 năm TCN vùng Bắc Âu, Nam Mỹ và Châu Á, không hỏi mà thưa, không hẹn mà gặp, các tổ tiên của chúng ta đã biết đến một loại nấm gây ảo giác, có tên khoa học là Psilocybe pelliculosa, nhưng để cho dễ nhớ thì người ta ưa gọi bằng cái tên: Nấm Ma Thuật. Trong thành phần của nấm có một hoạt chất gây ảo giác mạnh là psilocybin. Người sử dụng sẽ bị ảo giác và các trạng thái thức thần khác, thấy một thế giới đầy màu sắc hiện ra trước mắt và cảm giác hung phấn lạ thường, còn tác dụng phụ là làm cho người dùng buồn nôn, nôn và nôn khan... Nếu tiếp tục dùng liều cao sẽ gây chảy máu cam, nặng hơn là ói ra máu rồi … thăng. Ai đọc Lộc Đỉnh Ký sẽ biết lúc Vi Tiểu Bảo dùng nấm này để hạ độc lão giáo chủ Thần long Giáo. Đặc điểm của loại ma túy này là … dễ trồng và dễ sử dụng. Mỗi cây nấm được cắt ra làm 2-3 phần đối với phần tai nấm, còn chân nấm dài có thể được cắt nhiều phần hơn. Mỗi miếng nhỏ (hàng loại 1) có giá khoảng 500.000 đồng.
Bên cạnh nấm, cộng đồng người Nam Mỹ ở vùng núi cao Andes thuộc bờ Tây lục địa Nam Mỹ (trải dài qua 7 quốc gia: Achentina, Bolivia, Chile, Colombia, Ecuador, Peru và Venezuela) đã nhai lá coca với vôi 8.000 năm TCN giống như người Châu Á chúng ta nhai trầu vậy. Trên thực tế, lá coca rất giàu các chất dinh dưỡng thiết yếu, giúp hỗ trợ hệ hô hấp và hệ tiêu hóa. Nó còn được coi là một tác nhân kích thích và là một loại thuốc giảm đau tự nhiên. Theo kinh nghiệm truyền thống của người bản địa và nhiều nghiên cứu khoa học đã khẳng định rằng ở dạng tự nhiên, lá côca hoàn toàn an toàn và không gây nghiện. Các thầy cúng người Inca khi thực hiện các nghi thức ma thuật thường đốt lá coca lên để người tham gia hít khói ấy và nhìn thấy những ảo giác kỳ lạ.
Viện Bảo tàng TP. New York, hiện đang lưu giữ bức điêu khắc nổi, nguồn gốc từ cung điện Vua Ashurnasirpal II (870 - 879 TCN), ở Nimrud, nước Assyria (miền bắc Irag ngày nay), bức phù điêu tạc một vị thần ôm bó hoa... anh túc. Thần thoại Hy lạp lại kể rằng hoa anh túc được nữ thần Demete tạo ra để xoa dịu nỗi đau của mình bằng những giấc ngủ khi đi tìm con gái bị thất lạc là Persephone bị Hades bắt cóc. Hai anh em sinh đôi – Hypnos và Thanatos (Giấc Ngủ và Cái Chết) với vương miện có hoa anh túc hay cầm hoa anh túc trên tay. Những biểu tượng đó chứng tỏ rõ ràng là từ xa xưa, người Hy Lạp cổ đại đã nhận thức được rằng một giấc ngủ êm ái gây bởi thuốc phiện có thể dẫn đến cái chết.
Riêng về cần sa, ghi chép cổ nhất là năm 440 TCN, của nhà sử học Hy Lạp Herodotus, tả người Scythia (hay Scyth, nguồn gốc Iran, thống trị thảo nguyên Hắc Hải từ TK 7 - 8 TCN, được coi là tiền Ấn - Âu, một dân tộc du mục, cưỡi ngựa, chăn thả gia súc), đã … tắm hơi bằng cần sa: “Người Scythia lấy một ít hạt của loại cây gai này (gai dầu, tài mà, bồ đà, gai mèo...) bọc trong lá, đặt nó vào những hòn đá nung nóng, lập tức nó bốc khói và tỏa ra thứ hơi làm cho những người Scyth la hét vì thích thú”...
