Onizuka Eikichi
Thanh niên hoi
Tôi biết lý do là 100% chủ quan, nhưng tôi vẫn muốn viết ra những dòng tâm sự này.
Tôi ko dám viết lên fb, vì ko muốn bạn bè và mọi người xung quanh cười cợt "thằng này vẫn yếu đuối như ngày xưa, suốt đời nó chỉ là loser như thế thôi"
Mối tình đầu 10 năm, tôi xin ko nhắc đến. 2 mối tình sau đó, người ta từ chối tôi với lý do giống nhau "Em nghĩ anh nên tập trung cho sự nghiệp". Tôi hiểu câu đó có nghĩa là "Anh ko có gì em ko dám yêu, em sợ khổ"
Tôi đi làm từ năm 22 tuổi như nhiều xammer ở đây. Tuy ko phải là tinh anh, thần đồng, tài năng hiếm có, nhưng năng lực khá tốt, cũng là hàng top ở cty. Tôi làm trong ngành giáo dục, kinh doanh dạy tiếng Anh ấy. Sau 1 năm làm thuê, tôi được boss đặt offer đầu tư chia lợi nhuận. Tôi đã nhận lợi, nhưng có lẽ, do năng lực chưa đủ và cũng một phần thiếu may mắn, tôi failed. Và nợ 1 khoản nho nhỏ. Sau thời gian thử sức với vai trò ông (phó) chủ, tôi nợ và trở về làm nhân viên. Vẫn làm academic lead, vẫn cống hiến, lương top cty (1x-2x tr/tháng - tôi biết là k nhiều, nhưng tôi nghĩ cũng chẳng tệ đến mức đấy). 2 người từ chối trên kia chính là tôi mở lời khi đang trong giai đoạn trả nợ.
2 3 năm sau mối tình t3 đó, tôi chỉ tập trung công việc, và cố ko nghĩ đến chuyện yêu đương dù tôi rất cô đơn. Thế mà con đũy tình yêu nó đéo tha tôi các ông à. Gần đây tôi lại thích 1 bé mới vào làm năm vừa rồi. Con bé vô tư nói với tôi đủ thứ chuyện, cho tới đầu tháng 12, tôi nghe nó kể 1 tay shipper nào đó đang tán nó. Tôi bỗng cảm thấy khó chịu, và sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi biết tôi lại yêu mất rồi. Tôi nói ra với con bé, và ae biết đấy, nó từ chối. Nói thẳng luôn là ngoại hình và phong cách của tôi ko phải gu nó.
Và như bản năng của 1 thằng lobster yếu đuối, tôi đắm chìm trong suy tư về em nó. Thích đến phát cuồng lên nhưng phải nghiến răng chịu đựng sự lạnh lùng của em. Các ae cho tôi lời khuyên xem. Tôi nên lần nữa tập trung vào sự nghiệp, tới khi thành công, con đũy tình yêu sẽ tự dắt các cô gái đưa tới. Hay là tôi nên mặt dày làm phiền con bé đó đây?
Tôi ko dám viết lên fb, vì ko muốn bạn bè và mọi người xung quanh cười cợt "thằng này vẫn yếu đuối như ngày xưa, suốt đời nó chỉ là loser như thế thôi"
Mối tình đầu 10 năm, tôi xin ko nhắc đến. 2 mối tình sau đó, người ta từ chối tôi với lý do giống nhau "Em nghĩ anh nên tập trung cho sự nghiệp". Tôi hiểu câu đó có nghĩa là "Anh ko có gì em ko dám yêu, em sợ khổ"
Tôi đi làm từ năm 22 tuổi như nhiều xammer ở đây. Tuy ko phải là tinh anh, thần đồng, tài năng hiếm có, nhưng năng lực khá tốt, cũng là hàng top ở cty. Tôi làm trong ngành giáo dục, kinh doanh dạy tiếng Anh ấy. Sau 1 năm làm thuê, tôi được boss đặt offer đầu tư chia lợi nhuận. Tôi đã nhận lợi, nhưng có lẽ, do năng lực chưa đủ và cũng một phần thiếu may mắn, tôi failed. Và nợ 1 khoản nho nhỏ. Sau thời gian thử sức với vai trò ông (phó) chủ, tôi nợ và trở về làm nhân viên. Vẫn làm academic lead, vẫn cống hiến, lương top cty (1x-2x tr/tháng - tôi biết là k nhiều, nhưng tôi nghĩ cũng chẳng tệ đến mức đấy). 2 người từ chối trên kia chính là tôi mở lời khi đang trong giai đoạn trả nợ.
2 3 năm sau mối tình t3 đó, tôi chỉ tập trung công việc, và cố ko nghĩ đến chuyện yêu đương dù tôi rất cô đơn. Thế mà con đũy tình yêu nó đéo tha tôi các ông à. Gần đây tôi lại thích 1 bé mới vào làm năm vừa rồi. Con bé vô tư nói với tôi đủ thứ chuyện, cho tới đầu tháng 12, tôi nghe nó kể 1 tay shipper nào đó đang tán nó. Tôi bỗng cảm thấy khó chịu, và sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi biết tôi lại yêu mất rồi. Tôi nói ra với con bé, và ae biết đấy, nó từ chối. Nói thẳng luôn là ngoại hình và phong cách của tôi ko phải gu nó.
Và như bản năng của 1 thằng lobster yếu đuối, tôi đắm chìm trong suy tư về em nó. Thích đến phát cuồng lên nhưng phải nghiến răng chịu đựng sự lạnh lùng của em. Các ae cho tôi lời khuyên xem. Tôi nên lần nữa tập trung vào sự nghiệp, tới khi thành công, con đũy tình yêu sẽ tự dắt các cô gái đưa tới. Hay là tôi nên mặt dày làm phiền con bé đó đây?
