Live Trả lời cho câu hỏi : BỊ HIẾP DÂM, XÂM HẠI TÌNH DỤC thì nạn nhân có thấy SƯỚNG không ?

Ông Nguyễn Hữu Đa

Pần cùng đạo tặc
SƯỚNG.

Có một sự thật cay đắng mà ít người dám thừa nhận: nạn nhân của xâm hại tình dục có thể sẽ thấy sướng.

Ừm, phụ nữ có thể ra nước, đàn ông có thể cương cứng, và đôi khi họ có thể có những động thái "hùa theo".

Nhưng không phải vì họ muốn như vậy.

------------------
Hôm nọ tôi đọc được chia sẻ của các nạn nhân bị xâm hại trên threads. Mọi người nhắc đến rất nhiều những cơ chế kiểu fight-or-flight. Nạn nhân có thể chống cự quyết liệt, hoặc gặp phản ứng đông cứng, bất động toàn thân, không làm gì được (mà rất dễ bị những kẻ victim blaming quy kết là "Sao không chống trả?", rồi "Nằm im thế nó nghĩ là thuận theo"). Nhưng ngoài hai kiểu phản ứng này, cơ thể nạn nhân còn có thể phản ứng theo một cách khác nữa, một cách mà chính nạn nhân cũng không muốn thú nhận hay nói ra, một cách khiến nạn nhân chìm ngập trong sự dằn vặt, khốn khổ, căm ghét bản thân.

Họ thấy sướng.

Dù đó không phải điều họ muốn.

Đó là một cơ chế sinh tồn.

Cơ thể con người là một thực thể cực kì khôn ngoan. Trước cả khi ý thức kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, thì cơ thể đã biết hết rồi. Nó đánh hơi được nguy hiểm, ngửi được mùi bất ổn ngay khi ánh mắt của kẻ ác vừa loé lên. Và có những trường hợp, cơ thể của chúng ta phân tích nhanh tới nỗi, nó biết rằng, chiến đấu trong trường hợp này là vô nghĩa.

Vì vậy, thay vì giãy giụa, thay vì gào khóc, thay vì đông cứng, nó thuận theo. Cơ thể ta làm hết sức có thể để giảm thiểu thiệt hại cho chính nó. Nó bôi trơn, nó cương cứng, nó tiết ra những hormones hưng phấn, nó cho ta cảm nhận khoái cảm, để hạn chế tối đa tổn thương thân thể. Nó tìm cách để ngăn chặn sự đau đớn xé toạc cơ thể ta, bớt đi giày xéo, bớt đi bầm dập.

Và nó hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo toàn cơ thể cho ta. Nhưng đồng thời cũng huỷ hoại tâm hồn ta.

Vì một nạn nhân bị xâm hại sẽ vĩnh viễn mắc kẹt trong sự nhơ nhớp nhầy nhụa, trong nhục nhã và khinh ghét chính mình. Vì đã thấy sướng.

Cho dù đó là một cô gái, một chàng trai, hay một đứa trẻ chưa hiểu chuyện gì. Họ đều trở thành những kẻ victim blaming đầu tiên của chính mình. Trước cả khi bất kì kẻ ngoại cuộc nào kịp lên tiếng phán xét.

Nhưng tôi muốn nói với họ rằng, nếu họ không thấy sướng, thì rất có thể họ sẽ phải đối mặt với những điều sau: phụ nữ có thể bị rách âm đạo, rách tầng sinh môn, rách cùng đồ, gây xuất huyết ồ ạt, đàn ông có thể bị rách hậu môn, xuất huyết, tổn thương cơ vòng dẫn đến mất kiểm soát đại tiện, cả hai giới đều có thể bị chấn thương nặng về thân thể như gãy tay/ chân, chấn thương sọ não, bị bóp cổ, bị đánh đập, và tệ nhất, bị chế.t.

Cơ thể họ đã làm tất cả những gì nó có thể, để họ được sống, kể cả việc từ bỏ lòng tự trọng.

Vì không có gì quan trọng hơn được sống.

Và kẻ đáng bị khinh miệt, đáng bị trừng phạt, đáng chế.t, vĩnh viễn không phải là họ, không phải những nạn nhân, mà là những con thú đội lốt người kia.

Vậy nên, dù họ đã chống chọi với việc bị xâm hại ra sao chăng nữa.

Cảm ơn vì đã sống.

Cảm ơn, vì đã thấy SƯỚNG!!!

5_6066581476705574634 - Watch Video
https://jumpshare.com/share/pyeuUVI146HckWofnZdf
 
Hiếp dâm nó xáng cho 2 bạt tai nằm quay đơ cmnl ko nằm hưởng thụ thì chỉ có chết thôi , chưa kể vd tao với mày cùng 2 thằng Xamer nữa hiếp em Hiền Hồ đi , tao giữ 2 tay , 2 thằng kia banh chân ra , mầy địt trước , lúc này mày cao lắm là 1 fut out mẹ xong là tới tao , cũng vậy tao 1 fut 2 thằng kia lần lượt y vậy . Sau đó 15 20 fut sau hiệp 2 dm bảo đảm e nó k hợp tác thì banh xác nhanh lắm
 
SƯỚNG.