II. CÁC THỂ LOẠI BIẾN THỂ
1.COCAINE
Năm 1859, một dược sĩ tên là Albert Nieman ở đại học Gottingen (Đức) đã chiết xuất được chất cocaine từ lá cây coca. Năm 1883, cocaine được đem thử nghiệm với binh lính Đức, cho thấy hồi phục sức khỏe đáng kinh ngạc. Năm 1884, lại phát hiện tác dụng giảm đau của cocaine ở bệnh nhân lao phổi, hen suyễn, đau thần kinh liên sườn, đau răng và được dùng để gây tê phẫu thuật; được đà tiến tới, người ta bắt đầu trộn cocaine vào thuốc bổ, kẹo, bánh và nước giải khát. Nhiều người, cả tầng lớp thượng lưu như nữ hoàng Victoria, nhà văn Pháp chuyên viết chuyện khoa học viễn tưởng Jules Gabrien Verne... rất ưa thích cocaine và những đồ ăn có cocaine, Jules Verne còn gọi cocaine là "gia vị của cuộc sống". Thế nhưng ngay sau đó người ta bắt đầu phát hiện ra tác dụng phụ của cocaine, đó là người dùng phụ thuộc vào nó ngày càng nhiều, Nguy hiểm hơn, để tăng độ “phê”, con nghiện bắt đầu tìm đến các cách thưởng thức nguyên chất hơn, ban đầu người ta thường hút bột nhão coca, cao bột nhão côca là sản phẩm công đoạn đầu tiên của quá trình chiết xuất côcain từ lá côca. Trong thành phần bột nhão côca có chứa khoảng 50 – 90% sufat côcain và tạp chất độc tính như kerosen và axit sunfuric nên sử dụng bột nhão côca theo cách này hết sức nguy hiểm, nhất là khi sử dụng quá liều, có thể gây nên hiện tượng ngưng thở hoặc trụy tim mạch. Rồi sang đầu thế kỷ 20, người ta chiết xuất được tinh chất từ lá coca và tổng hợp nó dưới dạng bột, đây là hình dạng phổ biến nhất của cocain cho đến tận ngày nay. Cocain được dùng nhiều nhất để hít qua đường hô hấp, một số trường hợp để tăng độ phê thì pha với nước cất rồi chích vào tĩnh mạch, với khoảng 15-25 triệu người sử dụng cocaine trên toàn thế giới và thị trường cocaine trị giá khoảng 90 tỷ USD, cocain trở thành chất gây nghiện đứng hàng thứ 3 trên thế giới, sau heroin và … rượu. Kinh doanh mặt hàng này trở thành một thị trường béo bở đối với các băng đảng tội phạm gốc Nam Mỹ, trong suốt thập niên 1980s, băng đảng Medellin của ông vua ma túy Pablo Escobar trở nên lừng danh thế giới, là nơi cung cấp 90% cocain vào thị trường Mỹ, tiền của Escobar nhiều đến nỗi mỗi ngày phải bỏ ra 100 USD để .. mua dây chun cột tiền. Ngày 2/12/1993, Pablo Escobar bị cảnh sát bố ráp và bắn chết trên mái nhà nhưng đến tận ngày nay, cư dân thành phố Medellin vẫn luôn nhớ về ông, vì đơn giản ông đã … nuôi báo cô cả thành phố trong thời kỳ hoàng kim của mình…
À, nhắc nhỏ là vào thời kỳ đầu của hãng, khoảng năm 1886, trong đồ uống của hãng cocacola lừng danh có chứa 1 lượng cocain, cái tên coca chính là để chỉ thành phần đó. Ngày nay thì tất nhiên cocacola đã bỏ cocain ra khỏi đồ uống của họ, các bạn có đem đi xét nghiệm ở đâu cũng sẽ ko có cocain đâu. Nhưng đếch hiểu tại sao hàng năm tập đoàn cocacola vẫn nhập 1 lượng lá coca tươi nhất định dưới sự giám sát chặt chẽ của DEA (cơ quan phòng chống ma túy Mỹ).
