Trần Đức Thảo: Bộ óc lớn hiếm hoi của tộc Việt và bi kịch cuộc đời khi không chịu làm nịnh thần.

haha225

Bò lái xe
Trần Đức Thảo (1917 – 1993) là một trong những nhà triết học lỗi lạc nhất của Việt Nam thế kỷ 20. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca về tinh thần yêu nước, nhưng cũng là một bi kịch lớn của lịch sử tư tưởng nước nhà.

1. Từ đỉnh cao vinh quang đến sự hy sinh vì Tổ quốc
Trước khi trở về nước, Trần Đức Thảo là một hiện tượng học thuật tại Pháp. Năm 1943, ông đỗ Thạc sĩ Triết học hạng Nhất tại Trường Sư phạm Cung cấp Paris (École Normale Supérieure), xếp trên cả triết gia hiện sinh lừng danh Jean-Paul Sartre. Cuốn sách "Hiện tượng học và Chủ nghĩa duy vật biện chứng" (1951) của ông gây tiếng vang lớn trong giới học giả châu Âu.
Tuy nhiên, năm 1952, nghe theo tiếng gọi của non sông, ông chấp nhận từ bỏ sự nghiệp đỉnh cao và cuộc sống nhung lụa tại Paris để bí mật đi tàu qua nhiều nước, về chiến khu Việt Bắc tham gia kháng chiến chống Pháp. Ông chấp nhận chịu đựng gian khổ, cống hiến trọn vẹn tài năng cho cách mạng và sau đó trở thành Giáo sư, Chủ nhiệm khoa Lịch sử tại Đại học Tổng hợp Hà Nội.

2. Biến cố Nhân Văn - Giai Phẩm và lý do bị xử lý
Sau năm 1954, trước thực tế bộ máy chính quyền mới bắt đầu bộc lộ những tư duy áp đặt, ông đã tham gia viết bài cho phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm (1956–1958) với tư cách một trí thức phản biện độc lập. Ông trực tiếp đóng góp hai bài luận cốt lõi, sử dụng tư duy duy vật biện chứng sâu sắc để phản biện và đòi hỏi tự do dân chủ:
Bài thứ nhất - "Nội dung xã hội và các hình thức tự do" (Tháng 10/1956):** Đăng trên tập san Nhân văn. Trong bài viết này, ông xoay quanh mối quan hệ giữa tự do cá nhân và tự do tập thể trong chế độ mới. Triết gia khẳng định: chủ nghĩa ******** không được phép phủ định tự do, mà ngược lại, phải là sự hiện thực hóa tối đa quyền tự do của con người.

Bài thứ hai - "Nỗ lực phát triển dân chủ" (Tháng 12/1956):** Đăng trên Giai phẩm mùa Đông. Đây là bài viết có tính công kích trực diện và táo bạo hơn. Trần Đức Thảo đã thẳng thắn lên án cụ thể sự quan liêu hóa, thói độc đoán hành chính và mệnh lệnh của bộ máy quản lý thời bấy giờ. Ông lập luận rằng, việc kìm hãm tư tưởng, bắt nghệ thuật và khoa học phải minh họa thô thiển cho các khẩu hiệu chính trị nhất thời sẽ giết chết sự sáng tạo, từ đó dẫn đến sự trì trệ của toàn bộ nền văn hóa, giáo dục quốc gia.

Chính những tư tưởng phản biện sắc bén này dưới danh nghĩa một Giáo sư đại học uy tín đã khiến giới lãnh đạo thời đó coi ông là "phần tử nguy hiểm". Tháng 5 năm 1958, ông bị đưa ra đấu tranh tư tưởng trong đợt học tập tại trường đại học, bị buộc phải làm bản kiểm thảo công khai đăng trên báo Nhân dân, bị đình chỉ giảng dạy và tước bỏ hoàn toàn quyền đứng trên bục giảng.

3. Sự tương phản cay đắng của 30 năm cô lập
Sự quay ngoắt của thời cuộc đã đẩy vị triết gia tầm cỡ quốc tế vào giai đoạn cô lập tuyệt đối kéo dài hơn 30 năm (từ 1958 đến cuối thập niên 1980) tại Hà Nội. Sự tương phản diễn ra vô cùng xót xa: người từng đứng trên giảng đường Paris hoa lệ, nay bị nhốt chặt trong một căn phòng tập thể chật hẹp ở khu Kim Liên.

Về vật chất, ông bị cắt mọi nguồn thu nhập chính, phải sống trong cảnh nghèo khổ cùng cực, bán dần từng quyển sách quý và đồ đạc để đổi lấy thức ăn qua ngày. Ông sống một mình, không người chăm sóc, ăn uống qua loa bằng cách bỏ chung gạo và nước mắm vào một nồi nấu cho xong bữa.

Về tinh thần, ông bị giám sát chặt chẽ, bạn bè và học trò cũ né tránh không dám đến thăm vì sợ vạ lây chính trị. Nhiều công trình nghiên cứu sau này dù kế thừa luận điểm của ông cũng bị xóa sạch tên Trần Đức Thảo trong phần trích dẫn. Người dân Hà Nội thời đó chỉ còn thấy một ông già mặc quần áo nhếch nhác, đi lầm lũi trên vỉa hè và tự lẩm bẩm một mình vì không có ai để đối thoại học thuật.

