jinelove
Tôi là Thằng mặt lồn
Vừa mới được tháo bông ra các bác à, 3 ngày như bị tra tấn dã man
Chuyện là em mới bị ng ta đấm gẫy mũi, lệch sang hẳn 1 bên , sau đó là chuỗi thời gian kinh khủng khiếp e xin kể cho các bác để mọi người hãy tránh xa bạo lực
Đầu tiên là nằm trên bàn mổ, lúc này đã sợ vãi đái ra rồi
Mở màn bằng việc anh bác sĩ thân yêu dùng kẹp gắp một viên thuốc tê đưa tới mũi từ từ đưa sâu vô, đi qua các hàng lông mũi, tới vách ngăn " em nghĩ chỉ dừng ở đây thôi, vì cả đời e chưa có thứ gì đi qua đây ngọai trừ mấy hột cơm cả" nhưng không, bác sĩ cứ nhét tiếp, sâu tiếp sâu cực kì sâu tới tận cùng của lỗ mũi, nơi mà em chưa từng biết tới, cảm giác thốn tới tận não, một mùi thuốc nồng nặc lan tỏa nhanh chóng đưa mũi em vào trạng thái mất cảm giác.
Tiếp đó như để giảm sự hoang mang của em, bác sĩ banh mũi em ra và tỉa tót những luống rau lâu ngày chưa cắt do covid , sạch sẽ không còn 1 cọng nào.
Rồi tiếp tục giai điệu trong mười mấy phút đồng hồ bằng những nhạc cụ dài dài nhưng âm thanh không thể phát ra , những câu gào thét tuyệt vọng hiện lên trong tâm trí " đừng mà bác sĩ ơi, đau, sâu vãi lol, đừng, má đâm sâu vãi lol" liên hồi từng nhát từng nhát đâm vô mũi, cái nào cũng cùng điểm đến là nơi tận cùng lỗ mũi. Khiến cho tâm trí mỏng manh của em lướt về những ký ức thủa nhỏ, những người thân quen như để tiếp thêm sức mạnh. Crush hiện lên và nói " cố lên, em tự hào về anh" câu nói tưởng chừng xàm lol nhưng lại là buff tinh thần giúp em vượt qua nỗi sợ hãi.
" một tí nữa thôi, 3 phút nữa là xong rồi"
Bác sĩ nói trong khi đang nhét lấy nhét để một đống dây rợ và bông vô mũi em, làm mũi em phình to lên chắc phải 3 lần, vẫn là từ nơi tận cùng của lỗ mũi cho tới khi kín lỗ mũi là xong.
Kết thúc ca phẫu thuật , em như người mất hồn
Nhét bông vô kín mũi, 3 ngày mới được tháo, phải thở bằng mồm nên ko thể ngủ được, cứ một xíu nuốt nước bọt lại đau. Ăn uống cũng đau nữa , y đúc tra tấn các bác à
Chuyện là em mới bị ng ta đấm gẫy mũi, lệch sang hẳn 1 bên , sau đó là chuỗi thời gian kinh khủng khiếp e xin kể cho các bác để mọi người hãy tránh xa bạo lực
Đầu tiên là nằm trên bàn mổ, lúc này đã sợ vãi đái ra rồi
Mở màn bằng việc anh bác sĩ thân yêu dùng kẹp gắp một viên thuốc tê đưa tới mũi từ từ đưa sâu vô, đi qua các hàng lông mũi, tới vách ngăn " em nghĩ chỉ dừng ở đây thôi, vì cả đời e chưa có thứ gì đi qua đây ngọai trừ mấy hột cơm cả" nhưng không, bác sĩ cứ nhét tiếp, sâu tiếp sâu cực kì sâu tới tận cùng của lỗ mũi, nơi mà em chưa từng biết tới, cảm giác thốn tới tận não, một mùi thuốc nồng nặc lan tỏa nhanh chóng đưa mũi em vào trạng thái mất cảm giác.
Tiếp đó như để giảm sự hoang mang của em, bác sĩ banh mũi em ra và tỉa tót những luống rau lâu ngày chưa cắt do covid , sạch sẽ không còn 1 cọng nào.
Rồi tiếp tục giai điệu trong mười mấy phút đồng hồ bằng những nhạc cụ dài dài nhưng âm thanh không thể phát ra , những câu gào thét tuyệt vọng hiện lên trong tâm trí " đừng mà bác sĩ ơi, đau, sâu vãi lol, đừng, má đâm sâu vãi lol" liên hồi từng nhát từng nhát đâm vô mũi, cái nào cũng cùng điểm đến là nơi tận cùng lỗ mũi. Khiến cho tâm trí mỏng manh của em lướt về những ký ức thủa nhỏ, những người thân quen như để tiếp thêm sức mạnh. Crush hiện lên và nói " cố lên, em tự hào về anh" câu nói tưởng chừng xàm lol nhưng lại là buff tinh thần giúp em vượt qua nỗi sợ hãi.
" một tí nữa thôi, 3 phút nữa là xong rồi"
Bác sĩ nói trong khi đang nhét lấy nhét để một đống dây rợ và bông vô mũi em, làm mũi em phình to lên chắc phải 3 lần, vẫn là từ nơi tận cùng của lỗ mũi cho tới khi kín lỗ mũi là xong.
Kết thúc ca phẫu thuật , em như người mất hồn
Nhét bông vô kín mũi, 3 ngày mới được tháo, phải thở bằng mồm nên ko thể ngủ được, cứ một xíu nuốt nước bọt lại đau. Ăn uống cũng đau nữa , y đúc tra tấn các bác à
Sửa lần cuối:
trước đi mấy trăm cây số không say giờ lên xe ngửi mùi đã say cmnr,không biết do ảnh hưởng vỡ mũi hay gì 