2. Cần sa
Còn có các tên gọi khác như Tài mà, Bồ Đà, hay cách đây gần chục năm là Pin. Đây có khi được xem là ma túy nhưng cũng có thể xem là không. Cần sa luôn ở giữa một lằn ranh mong manh giữa bị cấm hay không bị cấm. Theo thống kê, có tới 45% số người Mỹ trưởng thành thừa nhận đã từng thử hút cần sa (còn loại đã thử mà không thừa nhận thì chả ai thống kê được), trong đ1o có nhiều nhân vật nổi tiếng với công chúng, ngay cả Steve Job thời trẻ cũng từng chơi cần, hay nổi tiếng hơn cả là Người Sắt lừng danh cũng từng thú nhận chơi cần từ năm … 9 tuổi. Lịch sử cần sa thì lâu đời hơn thế nhiều, trong cuốn Thần Nông Bản Thảo kể lại rằng 2700 năm trước CN, Thần Nông, một trong Tam Hoàng cổ đại của Trung Quốc đã tìm ra cần sa và ghi nhận công dụng của nó như một vị thuốc, gọi là Ma phiến. 1213 năm trước Công Nguyên, người Ấn Độ đã dùng cần sa để trị bệnh cườm mắt, viêm nhiễm và hỗ trợ làm sạch ruột trước phẫu thuật. Phấn hoa cần sa cũng được tìm thấy trên xác ướp vua Ramses đệ nhị. Trong 1,000 năm trước Công Nguyên, người Ấn Độ đã trộn cần sa làm thức uống như một thuốc gây mê và gây tê. Thuật ngữ “angaja” bắt nguồn từ niềm tin rằng thần Shiva đã tạo ra cần sa để luyện thuốc trường sinh bất lão. Nước uống cần sa dùng theo đạo phép như một thứ nước rửa sạch tội đồ. Ghi chép tôn giáo của người Ba Tư cổ cũng nhắc đến nước uống từ cần sa và ghi nhận rằng cây cần sa là loài quan trọng nhất trong 10,000 cây y dược.
Hiện nay trên thế giới có vô vàn chủng loại cần sa do quá trình cấy ghép, lai tạo của con người, nhưng kỳ thủy có 2 loài chính là Sativa và Indica. Hai loài này có tính năng và công hiệu cũng như cảm giác khác nhau:
- Kiểu phê (high) từ các giống Sativa là kiểu tiếp thêm sinh lực, trí tuệ và rất thích hợp để sử dụng vào ban ngày. Một cảm giác hạnh phúc, dễ chịu thường được kết hợp với các giống Sativa, khiến chúng lý tưởng cho các tình huống xã hội. Chúng cũng được cho là để thúc đẩy các cuộc trò chuyện thêm phần sâu sắc và tăng cường sự sáng tạo.
- Các chủng Indica thì lại có xu hướng với các hiệu ứng ngược lại. Chúng sẽ khiến bạn có cảm giác “đơ”, ngồi yên 1 chỗ hay cơ thể phê hoàn toàn (Body high), thích hợp sử dụng vào ban đêm khi bạn chỉ muốn nghỉ ngơi và lang thang trong những dòng suy nghĩ của chính bạn. Các giống Indica thường được sử dụng để giảm căng thẳng và hỗ trợ những giấc ngủ.
Nói chung, dòng Indica là tuyệt vời nhất cho các chứng bệnh về thể chất như các cơn đau và tình trạng viêm nhiễm… Dòng Sativa tốt nhất cho các chứng bệnh về tâm thần như trầm cảm và ADHD (bệnh tăng động, giảm chú ý hay hiếu động quá mức).
Ngày nay cần sa được sử dụng nhiều trong y học, nhưng về mặt dân dụng nó đang dấy lên nhiều tranh cãi: Một số nước cho phép trồng và sử dụng cần sa, trong khi nhiều nước vẫn cấm. Còn các tín đồ cần sa thì ngày đêm không ngừng vận động để cần sa được công khai sử dụng trên toàn cầu. Thật ra cũng khó có thể gọi cần sa là ma túy, vì nó không gây nghiện về mặt thể chất mà chỉ gây nghiện về mặt tâm lý (giống như ta nghiện thuốc lá hay nghiện ... trà sữa), ngoài ra khi phê cần biểu hiện thường thấy nhất là ngủ hoặc hưng phấn, một số người mới chơi thì ... ói. Có chỗ này phải nói cho rõ: Cần Sa khác với Cỏ, "Cỏ" là thảo dược phơi khô, sao tẩm với hóa chất, thành phần nó là gì thì tôi chịu, nhưng phê cỏ khác hẳn phê cần, phê cỏ dễ có các biểu hiện tăng động hơn, do sự trộn lẫn các thứ hóa chất khác nhằm làm tăng độ high của các dân chơi. Tính đến ngày nay, Canada đã hợp pháp hóa cần sa, nhưng Mỹ vẫn nói không, ở Châu Âu, Hà Lan cho phép sử dụng nhưng các nước láng giềng như Pháp, Bỉ vẫn chưa chấp nhận. Tại Đức dự kiến năm 2020 sẽ bỏ luật cấm cần sa, còn Anh thì vẫn cấm, sẵn đây nói luôn: Thị trường trồng và buôn bán cần ở Anh Quốc hoàn toàn bị các băng đảng mafia gốc Việt chi phối.