4. Lời trăng trối muộn màng và lời cảnh báo tại Pháp
Năm 1991, nhờ chính sách Đổi mới, ông được phép sang Pháp chữa bệnh xơ gan và giải phóng tư tưởng sau 40 năm. Tại Paris, trong những ngày cuối đời, mọi ẩn ức dồn nén được giải tỏa thông qua những cuộc trò chuyện dài và các bản thảo ghi chép, sau này được tập hợp lại thành tác phẩm “Những lời trăng trối”.

-Nỗi ân hận cá nhân: Ông bộc bạch niềm ân hận sâu sắc vì sự ngây thơ chính trị của bản thân khi từ bỏ Pháp về nước vào năm 1952. Ông cay đắng thừa nhận mình đã ngộ nhận khi cố gắng dung hòa Hiện tượng học phương Tây với chủ nghĩa Marx giáo điều, để rồi cấu trúc tư tưởng ấy biến thành công cụ kìm hãm quyền tự do của chính ông và dân tộc.
-Lời cảnh báo cho hậu thế: Trần Đức Thảo đã đưa ra lời cảnh báo đanh thép rằng: Đất nước phải dũng cảm nhìn thẳng vào những sai lầm lịch sử, thoát khỏi tư duy độc tài giáo điều để giải phóng tư tưởng cho người dân. Chỉ khi tư duy được tự do, xã hội mới có thể thoát khỏi sự trì trệ và xảo trá. Bản chất của sự phát triển không nằm ở những khẩu hiệu rỗng tuếch, mà nằm ở quyền được suy nghĩ và phản biện của con người.
Tran_Duc_Thao.jpg
 
Ông yêu nước thì hẳn là thật.
Nhưng tao thắc mắc ông về làm chi, kháng chiến lật đổ thì cần mấy cụ làm súng làm bom làm đại bác. Ông về họ lại nói tốn thêm cái chén đôi đũa
 
Ông yêu nước thì hẳn là thật.
Nhưng tao thắc mắc ông về làm chi, kháng chiến lật đổ thì cần mấy cụ làm súng làm bom làm đại bác. Ông về họ lại nói tốn thêm cái chén đôi đũa
Chắc cũng bị cs miền bắc tô vẽ nhiều quá nên tin tưởng, trước đó ông cũng chủ yếu hoạt động ở Châu Âu tranh thủ dư luận với tài trợ quốc tế, sau thì chắc lấy danh kéo nhân tài với tạo dựng uy tín nhà nước mới. Khổ cái sau một thời gian sống và chứng kiến thì ông phát hiện cái tròng trên cổ người dân chỉ được đánh bóng và đổi chủ nên mới học thanh quan ngày xưa dâng tấu can gián. Cuối cùng bị giam lỏng cách ly còn hơn ông Phạm Xuân Ẩn, tính ra thuần kĩ thuật không rớ quyền mưu như ông Trần Đại Nghĩa thì đỡ buồn lòng.
 
Triết học là trò của bọn nghĩ nhiều thôi, vẹm đói ăn hai phe nâng lên hạ xuống đéo con cc gì hết. Bao giờ giàu khá hơn tí thì còn có ích.
 
Dân tộc ngàn năm nô lệ và giờ vẩn là nô lệ. Mong kiếp sau tao được sinh ra ở nơi mà khi nói chuyện không phải sợ sệch dòm trước ngó sau.
 
Triết học là trò của bọn nghĩ nhiều thôi, vẹm đói ăn hai phe nâng lên hạ xuống đéo con cc gì hết. Bao giờ giàu khá hơn tí thì còn có ích.
vậy m nghĩ tại sao cụ Thảo lại bị cách ly kinh khủng như vậy, vì cao tầng nó hiểu sự đáng sợ của tư tưởng hay triết học nó như thế nào. Với những nền văn minh lớn là khởi nguồn của các trường phái triết học và điều ngược lại t nghĩ cũng đúng. Vẹm bây giờ toàn sửa mớ đạo với đức tin thành mớ hổ lốn để phục vụ cho cai trị dân đen chứ không có tư tưởng triết học bản địa nào ra hồn
 
Hê hê cũng trí thức từ Pháp về,chúng nó húc nhẹ cái là anh co giò chạy mất dí kặc vào cái miếng đất bắc kì nghìn năm văn vở xaoloz

Không thì giờ đang đi chăn châu ngoài đồng chứ đéo phải ăn bò uống vang dạy dỗ múi mít quốc tế
 
Hê hê cũng trí thức từ Pháp về,chúng nó húc nhẹ cái là anh co giò chạy mất dí kặc vào cái miếng đất bắc kì nghìn năm văn vở xaoloz

Không thì giờ đang đi chăn châu ngoài đồng chứ đéo phải ăn bò uống vang dạy dỗ múi mít quốc tế
chuẩn, em nhớ đợt đấy cũng bị chạy bài báo chí facebook chửi bới bôi nhọ kinh vc.
 
Anh em lôi vụ trí thức lưu manh Nguyễn Lân chửi cụ Thảo ra xem nào
Nguyễn Lân sau này con ông cũng bị bắt đấy. Mà nhìn mặt cụ kiểu giỏi đón gió thôi, lông mày nhạt. Nhìn thợ thơ Tố Hữu gian manh hơn
 

Có thể bạn quan tâm

Top