Có một sự thật cay đắng mà ít người dám thừa nhận: nạn nhân của xâm hại tình dục có thể sẽ thấy sướng.

Ừm, phụ nữ có thể ra nước, đàn ông có thể cương cứng, và đôi khi họ có thể có những động thái "hùa theo".

Nhưng không phải vì họ muốn như vậy.

------------------
Hôm nọ tôi đọc được chia sẻ của các nạn nhân bị xâm hại trên threads. Mọi người nhắc đến rất nhiều những cơ chế kiểu fight-or-flight. Nạn nhân có thể chống cự quyết liệt, hoặc gặp phản ứng đông cứng, bất động toàn thân, không làm gì được (mà rất dễ bị những kẻ victim blaming quy kết là "Sao không chống trả?", rồi "Nằm im thế nó nghĩ là thuận theo"). Nhưng ngoài hai kiểu phản ứng này, cơ thể nạn nhân còn có thể phản ứng theo một cách khác nữa, một cách mà chính nạn nhân cũng không muốn thú nhận hay nói ra, một cách khiến nạn nhân chìm ngập trong sự dằn vặt, khốn khổ, căm ghét bản thân.

Họ thấy sướng.

Dù đó không phải điều họ muốn.

Đó là một cơ chế sinh tồn.

Cơ thể con người là một thực thể cực kì khôn ngoan. Trước cả khi ý thức kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, thì cơ thể đã biết hết rồi. Nó đánh hơi được nguy hiểm, ngửi được mùi bất ổn ngay khi ánh mắt của kẻ ác vừa loé lên. Và có những trường hợp, cơ thể của chúng ta phân tích nhanh tới nỗi, nó biết rằng, chiến đấu trong trường hợp này là vô nghĩa.

Vì vậy, thay vì giãy giụa, thay vì gào khóc, thay vì đông cứng, nó thuận theo. Cơ thể ta làm hết sức có thể để giảm thiểu thiệt hại cho chính nó. Nó bôi trơn, nó cương cứng, nó tiết ra những hormones hưng phấn, nó cho ta cảm nhận khoái cảm, để hạn chế tối đa tổn thương thân thể. Nó tìm cách để ngăn chặn sự đau đớn xé toạc cơ thể ta, bớt đi giày xéo, bớt đi bầm dập.

Và nó hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo toàn cơ thể cho ta. Nhưng đồng thời cũng huỷ hoại tâm hồn ta.

Vì một nạn nhân bị xâm hại sẽ vĩnh viễn mắc kẹt trong sự nhơ nhớp nhầy nhụa, trong nhục nhã và khinh ghét chính mình. Vì đã thấy sướng.

Cho dù đó là một cô gái, một chàng trai, hay một đứa trẻ chưa hiểu chuyện gì. Họ đều trở thành những kẻ victim blaming đầu tiên của chính mình. Trước cả khi bất kì kẻ ngoại cuộc nào kịp lên tiếng phán xét.

Nhưng tôi muốn nói với họ rằng, nếu họ không thấy sướng, thì rất có thể họ sẽ phải đối mặt với những điều sau: phụ nữ có thể bị rách âm đạo, rách tầng sinh môn, rách cùng đồ, gây xuất huyết ồ ạt, đàn ông có thể bị rách hậu môn, xuất huyết, tổn thương cơ vòng dẫn đến mất kiểm soát đại tiện, cả hai giới đều có thể bị chấn thương nặng về thân thể như gãy tay/ chân, chấn thương sọ não, bị bóp cổ, bị đánh đập, và tệ nhất, bị chế.t.

Cơ thể họ đã làm tất cả những gì nó có thể, để họ được sống, kể cả việc từ bỏ lòng tự trọng.

Vì không có gì quan trọng hơn được sống.

Và kẻ đáng bị khinh miệt, đáng bị trừng phạt, đáng chế.t, vĩnh viễn không phải là họ, không phải những nạn nhân, mà là những con thú đội lốt người kia.

Vậy nên, dù họ đã chống chọi với việc bị xâm hại ra sao chăng nữa.

Cảm ơn vì đã sống.

Cảm ơn, vì đã thấy SƯỚNG!!!

5_6066581476705574634 - Watch Video
https://jumpshare.com/share/pyeuUVI146HckWofnZdf
Bệnh quá cha nội
 
SƯỚNG.

Có một sự thật cay đắng mà ít người dám thừa nhận: nạn nhân của xâm hại tình dục có thể sẽ thấy sướng.