 
3. Heroine
Đây là chất gây nghiện đứng top 1 thế giới từ khi được tung ra thị trường đến nay. Heroine là dạng cuối của một "gia đình" nghiện ngập, với cụ tổ là thuốc phiện, cha là morphine và đời cuối là heroine. Về thuốc phiện, không cần dài dòng, ai cũng biết thuốc phiện là sản phẩm thu được từ việc cô đặc nhựa cây anh túc. Nhưng lại phải mở ngoặc, cây anh túc có rất nhiều loại, trong đó chỉ có 2 loại là có thể cho nhựa thuốc phiện, tránh trường hợp nhầm lẫn với các loại hoa khác cũng được gọi là anh túc. Ở Nhật Bản và Hàn Quốc hàng năm đều có tổ chức lễ hội Hoa Anh Túc, là loại anh túc bình thường, not anh túc thuốc phiện, nhé.
Khi hoa anh túc chín, người ta sẽ hái lấy quả, trong quả anh túc đó có nhựa và hạt, người ta lấy dao, khứa cho nhựa chảy ra rồi lấy giấy bản hứng lấy mủ. Mủ này cô lại, lột bỏ lớp giấy đi, ta có thuốc phiện sống. Lấy thuốc sống bóc bỏ giấy, đem dầm vào nước sôi, lọc sạch rồi đun cho đặc lại thì thành "thuốc chín". Đây là dạng thuốc dùng hút ở Đông Dương vào đầu thế kỷ 20. Thuốc phiện sau đó được đem đi hút, để hút thuốc phiện, người ta dùng một cái tẩu, 1 đầu tẩu có một cái tráp nhỏ bằng kim loại, thuốc phiện được nhồi vào trong đó, kê lên ngọn đèn dầu và đợi cho nóng, sau đó người hút sẽ rít lấy khói thuốc và ... phê. Tất nhiên, người ta có thể trộn thêm các loại thuốc lá và thảo mộc khác để tăng độ phê hay tạo cảm giác mới, do đó thời xưa người têm thuốc vào tẩu không phải ai cũng làm được và đó gọi là bí quyết riêng của mỗi tiệm thuốc, người têm được 1 cỗ thuốc phiện ngon có thể gọi là trình nghệ nhân cũng không ngoa. Đầu thế kỷ 20, người Pháp trồng thuốc phiện ở Tây Bắc và bán sang Trung Quốc, đem vào Sài Gòn để bán và thu lời khủng khiếp. Bật mí với các bạn: Các bạn tưởng rằng Hòn Ngọc Viễn Đông - Sài Gòn là nhất thời Pháp thuộc hả? - Nhầm to, với mức GDP bằng ... một nửa Đông Dương, Sơn La thời Pháp thuộc mới là mỏ vàng thực sự nuôi sống cả An Nam và phần còn lại của Đông Dương. Hehe.
+ Morphine: Năm 1805, một dược sĩ người Ðức tên là Friedrich Sertuerner khi còn là một dược sĩ tập sự tại Paderborn, đã phân lập được morphine từ thuốc phiện. Ông gọi nó là morphium ,theo tên của Morpheus ,vị thần ru ngủ Hy Lạp. Chất này được sử dụng rộng rãi sau năm 1815, nó tác động trực tiếp lên hệ thần kinh trung ương, giảm sự sợ hãi và nỗi lo âu, đồng thời tạo ra trạng thái hưng phấn. Nhưng ngay sau đó, người ta nhận thấy morphine rất dễ gây nghiện, nhu cầu sử dụng ngày càng tăng lên để duy trì tác dụng và sự lệ thuộc về mặt thể chất lần tinh thần tăng lên rất nhanh. Khi cai morphine, người nghiện thấy buồn nôn, ngáp, rùng mình và đổ mồ hôi đến 3 ngày. Morphine cũng truyền qua thai nhi, do đó người ta dần loại bỏ nó khỏi thị trường. Ngày nay, morphine được sử dụng trong y học để điều trị đau đớn, trấn áp ho và thỉnh thoảng cũng dùng trong phẫu thuật và được xếp vào loại biệt dược, chỉ được dùng khi có chỉ định, một trong những con nghiện nổi tiếng nhất là … Sherlock Holmes lừng danh, từng mua morphine về nhà tự chích.
+ Heroine: Ngày 21.8.1897 nhà hóa học Felix Hoffmann, nhân viên tập đoàn Bayer (Đức), Felix pha chất diacetylmorphin do ông ta điều chế được với tá dược để chế thuốc giảm đau với ý định thay thế chất morphin gây nghiện. Sau thí nghiệm, thấy cá, chuột lang và mèo không ngộ độc, họ liền thử nghiệm với các nhân viên nhà máy và con cái họ. Không thấy ai ngộ độc hoặc chết và cũng chưa thấy ai nghiện, một năm sau loại thuốc mới này được tung ra thị trường với tác dụng giảm ho, giảm đau cực kỳ công hiệu. Báo chí đã giật những tít ca ngợi thuốc như “Con người sẽ không biết ho là gì nữa”. Cho rằng việc điều chế được diacetylmorphin là kỳ diệu, một chiến tích anh hùng, nên các ông chủ Bayer đã lấy từ "heroisch" - tiếng Đức nghĩa là "anh hùng" để đặt tên thuốc là "heroin". Từ khi đăng ký thương hiệu cho tới những năm 1930, Bayer đã bán heroin tinh khiết khắp thế giới. Đa số các bác sĩ cũng ca ngợi đây là loại dược phẩm an toàn và quý giá, có "công hiệu kỳ lạ" trong điều trị ho, giảm đau và nhiều loại bệnh khác. Trẻ em, phụ nữ trong thời kỳ mang thai, người già, người ốm yếu đều sử dụng hêrôin. Heroin được bán và sử dụng dưới dạng thuốc bột, thuốc pha chế, dạng nước. Phụ nữ trong thời kỳ kinh nguyệt thì có băng tampons tẩm heroin. Heroin được bán và sử dụng khắp nơi, nhưng hầu như không ai bị nghiện, không có tội phạm buôn bán heroin, bởi vì nó được bán công khai ở hiệu thuốc, trong những chai thuốc chứa tới 25 gam - một khối lượng mà ngày nay có thể gây ra cái chết của hàng chục con nghiện.
Ngay từ năm 1902, lợi nhuận do bán hêrôin đã chiếm tới 5% lợi nhuận trong lĩnh vực dược phẩm của hãng Bayer và doanh số bán tăng vù vù, từ 45 kg năm 1898 lên tới 783 kg vào 10 năm sau đó. Chẳng bao lâu sau, các hãng khác cũng nhảy vào cạnh tranh là Sandoz, Hoffmann La Roche, Boehringer, Gehe, Knoll và Merck. Về tác dụng phụ, các bác sĩ chỉ ghi nhận trạng thái mơ màng, chóng mặt và táo bón, còn không ghi nhận tác hại nào khác. Những bác sĩ ngay từ khi hêrôin ra đời đã cảnh báo về nguy cơ gây nghiện vẫn chỉ là thiểu số. Khi đó, người ta không nghĩ tới việc "hít, hút hoặc tiêm chích với liều cao". Vì vậy, trong một thời gian dài, tại Châu Âu không có nạn nghiện heroin. Cho tới năm 1920, các nhà chức trách y tế Đức còn hoàn toàn không biết tới khái niệm "nghiện heroin".
Nhưng ở Mỹ, khách hàng "sộp" của Bayer, thì khác. Ở Mỹ khi đó có 10% các bác sĩ bị nghiện thuốc phiện, hàng trăm nghìn người tiêm chích morphin, vô số những người Hoa nhập cư nghiện hút thuốc phiện. Khoảng năm 1910, các con nghiện bắt đầu chuyển sang dùng heroin. Đối với những nhà sản xuất thì đây là một cơ hội vàng: Vào cuối những năm 1920, nhu cầu chính thức của thế giới vào khoảng 2 tấn heroin nhưng trong một năm, tới 9 tấn heroin đã được sản xuất ra. Khi các bệnh viện đầy ắp những người nghiện heroin, nhà nước mới bắt đầu tăng cường kiểm soát loại thuốc này và chặt chẽ hơn trong việc kê đơn. Khi đó, việc buôn bán heroin chuyển sang chợ đen, giá cả tăng lên, tội phạm khi buôn bán heroin cũng gia tăng.