Ừm, phụ nữ có thể ra nước, đàn ông có thể cương cứng, và đôi khi họ có thể có những động thái "hùa theo".

Nhưng không phải vì họ muốn như vậy.

------------------
Hôm nọ tôi đọc được chia sẻ của các nạn nhân bị xâm hại trên threads. Mọi người nhắc đến rất nhiều những cơ chế kiểu fight-or-flight. Nạn nhân có thể chống cự quyết liệt, hoặc gặp phản ứng đông cứng, bất động toàn thân, không làm gì được (mà rất dễ bị những kẻ victim blaming quy kết là "Sao không chống trả?", rồi "Nằm im thế nó nghĩ là thuận theo"). Nhưng ngoài hai kiểu phản ứng này, cơ thể nạn nhân còn có thể phản ứng theo một cách khác nữa, một cách mà chính nạn nhân cũng không muốn thú nhận hay nói ra, một cách khiến nạn nhân chìm ngập trong sự dằn vặt, khốn khổ, căm ghét bản thân.

Họ thấy sướng.

Dù đó không phải điều họ muốn.

Đó là một cơ chế sinh tồn.

Cơ thể con người là một thực thể cực kì khôn ngoan. Trước cả khi ý thức kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, thì cơ thể đã biết hết rồi. Nó đánh hơi được nguy hiểm, ngửi được mùi bất ổn ngay khi ánh mắt của kẻ ác vừa loé lên. Và có những trường hợp, cơ thể của chúng ta phân tích nhanh tới nỗi, nó biết rằng, chiến đấu trong trường hợp này là vô nghĩa.

Vì vậy, thay vì giãy giụa, thay vì gào khóc, thay vì đông cứng, nó thuận theo. Cơ thể ta làm hết sức có thể để giảm thiểu thiệt hại cho chính nó. Nó bôi trơn, nó cương cứng, nó tiết ra những hormones hưng phấn, nó cho ta cảm nhận khoái cảm, để hạn chế tối đa tổn thương thân thể. Nó tìm cách để ngăn chặn sự đau đớn xé toạc cơ thể ta, bớt đi giày xéo, bớt đi bầm dập.

Và nó hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo toàn cơ thể cho ta. Nhưng đồng thời cũng huỷ hoại tâm hồn ta.

Vì một nạn nhân bị xâm hại sẽ vĩnh viễn mắc kẹt trong sự nhơ nhớp nhầy nhụa, trong nhục nhã và khinh ghét chính mình. Vì đã thấy sướng.

Cho dù đó là một cô gái, một chàng trai, hay một đứa trẻ chưa hiểu chuyện gì. Họ đều trở thành những kẻ victim blaming đầu tiên của chính mình. Trước cả khi bất kì kẻ ngoại cuộc nào kịp lên tiếng phán xét.

Nhưng tôi muốn nói với họ rằng, nếu họ không thấy sướng, thì rất có thể họ sẽ phải đối mặt với những điều sau: phụ nữ có thể bị rách âm đạo, rách tầng sinh môn, rách cùng đồ, gây xuất huyết ồ ạt, đàn ông có thể bị rách hậu môn, xuất huyết, tổn thương cơ vòng dẫn đến mất kiểm soát đại tiện, cả hai giới đều có thể bị chấn thương nặng về thân thể như gãy tay/ chân, chấn thương sọ não, bị bóp cổ, bị đánh đập, và tệ nhất, bị chế.t.

Cơ thể họ đã làm tất cả những gì nó có thể, để họ được sống, kể cả việc từ bỏ lòng tự trọng.

Vì không có gì quan trọng hơn được sống.

Và kẻ đáng bị khinh miệt, đáng bị trừng phạt, đáng chế.t, vĩnh viễn không phải là họ, không phải những nạn nhân, mà là những con thú đội lốt người kia.

Vậy nên, dù họ đã chống chọi với việc bị xâm hại ra sao chăng nữa.

Cảm ơn vì đã sống.

Cảm ơn, vì đã thấy SƯỚNG!!!

5_6066581476705574634 - Watch Video
https://jumpshare.com/share/pyeuUVI146HckWofnZdf
lúc đầu chống cự, nước ko có, thì đau khi bị đút vào. nhưng chỉ cần vào ra vài nhịp thì tự nhiên nước chảy ra, không thể kìm được, vì cơ chế sinh học.
tiếp theo là phụ thuộc vào trống, cặc mà to, dài, gân dập thì con mái chỉ có sướng trợn mắt. mấy thằng cặc bé, được 30 giây thì cút.
cuối cùng sau khi thỏa mãn, thì hối hận, trách mắng cho đúng thủ tục. nếu sướng thì sau nó liên hệ quật tiếp, còn đéo sướng thì báo công an tội hiếp dâm
 

Có thể bạn quan tâm

Top