Các hãng dược phẩm danh tiếng cũng buôn bán bí mật như mafia. Tập đoàn Hoffmann-La Roche của Thụy Sĩ đã thường xuyên cung cấp ma túy cho các tổ chức buôn lậu. Khoảng giữa những năm 1920, cảnh sát Hamburg phát hiện ra rằng hãng này đã vận chuyển heroin, morphin và cocain với danh nghĩa là những hóa chất vô hại. Để che giấu, họ đặt biệt danh cho hêrôin là "yeaxt", cocain là "yamyk". Vì hành động buôn lậu này, năm 1927, Ủy ban thuốc phiện quốc tế đã cảnh cáo tập đoàn Hoffmann-La Roche, cho rằng tập đoàn này không xứng đáng nhận được giấy phép buôn bán thuốc gây mê.
Sau những hiệp định quốc tế về thuốc phiện ngày càng chặt chẽ hơn, từ năm 1931, việc kinh doanh heroin của Bayer và các tập đoàn khác hầu như bị đình chỉ. Một số lượng ít ỏi heroin mà họ tiếp tục sản xuất thì bị kiểm soát nghiêm ngặt. Từ một dược phẩm được coi là "anh hùng", giờ đây heroin bị coi là tác phẩm của ác quỷ. Việc sản xuất và buôn bán heroin trở thành trọng tội, có thể bị tử hình ở nhiều quốc gia. Nhưng vào thời kỳ đỉnh cao cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam cuối những năm 1960, heroin lại được gọi tên lần nữa. Ban đầu nó chỉ được cấp cho các đơn vị đặc nhiệm nhằm tạo hưng phấn, lên tinh thần trong các phi vụ cảm tử, đòi hỏi chết chóc, hy sinh. Nhưng gần như ngay lập tức, nó lan truyền ngầm đến các đơn vị khác trong quân đội Mỹ. Thời đỉnh điểm, trong số 500.000 lính Mỹ tham chiến thì có tới trên 100.000 người nghiện ma túy, trong đó có heroin, góp phần tạo nên "Hội chứng Việt Nam" sau chiến tranh.
Thập niên 60 - 70, vùng đất ở ngã ba biên giới Lào - Thái - Cam trở nên lừng danh thế giới với mật danh "Tam Giác Vàng" là thủ phủ heroin của thế giới. Chính tại đây vào giữa thập niên 60, trùm ma túy Khun Sa đã chưng cất thành công loại heroin số 4, tinh chất 99,99%. Với loại heroin xịn này, con nghiện có thể pha vào nước cất và chích vào tĩnh mạch như morphine nhưng độ phê thì gấp nhiều lần. Theo ý kiến của dân chuyên nghiệp cho rằng những kẻ tiêm chích ma túy hiện nay trông thảm hại không phải vì tại thuốc, mà vì heroin buôn lậu thường hay lẫn độc dược và nhiễm khuẩn, những kẻ tiêm chích hay sử dụng kim tiêm mất vệ sinh nên hay bị nhiễm trùng và mưng mủ, chưa kể những người bán dạo thường trộn tạp chất vào thuốc để kiếm lời nên dẫn tới sock thuốc.
Felix Hoffmann, cha đẻ của hêrôin, đã qua đời năm 1946 trong hoàn cảnh không vợ, không con và hầu như bị rơi vào quên lãng ở Thụy Sĩ. Hãng Bayer thậm chí cũng không đăng một lời cáo phó. Trong khi đó, Hoffmann là một người còn có công lớn khác: Ngày 10/8/1897, hơn 10 ngày trước khi ông tạo ra loại ma túy tai tiếng nhất của thế kỷ 20, thì ông đã tạo ra một loại thuốc cũng trở nên nổi tiếng thế giới, đó là aspirin, còn được sử dụng rộng rãi cho tới ngày nay.

4. LSD:
Albert Hofmann (dm, lại là người Đức) theo học tại khoa hóa trường đại học Zurich- Thụy Sĩ với mong ước trở thành một nhà hóa học xuất sắc. Năm 1929, Albert Hofmann đã bảo vệ xuất sắc khóa luận tiến sỹ cho chuyên ngành của mình, khi đó ông mới 23 tuổi. Sau khi tốt nghiệp, tiến sĩ trẻ tuổi này vào làm việc tại hãng dược Sandoz ở Basel- Thụy Sỹ với công việc chính là nghiên cứu chế tạo các loại thuốc. Ngày 16/4/1943, khi tiến hành bóc tách một loại nấm trên cây lúa mì, đột nhiên ông cảm thấy đầu óc chao đảo và tinh thần rơi vào trạng thái mơ màng, đầu xuất hiện những hình ảnh “tuyệt vời”, những hình dạng màu sắc rực rỡ. Ông nghi ngờ rằng mình đã hít phải chất liên quan đến LSD-25, một chất được nghiên cứu 5 năm trước. Sau đó, ông đã tiếp tục nghiên cứu và cho ra đời một chất mới mang tên tên LSD. Thử nghiệm trên chính mình, ông rơi vào một trạng thái điên rồ, mất cảm giác và không biết mình đang làm gì. Ngày hôm sau, ông đã cho phép mình sử dụng một liều nhỏ và đạp xe về nhà. Trên đường đi, ông tin rằng ông đã có thể làm thời gian đứng yên và thấy ... Albert Einstein đạp xe kế bên chung với mình, hehe. Từ đó Albert Hofmann biết rằng LSD là một chất tác động thần kinh nhưng ông cũng hy vọng rằng loại chất này sẽ có những đóng góp quan trọng trong lĩnh vực y học, đặc biệt là lĩnh vực tâm thần học.
Tuy nhiên mong mỏi của nhà khoa học chỉ được thực hiện phần nào và chủ yếu một bộ phận thanh niên đã lạm dụng chúng như ma túy và gây ra những ảnh hướng xấu cho toàn xã hội. Cuối cùng nó đã bị cấm sử dụng ở hầu hết các quốc gia. Thậm chí nó còn mang danh là một “phát minh ác độc”. LSD là một loại thuốc gây ảo giác và làm thay đổi tâm trạng hay nói toạc ra là 1 loại ma túy (dù ko đúng lắm) gây ảo giác cực kỳ mạnh, tên gọi phù hợp hơn của nó là Chất Thức Thần. LSD không vị, không mùi, và không màu, viết tắt của Lysergic Acid Diethylamide. Dạng phổ biến nhất hiện nay của LSD là tem giấy, hay còn gọi là bùa lưỡi, vốn là những tấm giấy có tẩm sẵn LSD, chỉ cần xé ra và để thấm trên đầu lưỡi, sau đó ... Albert Einstein sẽ về kiếm bạn, trong một số trường hợp bạn còn gặp cả ... ông bà ông vải nhà mình, vấn đề là đừng high quá, ko thôi ông bà lại dắt theo các bạn thì ... buồn lắm.
 
5. Thuốc lắc - Estacy:
Tên khoa học viết tắt là MDMA, là một dạng ma túy được chế tạo tổng hợp lần đầu tiên từ năm 1910, và 2 năm sau thuộc quyền sở hữu của công ty dược Merck (Đức – Dm cái nữa) dưới dạng chất ức chế cảm giác thèm ăn. Năm 1914 hãng thuốc Merck xin cầu chứng thuốc MDMA. Lúc đó, MDMA chỉ được dùng để bôi vào vết thương giúp cầm máu. Nửa thế kỷ sau đó mới có người thử uống thuốc lắc MDMA, lúc đầu để gây cảm giác chán ăn.
Trong thập niên 1950 quân đội Hoa Kỳ thí nghiệm liều độ gây tử của loạt thuốc tương tự như MDMA (ký hiệu EA-1475). Cho đến năm 1969 mới có tiết lộ về những thí nghiệm này. Cùng năm, bác sĩ Alexander Shulgin đề nghị dùng thuốc MDMA cho một vài căn bệnh tâm thần. Nhờ khả năng gây sảng khoái, thuốc MDMA dần dần trở nên thông dụng ở Hoa Kỳ cho đến thập niên 1985 thì bị cấm. Từ đó, dân chơi thuốc có thể mua lậu tại các câu lạc bộ tại Dallas, các hộp đêm đồng tính luyến ái và cho tới nay. Trong thập niên 1990, phong trào chơi thuốc lắc MDMA xâm nhập vào các trường đại học và trung học. Thuốc lắc là một trong các loại thuốc cấm ma túy phổ biến nhất, thuốc lắc tạo ra cho người dùng những cảm giác đặc biệt. Khi thuốc có tác dụng cảm nhận đầu tiên là thấy các đầu ngón tay tê buồn. Các cảm giác và xúc giác trở nên " Ảo cảm " Hưng phấn cao độ, các động tác uyển chuyển nhẹ nhàng, chân tay mềm dẻo. Đặc biệt cảm thấy thích thú với loại nhạc mix, nhạc rap. Khi tác dụng của thuốc đã đạt đến cao trào thì người toát mồ hôi, sợ ánh sáng,tinh thần cởi mở, sảng khoái, thích yêu đương, dễ cảm thông với người chung quanh, nâng cao cảm giác trong cơ thể, và tự tin...
Vì những tác dụng này mà thuốc lắc rất phổ biến tại các vũ trường. Dân xài thuốc có cảm tưởng mình gần giống như... siêu nhân,đang được bay lên cao có thể nhảy nhót nhiều và lâu hơn không thấy mệt mỏi, ăn nói hoạt bát hơn, thích thú hơn và nhạc nghe có vẻ hay hơn. Những người hay mắc cỡ, thiếu tự tin khi xài thuốc sẽ có cảm tưởng mình được đổi thành người tự tin, hoạt bát hơn. Những tên hiệu khác của MDMA là viên lắc, thuốc điên, viên chúa, viên hoàng hậu, max, xì cọp, ecstasy, mecsydes, kẹo v.v.
6. ĐÁ - Meth
Đây là một loại chất gây nghiện tổng hợp được nhà khoa học Nagai Nagayoshi tổng hợp lần đầu tiên vào năm 1893 tại Nhật Bản, người dùng không cần ăn, không cần ngủ, lại hoạt động hết công suất cho việc nhảy nhót, lắc lư và hoạt động tình dục… khiến người sử dụng meth khi hết ảo giác sẽ như người vô hồn, thân hình tàn tạ, sức khỏe giảm sút nghiêm trọng. Có thuốc thì vậy, nhưng khi không dùng, người nghiện sẽ có cảm giác lo lắng, sợ hãi, khó chịu ở não và toàn cơ thể, khiến họ luôn tự xa lánh mọi người. Cùng với đó, cảm giác như bị sâu bọ bò trong da sẽ làm họ khó chịu, khiến họ cào cấu mặt mũi, chân tay để giải tỏa sự hành hạ của thuốc. Điều này cho thấy sử dụng ma túy đá có thể phá hoại não bộ, dẫn đến khó kiểm soát hành vi và khó cai nghiện.
Tam giác Vàng nổi tiếng là nơi sản xuất thuốc phiện lớn nhất thế giới và hiện nay lại có thêm ma túy đá là một mặt hàng nổi tiếng. AFP dẫn báo cáo của Văn phòng Liên Hiệp Quốc về ma túy và tội phạm gần đây cho biết ít nhất 1,4 tỉ viên ma túy đá được sản xuất tại khu Tam giác Vàng mỗi năm. Cảnh sát Thái Lan từng tịch thu 980.000 viên methamphetamine trị giá khoảng sáu triệu USD giấu trong một chiếc xe tải đang trên đường đi từ miền bắc Thái Lan đến thủ đô Bangkok. Các viên ma túy đá thường có vị đắng, vì thế tội phạm ma túy làm cho chúng "ngọt" với lớp vỏ bọc đường bên ngoài kèm với các mùi hương dâu và sô cô la. Nhưng với người chơi thường xuyên, cái mùi này sẽ ngấm dần vào cơ thể và bài tiết qua mồ hôi, tạo thành cái mùi rất đặc trưng của dân chơi đá.
Cho đến năm 2008, ở Việt Nam heroin được sử dụng đến 88,13%, có nhiều ca tử vong do sốc heroin thì sau năm 2008 bắt đầu giảm vì con nghiện chuyển sang dùng nhiều hơn ma túy nhóm amphetamine - tức ma túy đá loại này chỉ uống, không tiêm, ít gây chết hơn và 2 loại amphetamine được ưa chuộng là Meth Amphetamine (có thể trộn thêm Amphetamine cổ điển hoặc Niketamid - thuốc trợ thở cho dân leo núi). Nhưng hiện nay thì loại này có thể tồn tại ở đủ mọi hình thái: thuốc viên, thuốc bột, thuốc chích và cả dạng tinh thể aka đá.
https://*********/image/images.gq5QV3
 
Ma tuý là 1 loại hàng hoá không cần marketing, không công nghiệp hoá nhưng bán chạy nhất thế giới tính theo lượng cung cầu hàng năm và cung không bao giờ đủ cầu.

Ma tuý là thứ có thể len lõi khắp mọi ngóc ngách của thế giới dù là quốc gia cường quốc giàu có hay quốc gia nghèo khổ ma tuý đều xuất hiện.

Trích lời dẫn chuyện 1 bộ phim tài liệu về đế chế cocaine Nam Mỹ của đài National Georaphic Chanel =))
 
Lí thuyết phải đi đôi với thực hành, mày thử từng cái rồi review cho ae xem.
 
Dài quá bạn ơi. T thì đang phê cần đéo đọc đc hết. Bạn tóm tắt lại cho t đc ko :vozvn (3):
 

Có thể bạn quan tâm

Top